Tôi hoảng loạn dời tầm mắt, lấy khăn tắm quấn quanh : “Chỉ là nóng quá thôi, để xem vết thương của .”
Anh ngoan ngoãn để tùy ý làm, vết thương chỗ rách, cũng kêu đau.
Tôi thấy còn nhiều vết thương cũ, mấy chỗ còn là vết thương chí mạng.
Tạ Văn Xuyên nhiều vết sẹo như , quý trọng mạng sống, mỗi ngoài đều bắt bảo vệ sát .
Thấy những vết thương , cảm thấy việc Tạ Ngọc đ.á.n.h đây cũng oan uổng.
Cuối cùng cũng xử lý xong tất cả vết thương, bật chế độ vòi sen nước ấm, định hướng dẫn cách dùng, để tự tắm, còn ngoài đợi.
Không ngờ, đầu , đặt chiếc khăn tắm lên tủ, trần trụi thản nhiên ngang qua mặt , màn nước.
Hơi nước mờ ảo lập tức bao phủ , những giọt nước trong vắt chảy dọc theo cơ bắp mỏng manh gợi cảm. Anh nhắm mắt , nhưng thể dời mắt .
Những giọt nước lướt qua cơ thể dường như đang rơi tim , đập mạnh lồng ngực.
Tim đập nhanh lạ thường, vành tai nóng ran. Vô trải qua giây phút sinh tử, adrenaline cũng từng tăng cao như lúc .
Anh mở mắt , chằm chằm . Tôi chột dời tầm mắt, nhưng đột nhiên kéo trong dòng nước.
Tôi theo phản xạ đẩy , nhưng siết chặt eo buông. Áo sơ mi của ướt sũng, dán chặt .
“Đại thiếu gia, ...”
“Vợ ơi, tắm nước sẽ hết nóng ngay.”
“...”
Anh cúi đầu , ánh mắt trở nên nóng bỏng, lướt qua bầu n.g.ự.c .
Tôi giơ tay che : “Không .”
“Ồ.” Anh nhắm mắt , yết hầu chuyển động: “Vợ ơi, cũng nóng.”
“Vậy thì mau tắm .”
“Tôi .”
Tôi cạn lời, hít một thật sâu: “Anh buông , giúp tắm.”
Anh ngoan ngoãn buông . Tôi nghiêm túc gội đầu cho , còn phần thì chỉ rửa qua loa.
Tắm xong thật nhanh, dùng áo choàng tắm bọc lấy cơ thể , cũng khoác một chiếc áo choàng tắm và rời khỏi phòng tắm.
Tôi mời y tá giúp băng bó vết thương, còn tìm chỗ quần áo, hong khô tóc và bình tĩnh .
Anh vẫn chịu: “Tôi phụ nữ khác chạm .”
Cơ thể phụ nữ khác chạm bao nhiêu !
Tôi bực : “Vậy tìm hộ lý nam nhé?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/menh-lenh-cuoi-cung/chuong-7.html.]
“Tôi cũng đàn ông chạm .”
Tôi: “...”
Thấy cau mặt, kéo kéo dây thắt lưng áo choàng tắm của : “Vợ ơi...”
Tôi cam chịu thở dài. là nên nhận sớm một trăm triệu đó!
Tôi bảo y tá ngoài, tự tay giúp xử lý vết thương.
Khi khử trùng vết thương mặt, đau, liền nhẹ nhàng thổi phù phù. Nào ngờ, nghiêng đầu hôn lên.
Chỉ là chạm nhẹ môi, buông ngay, híp mắt như một đứa trẻ trộm kẹo.
Lòng rối bời.
Sau khi xử lý xong vết thương cho Tạ Dực Châu, sang phòng khác tắm rửa, bộ đồ thường ngày mua từ y tá.
Khi , Tạ Dực Châu ngủ.
Chiếc áo choàng tắm xộc xệch để lộ một mảng lớn cơ ngực.
là một hồ ly tinh nam, lúc nào cũng quyến rũ .
Tôi đắp chăn cho , cầm điện thoại bước khỏi phòng bệnh.
Vừa định gọi điện về nhà bảo mang quần áo đến, Tạ Báo xách hai túi quần áo tới, đưa cho .
Tôi hề bất ngờ. Họ tiện công khai bảo vệ Đại thiếu gia, tất nhiên là chuyển sang lén.
“Phiền giúp nhắn với Kiêu Gia một câu, sẽ làm chuyện gì gây hại cho Đại thiếu gia.”
Anh gật đầu, khẽ khàng khuyên : “Em gái, là từng trải, , Đại thiếu gia đối với những phụ nữ đây đều là qua đường, nhưng với em là thật lòng.”
Tôi: “Ha ha.”
Thật cái quái gì. Cái đầu 6 tuổi thì gì là thật chứ?
Tôi trở phòng bệnh, nghĩ rằng Tạ Sài và những khác canh gác, cả tầng lầu cũng phong tỏa, nên dứt khoát kéo rèm cửa, chặn ánh nắng gay gắt buổi chiều, quấn chăn xuống đất ngủ một lát.
Ngủ hai tiếng, nhận tin nhắn thoại của Tạ Văn Xuyên:
“Tạ Trừng, em đang giận , vì chọn Tạ Ngọc mà từ bỏ em, nhưng điều đó ảnh hưởng đến vị trí của em trong lòng . Em vẫn luôn là tin tưởng nhất...”
Anh đến đây thì giọng Tạ Ngọc từ phía bên ngắt lời: “Hừ, hồi lạnh lùng tàn bạo thì đ.á.n.h , giờ đầu óc ngu , bảo vệ , mà đ.á.n.h cũng vẫn là ! Dựa ! Dựa ! Tôi Tạ Trừng c.h.ế.t!”
Tạ Văn Xuyên: “Em thể im lặng ?”
Tạ Văn Xuyên thu hồi tin nhắn thoại .
Một lát , gửi thêm hai tin nhắn nữa, đại ý ngoài việc dùng tình nghĩa để bảo giữ miệng, đừng những điều nên .
Tôi khẩy một tiếng, tắt máy ngủ.