cô?
"Tôi ư?"
Thịnh Hàm Châu liếc
một cái, :
"Tôi thì cứ xem duyên phận đó
, gặp
chân mệnh thiên t.ử của
. Nếu
gặp , sẽ giống như
chị Tô Ly, làm
thụ tinh nhân tạo, mượn tinh
trùng sinh con."
Nói đoạn, nụ môi cô
càng sâu hơn. Cổ
họng ngứa, cô khẽ ho hai
tiếng.
Sầm Tông cau mày: "Mượn tinh
trùng sinh con?"
" . Bây giờ y học phát
triển thế , vả
nhiều ưu tú hiến tinh
trùng, đến lúc đó
sẽ nước ngoài, tìm một
đàn ông mũi
cao mắt to, sinh một đứa con lai."
"Đến lúc đó, nuôi con,
chồng. Gặp
nào yêu thì yêu, yêu
chán thì đổi.
Không yêu nữa thì sống
với con, nuôi dạy
nó trưởng thành, đời coi như
viên mãn
còn hối tiếc gì nữa."
"Dù thì cũng từng kết hôn,
từng ly hôn, từng
sinh con, từng yêu đương. Như
."
Càng nghĩ cô càng thấy cuộc sống
như thật
tệ. Không tiêu tốn năng lực
những cuộc
tình nội hao, mà vẫn thành
những việc
quan trọng nhất của đời ,
chẳng còn gì để hối
hận.
Sầm Tông nụ
gương mặt cô, ánh
sáng trong mắt cô, rõ cô
hề
đùa. Cô là nghiêm túc.
"Cô ly hôn với đến thế
?"
"Không , mà là
tác thành
cho ." Thịnh Hàm Châu đính
chính, "Anh cũng
thể phụ lòng Lâm Hề
. Hai tình
cảm với , còn với vốn
chẳng tình
cảm gì."
"Chúng là bất đắc dĩ mới
buộc chặt ,
tình cảm để mà .
Anh xem, kết hôn hơn
một năm , chúng cùng
ăn cơm
mấy hồi? Chúng giống
vợ chồng, mà giống
ở ghép hơn."
"Trước đây, đúng là dây
dưa làm khổ ,
vì thái độ của đối với thật
sự tệ. Bây giờ
thì nữa." Thịnh Hàm
Châu về phía
, lưu lượng xe buổi sáng
lớn, bắt đầu
dấu hiệu ùn tắc, "Cứ kéo dài với
thế chẳng
ý nghĩa gì cả."
Sầm Tông lẽ nên vui
mừng. Cô bằng lòng ly
hôn, còn sẵn sàng phối hợp với
để lấp liếm
nhà, còn tác thành
cho và Lâm
Hề. Đây chẳng là trạng thái
mà hằng mong
ước ?
Thế nhưng trong lòng lúc
nặng trĩu. Anh
hề một chút niềm vui
hưng phấn nào.
Thứ duy nhất tồn tại là một sự đè
nén trầm uất.
"Anh gì cân nhắc
. Tất nhiên, nếu
còn đang nghĩ cách ăn với
gia đình thế nào
thì cứ suy nghĩ kỹ phương án tối
ưu nhất . Nghĩ
xong thì gọi , chúng ly
hôn."
Thịnh Hàm Châu khoanh tay
ngực, khẽ ho
thêm hai tiếng. Mùa thu sáng tối
đều lạnh, nóng
lạnh thất thường dễ cảm. Cô
hết sốt,
nhưng bắt đầu ho khan.
"Cô ngủ một lát , đến nơi sẽ
gọi." Sầm Tông
lập tức hưởng ứng đề nghị
của cô.
Xe dừng dừng, tâm trí Sầm
Tông cũng chẳng
mấy thư thái. Anh liếc
phụ nữ bên
cạnh, sắc mặt cô hồng
nhuận, đầu mũi
đỏ lên. Lúc cô thật yên tĩnh,
khác
hẳn với dáng vẻ ồn ào tranh
cãi với lúc
.
Chung sống bấy lâu, cô
là
giấu nổi cảm xúc. Cô chân thực,
thuần khiết,
tâm cơ. Cô mà sẵn sàng
tác thành cho
và Lâm Hề.
Sầm Tông , cô thể làm đến
bước chỉ vì
một lý do duy nhất: cô yêu
.
Chữ "Yêu" đột ngột lóe lên trong
đầu khiến Sầm
Tông chút ngẩn ngơ. Tại
giữa và Thịnh
Hàm Châu xuất hiện chữ ?
Cô yêu ,
chẳng lẽ... yêu cô?
Đầu óc Sầm Tông như nổ tung,
--- Truyện nhà Anh Đào ----
trái tim thắt .
Làm thể chứ? Người
yêu là Lâm Hề.
Tình cảm bao nhiêu năm giữa
và Lâm Hề làm
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-va-mac-hanh-vien/chuong-977-chang-le-anh-yeu.html.]
thể thế ?
Anh và Thịnh Hàm Châu mới
quen bao lâu, mới
chung sống bao lâu? Làm
thể yêu
Thịnh Hàm Châu .
Lồng n.g.ự.c Sầm Tông nghẹn
đắng, cái ý nghĩ "
yêu Thịnh Hàm Châu" khiến
tin,
chấp nhận, càng
nó lởn
vởn trong đầu. Anh sa sầm mặt,
còn kiên
nhẫn chờ đợi theo quy tắc nữa mà
bắt đầu lạng
lách qua dòng xe cộ, dùng cách
để áp chế sự
khác lạ trong lòng.
Cuối cùng cũng về đến bãi đỗ xe
hầm chung
cư, Sầm Tông xuống xe
ngay. Anh bình tĩnh
, Thịnh Hàm Châu vẫn
đang ngủ say. Anh
gọi cô, cứ thế lặng
yên xe.
Một lúc lâu , Thịnh Hàm Châu
từ từ tỉnh dậy,
chớp mắt đàn ông
bên cạnh: "Sao
gọi ?"
"Chúng ly hôn."
Thịnh Hàm Châu sững một
lát, gật đầu:
"Được thôi."
Cô thắt dây an : "Lên lấy giấy
tờ. Lần
để mất công vô ích nữa."
Cô hề do dự. Ngược ,
trong lòng Sầm Tông
thoáng qua vài phần lưỡng lự.
Cô xuống xe, thấy Sầm Tông vẫn
im thì tiến
gõ cửa kính: "Đi thôi."
Sầm Tông hít sâu một , bước
xuống xe. Hai
thang máy, Thịnh
Hàm Châu đồng
hồ: "Giờ vẫn còn kịp."
Sầm Tông lời nào.
"Anh nên với Lâm Hề một
tiếng, báo cho cô
tin ." Thịnh Hàm Châu :
"Có những tin vui
cần thông báo , như
niềm vui mới
kéo dài lâu hơn."
Sầm Tông cô lải nhải, cô
thực sự chút
luyến tiếc, tiếp tục
nữa ? Đối với
, cô rốt cuộc từng động
lòng một chút nào
?
Bước khỏi thang máy, Thịnh
Hàm Châu vẫn tiếp
tục : "Anh hãy giải thích rõ với
Lâm Hề, chúng
ở bên là vì bất đắc dĩ. Hơn
nữa, chúng
từng xảy chuyện gì cả, bảo cô
đừng bận tâm.
Còn nữa, nếu hai nhà cần
chúng cùng
xuất hiện trong các sự kiện, bảo
cô hãy rộng
lượng một chút, đó chỉ là diễn
kịch cho gia đình
xem thôi, dù thì..."
"Thịnh Hàm Châu."
"Hửm?" Thịnh Hàm Châu ngơ
ngác khi gọi
tên.
Sầm Tông chằm chằm cô:
"Cô thực sự bằng
lòng ly hôn?"
"Anh tưởng đang đùa với
?" Thịnh Hàm
Châu chỉ nghĩ là tin
, "Hôm nay, hai
cả, chỉ đến ở
Cục Dân chính,
kiểu gì cũng ly hôn cho
xong. Được chứ? Tuyệt
đối làm lỡ việc của và
Lâm Hề."
Sầm Tông thấy sự thẳng
thắn và phóng khoáng
trong mắt cô. Cô hề một
chút luyến lưu
nào.
Thịnh Hàm Châu mỉm với
, mở cửa nhà:
" đợi một chút,
vẫn trang
điểm, bộ đồ thật . Biết
ở cửa Cục Dân
chính gặp một đàn
ông cũng ly
hôn, trông bảnh bao, gia thế thì
?"
"Anh cũng tắm , cả đêm
trông chừng vất vả
." Thịnh Hàm Châu là
ơn, cũng vì Sầm
Tông chăm sóc cô cả đêm nên
cô mới quyết
định buông tha cho . Sầm
Tông cũng
, cả hai đều là những kẻ ép
buộc.
Trước đây cô quá nhiều bất
mãn với cuộc hôn
nhân , vì bất mãn mà sinh
tâm lý kháng cự,
bao giờ nghiêm túc suy nghĩ
cách giải quyết
êm cho cả hai. Đến khi thực
sự suy nghĩ về vấn
đề , phương thức giải quyết
là
.
Thịnh Hàm Châu phòng
ngủ, lúc đóng cửa
thấy Sầm Tông vẫn đó,
gương mặt hề
chút vui mừng nào khi sắp
ly hôn.
"Anh thế?" Vì đang cảm lạnh
nên giọng
Thịnh Hàm Châu trở nên dịu
dàng hơn hẳn.
Sầm Tông cô: "Không
gì."
Thịnh Hàm Châu mỉm : "Tôi
sẽ ngay thôi."
Cô đóng cửa . Sầm Tông
cửa một lúc
cũng trở về phòng
.
=======================