Mạt Thế Thiên Kim Xuyên Không Hoang Niên Tay Nắm Có Linh Tuyền, Dẫn Theo Ba Con Cùng Khai Hoang Làm Giàu! - Chương 95
Cập nhật lúc: 2026-03-24 06:54:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quạ đen Tiểu Hắc thầm nghĩ, ồn ào bên ngoài như , Triệu Kim Tuyết nhất định sẽ xem, chỉ cần nàng , sẽ lập tức cầm lọ chứa nước Linh Tuyền bay xuống, đút miệng Cố Đường Đường.
nó thất vọng , Triệu Kim Tuyết chỉ đầu liếc về phía ngoài cửa, tiếp tục canh giữ bên cạnh Cố Đường Đường, ý định ngoài.
Cái đầu nhỏ của Tiểu Hắc xoay tít, nước Linh Tuyền làm mà đút đây?
lúc , cánh cửa đá tung , Cố Đại Phong cõng Cố Tiểu Dũng từ bên ngoài. Ống quần ở bắp chân của Cố Tiểu Dũng xắn lên tận đùi, phần da thịt lộ bó bằng nẹp gỗ.
Theo là Cố Viễn Khánh và Vương Thúy Nga, cả nhà cẩn thận chào hỏi Cố Tiểu Dũng.
Bước nhà, thấy Vương Thúy Nga đang trong phòng, còn Cố Đường Đường giường, mụ vui vẻ lên tiếng: “Vương Thúy Nga, chẳng đang ở nhà thầy t.h.u.ố.c họ Quách ? Sao chạy về ? Chẳng lẽ nhi t.ử của tỉnh sẽ đ.á.n.h , nên mới vội vàng về ? là giữ trọn đạo làm vợ!”
Triệu Kim Tuyết mặt mày tối sầm, một lời.
Cố Tiểu Dũng đang Cố Đại Phong cõng lưng giận dữ gầm lên: “Triệu Kim Tuyết, nương đang chuyện với đấy, tai điếc ? Muội dám chạy ở nhà thầy t.h.u.ố.c họ Quách, đồ tiện nhân , đợi đấy cho , đợi chân lành , đ.á.n.h c.h.ế.t !”
“Còn nữa,” Cố Tiểu Dũng phun bọt nước dãi tung tóe, “Mau đưa cái đồ bại gia Cố Đường Đường xuống giường cho , thấy chân lão t.ử đ.á.n.h gãy ? Cái giường đó là của lão t.ử ngủ!”
Triệu Kim Tuyết vốn đang chiếc ghế đẩu nhỏ bên giường, lúc dậy, Cố Tiểu Dũng, trong mắt nàng vẫn còn sót tia hy vọng cuối cùng:
“Tiểu Dũng, nương cho ? Đường Đường nhà chúng rắn độc c.ắ.n núi, bây giờ vẫn còn hôn mê bất tỉnh. Nếu về , hãy cầu xin cha và nương, để họ lấy chút bạc cứu bệnh cho Đường Đường , nếu cứ trì hoãn, Đường Đường sẽ qua khỏi .”
Trong lòng Triệu Kim Tuyết còn sót tia hy vọng cuối cùng, nàng nghĩ khi Cố Đường Đường mới trúng độc, trong nhà chỉ Vương Thúy Nga và tẩu cả Viên Cúc ở đây. Hai bọn họ vốn ưa con gái , dĩ nhiên lấy bạc cứu con gái , cũng tay giúp đỡ.
Cố Tiểu Dũng dù xa đến , dù cũng là sinh phụ của đứa trẻ, huyết mạch tương liên, chắc chắn sẽ cứu con gái.
Chỉ cần chịu cứu con gái, nàng nguyện làm trâu làm ngựa hầu hạ cả đời, dù đánh, mắng, nàng cũng thấy đáng giá.
“Tiểu Dũng, Đường Đường nó đáng thương lắm…” Triệu Kim Tuyết thiết tha Cố Tiểu Dũng.
Không ngờ Cố Tiểu Dũng xong lời nàng , những hề chút đau lòng nào.
Hắn “phỉ” một tiếng khi còn đang ở lưng Cố Đại Phong, lạnh: “Triệu Kim Tuyết, đang đùa với lão t.ử đấy ? Hai cái đồ bại gia mà sinh , c.h.ế.t lão t.ử còn chê chật chỗ, tiêu bạc cứu mạng bọn chúng, chẳng đang đùa ? Ha ha ha ha ha!”
“Mau , lôi cái đồ bại gia đó , c.h.ế.t thì vứt , ném hậu sơn cho sói ăn, đừng làm ảnh hưởng đến việc dưỡng thương!”
Thấy Triệu Kim Tuyết yên nhúc nhích, vẻ mặt kinh ngạc tủi , Cố Tiểu Dũng gầm lên: “Mặt làm cái bộ dạng gì thế? Ta thấy đúng là ba ngày đánh, lên nóc nhà cạy ngói , đồ tiện nhân nhà ngươi, lão t.ử đang chuyện với , giả điếc ?”
Triệu Kim Tuyết ngã phịch xuống ghế, tia hy vọng cuối cùng tan vỡ!
Vốn tưởng Cố Tiểu Dũng sẽ cứu con gái vì đó là con ruột của , ngờ Cố Tiểu Dũng căn bản là !
Vương Thúy Nga thấy Triệu Kim Tuyết ngây ngốc, liền lao tới, nhân lúc Triệu Kim Tuyết để ý, túm lấy cổ áo Cố Đường Đường, nhấc nàng xuống khỏi giường, ném thẳng xuống đất.
Cố Tiểu Dũng vui vẻ : “Ném lắm, một đồ bại gia, còn chiếm lương thực của nhà!”
“A!”
Triệu Kim Tuyết thấy con ném xuống đất, lòng đau hơn ngàn nhát d.a.o đâm, khi phát tiếng hét xé lòng, cả nàng như phát điên, cầm chiếc ghế đẩu nàng , bổ thẳng một cái đầu Vương Thúy Nga.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/mat-the-thien-kim-xuyen-khong-hoang-nien-tay-nam-co-linh-tuyen-dan-theo-ba-con-cung-khai-hoang-lam-giau/chuong-95.html.]
Vừa lúc Vương Thúy Nga , chiếc ghế nặng nề đập trúng mặt mụ .
Phụt!
Hai chiếc răng của Vương Thúy Nga đập gãy, một bãi m.á.u lớn phun khỏi miệng.
“A!” Vương Thúy Nga đau đớn ôm mặt ngã vật xuống đất.
Triệu Kim Tuyết nghiến răng, trừng mắt đỏ ngầu, cầm chiếc ghế đập thêm một cái đầu Cố Tiểu Dũng, góc nhọn của chiếc ghế còn va mặt Cố Đại Phong.
Cố Viễn Khánh, Cố Đại Phong, Cố Tiểu Dũng mấy cảnh tượng bất ngờ làm cho kinh hãi. Cố Tiểu Dũng đưa tay sờ đầu , chảy m.á.u !
Hắn gầm lên c.h.ử.i rủa: “Tiện nhân, dám đ.á.n.h nương , còn dám đ.á.n.h ?”
Cố Đại Phong là phản ứng đầu tiên, lập tức đặt Cố Tiểu Dũng lên giường, miệng ngừng c.h.ử.i rủa lao tới đ.á.n.h Triệu Kim Tuyết.
“Mẹ kiếp, đồ tiện nhân nhà , dám đ.á.n.h nương ! Còn dám đ.á.n.h !” Cố Đại Phong một cước đá Triệu Kim Tuyết ngã lăn đất, nhào tới, tay trái tay tát liên tiếp mặt nàng.
Đánh mặt hả giận, túm tóc Triệu Kim Tuyết, lôi nàng lê lết khắp nhà để đánh.
Triệu Kim Tuyết đá đánh, nhưng sức phản kháng.
Viên Cúc ở bên cạnh mà tim đập thình thịch, từng thấy Cố Đại Phong nổi giận lớn như . May mà hai hài t.ử nàng sinh đều là nhi tử, Cố Đại Phong đối với nàng luôn lời răm rắp.
Cố Đại Phong đ.á.n.h một đủ, Cố Viễn Khánh cũng xông lên giúp đỡ, đá Triệu Kim Tuyết trái một cước một cước, đá đến mức nàng phun cả m.á.u ngoài.
Vốn dĩ Cố Tiểu Dũng cũng xông tới đ.á.n.h Triệu Kim Tuyết, nhưng thương ở chân tiện , đành giường gầm gừ c.h.ử.i rủa: “Triệu Kim Tuyết đồ tiện nhân nhà , đồ rẻ tiền, đồ mày c.h.ế.t , dám đ.á.n.h chúng , quá đáng lắm !”
“Cha, đại ca, đ.á.n.h c.h.ế.t ả cho ! Đánh c.h.ế.t cái tiện nhân cho ! Nhất định cho cái tiện nhân thế nào là chừng mực! Thế nào là hiếu thuận với nương, lời phu quân! Cánh cứng mà bay lên trời, đúng là!”
Cố Tiểu Dũng c.h.ử.i nhặt cái gối giường ném về phía Triệu Kim Tuyết.
Vương Thúy Nga đang đất, cơn choáng váng ngắn ngủi, cũng bò dậy từ đất, hung hãn theo đ.á.n.h Triệu Kim Tuyết.
Ba đ.á.n.h một, Triệu Kim Tuyết đ.á.n.h cho bầm dập.
Mắt sưng tím, mũi chảy máu, miệng cũng chảy máu,
Xương sườn cũng đá gãy bốn cái.
Đại nữ nhi Cố Dao Dao ở bên cạnh đến xé lòng xé ruột, van xin : “Gia gia, nãi nãi, đại bá, cầu xin đừng đ.á.n.h mẫu nữa, cầu xin đừng đ.á.n.h mẫu nữa,
Mọi đ.á.n.h nữa là mẫu con sẽ c.h.ế.t mất, Dao Dao mẫu thì làm ? Cầu xin đừng đ.á.n.h mẫu con nữa!”
Quạ đen Tiểu Hắc thật sự đành lòng nữa, lập tức từ xà nhà bay , đặt nước Linh Tuyền mà Cố Duyệt Ninh đưa cho nó lên nóc nhà, vội vàng bay về phía Lô Đường Thôn.
Về đến nhà thấy Cố Duyệt Ninh , bọn trẻ cũng ở nhà, chỉ thấy Cố Thanh Kiều đang trong phòng khâu vá y phục, Tiểu Hắc sốt ruột la lớn: “Chủ nhân ? Chủ nhân ?”
Cố Thanh Kiều đáp: “Chủ nhân của ngươi sáng sớm cưỡi lừa ngoài , chắc là lên huyện để bán cá. Tiểu Hắc, ngươi vội vàng như , tìm chủ nhân làm gì?”
Tiểu Hắc kịp trả lời, một cái vút bay xa.