Mất kiểm soát sau kết hôn - Tô Ly và Mạc Hành Viễn - Chương 939: Chê ngày tháng quá êm đềm, muốn nổi sóng gió sao?
Cập nhật lúc: 2026-04-29 16:48:48
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạc Hành Viễn cuối cùng cũng dỗ
dành xong.
Chỉ cần một câu của cô, thể lập
tức nguôi giận.
Giống như một đứa trẻ đang quấy , chỉ
cần cho một viên kẹo là lập tức mỉm .
Mạc Hành Viễn cảm thấy hài lòng với
câu cuối cùng của Tô Ly.
Phải, yêu cô nhiều.
Cho nên, yêu ai yêu cả đường , dù cho
An An là con của cô với đàn ông
khác, cũng nguyện ý xem như con ruột
mà yêu thương.
Thực những chuyện khác đều quan
trọng, dù hiện tại Tô Ly cũng là vợ .
Họ sẽ gắn kết với cả đời.
"Mạc Hành Viễn, em chắc chắn
nhận nhiều lời đàm tiếu, cũng
chịu áp lực lớn.
Xin .
" Tô Ly nép lòng .
Mạc Hành Viễn ôm chặt lấy cô: "Không
chuyện đó .
" "Có , trong lòng em tự rõ.
" Tay Tô Ly đặt lên eo , " An An,
em nhất định giữ thằng bé bên .
" "Anh .
" Mạc Hành Viễn nhẹ nhàng cọ cằm lên trán
cô, "Em đừng suy nghĩ nhiều quá,
An An là con của thì chính là con của
.
Sau , Ninh Ninh cái gì, thằng bé cũng
sẽ cái đó.
" Tô Ly ngẩng đầu lên, hôn nhẹ cằm
: "Sau , em sẽ cho cha
của An An là ai.
" "Không quan trọng nữa.
" Mạc Hành Viễn cũng tha thiết
đến thế.
Anh chỉ cần Tô Ly hận là
.
Việc đột nhiên ghen tuông nãy cũng chỉ
vì lo sợ Tô Ly vẫn còn hận .
Tô Ly : "Nếu rõ ràng
ngọn ngành, em sợ đến lúc già , chuyện
vẫn sẽ là một cái dằm trong lòng .
" "Già thì cũng già , ai còn để ý chuyện
đó?
" Mạc Hành Viễn điều chỉnh tư thế, khẽ hôn
lên chóp mũi cô, đôi mắt đầy vẻ thâm tình:
"Tóm , con em, trái tim em, bây giờ
là của , thế là đủ.
" Tô Ly ngước mặt lên, ánh mắt dừng
đôi môi mỏng của , cô nhẹ nhàng
hôn lên môi : "Là của .
" Nụ hôn khơi dậy trái tim Mạc Hành
Viễn.
Dục vọng mà kìm nén bấy lâu nay
đột nhiên bùng phát.
Anh xoay ép cô , thở trở
nên nặng nề, khao khát trong mắt
còn giấu nổi.
Phản ứng của cơ thể càng mãnh liệt hơn
bao giờ hết.
Tô Ly đầy tình tứ, trong ánh mắt
mang theo sự khích lệ.
Nụ hôn của Mạc Hành Viễn rơi xuống,
dồn nén tất cả những gì tích tụ bấy lâu
nụ hôn .
Tay Tô Ly quấn quanh vòng eo săn chắc của
, ngón tay lướt xuống chạm xương
cụt, cảm nhận cơ thể đang căng
cứng.
"Đừng trêu .
" Mạc Hành Viễn vẫn còn chút lý trí,
dán sát môi cô, ánh mắt sớm rối loạn.
Tô Ly ấn nhẹ eo : "Có thể mà.
. .
" Mạc Hành Viễn nuốt nước bọt: "Anh sợ
làm em đau.
" "Nhẹ một chút.
" Giọng của Tô Ly nhẹ mềm,
như quét qua tâm trí Mạc Hành Viễn, khiến
thực sự thể tự chủ thêm nữa.
Mạc Hành Viễn cẩn thận thử từng chút một,
Tô Ly cũng chủ động dẫn dắt và khích lệ
.
.
.
Cuối tuần, Mạc phu nhân đưa An An và
Ninh Ninh tham gia buổi tiệc của hội chị
em bạn già.
Đều là những mang con cháu theo để
cùng chơi đùa.
Trước đây những cuộc gặp gỡ như thế
Mạc phu nhân ít khi tham gia.
Bởi thấy cảnh nhà sum vầy
thiên luân mà , bà thấy chạnh
lòng, sợ ở lâu sẽ sinh lòng đố kỵ.
Còn bây giờ, bà hiên ngang dẫn theo hai đứa
cháu đến, sẵn sàng đón nhận những ánh mắt
ngưỡng mộ từ khác.
"Chị đúng là phúc, một lúc cả cháu trai
lẫn cháu gái.
" Chu thái thái lâu gặp
tới cạnh Mạc phu nhân.
An An đang chơi cùng các bạn nhỏ khác, chị
Lợi bế Ninh Ninh xem các chị
--- Truyện nhà Anh Đào ----
chơi.
Ninh Ninh xinh xắn nên nhiều đứa trẻ
chạy đến xem em bé.
"Ôi, thật chẳng làm mà gắng
gượng đến ngày hôm nay.
" Mạc phu nhân nhưng mặt mũi thì
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-va-mac-hanh-vien/chuong-939-che-ngay-thang-qua-em-dem-muon-noi-song-gio-sao.html.]
hớn hở như hoa nở.
"Nhà chị Hành Viễn và Tiểu Tô đúng là một
đôi uyên ương khổ mệnh, nhưng may mà
cuối cùng cũng tu thành chính quả.
Tuy giờ nên nhắc chuyện cũ,
nhưng vẫn một câu, năm đó nếu
Hành Viễn nhà chị làm tổn
thương Tiểu Tô, con bé cũng chẳng nghĩ đến
việc một nước ngoài làm thụ tinh
nhân tạo.
" Mạc phu nhân thấy mấy chữ cuối thì
ngẩn .
"Thụ tinh nhân tạo?
" " .
Tiểu Tô từng với chúng , An An là
đứa trẻ con bé làm thụ tinh nhân tạo mà.
" Chu thái thái : "Mà chị xem, Tiểu
Tô cũng khéo chọn thật, chị An An xem
trông thế cơ mà.
Đứa trẻ lai đúng là soái khí.
" Mạc phu nhân từng Mạc Hành Viễn
, An An là con do Tô Ly sinh với
khác ở bên ngoài mà.
Sao thành thụ tinh nhân tạo?
Chẳng lẽ, đây là lý do Tô Ly dùng để lấp
liếm với ngoài?
Nếu , tại cô với Mạc Hành
Viễn rằng An An là con của cô với
đàn ông khác?
Mạc phu nhân nhất thời hiểu nổi, rốt
cuộc Tô Ly đang dối ai.
Tối về đến nhà, nhân lúc Tô Ly tắm cho
Ninh Ninh, Mạc phu nhân kéo Mạc Hành
Viễn thư phòng.
Bà đem chuyện Chu thái thái kể cho
.
Mạc Hành Viễn cũng phản ứng y hệt bà:
"Thụ tinh nhân tạo?
" " thế.
" Mạc phu nhân thắc mắc, "Con xem, An
An rốt cuộc là con của nó với khác,
là con sinh từ thụ tinh nhân tạo?
" Mạc Hành Viễn vốn định nghĩ tới
chuyện nữa, nhưng đột nhiên
nhắc tới.
"Mẹ, bất kể An An nguồn gốc thế nào,
giờ thằng bé vẫn là con của con.
" "Mẹ chứ.
Thằng bé là con của ai cũng quan
trọng, huống chi là thụ tinh nhân tạo.
" Mạc phu nhân chỉ : "Chỉ là
tại A Ly chịu thật thôi.
" Mạc Hành Viễn cũng .
Nếu Tô Ly với đứa bé là thụ tinh
nhân tạo, sẽ bao giờ ghen tuông.
Mạc Hành Viễn nghĩ Tô Ly thể dối
, dối ngoài, nhưng cô chắc
chắn sẽ lừa Lục Tịnh.
Ngay lập tức, để làm rõ chuyện ,
với Tô Ly việc ngoài một lát
lái xe đến Vân Cảnh.
Khi xuất hiện cửa nhà Lục Tịnh thì
cô cũng chuẩn ngủ.
Trì Mộ là mở cửa.
"Lục Tịnh ?
" Mạc Hành Viễn hỏi.
Lục Tịnh từ phòng ngủ : "Gì ?
Muộn thế còn đến, cãi với A Ly ?
" Mạc Hành Viễn nghiêm túc: "Em
thế của An An ?
" Lục Tịnh nhíu mày: "Anh chẳng
?
" "A Ly với là con bé sinh với
đàn ông khác ở nước ngoài, nhưng
là thụ tinh nhân tạo.
" Mạc Hành Viễn quan sát biểu cảm của Lục
Tịnh, và khuôn mặt cô, thoáng
thấy một chút bối rối.
Lục Tịnh "ôi chao" một tiếng: "Sao cứ
nhất định làm cho rõ ràng thế nhỉ?
Chẳng đều như ?
Bất kể đến bằng cách nào thì An An vẫn là
con của con bé, hiện tại vẫn gọi là ba.
" "Anh chỉ , tại cô lừa
?
" "Chẳng vì lúc đó dây dưa
với nên mới lừa .
" Lục Tịnh đảo mắt một cái.
Mạc Hành Viễn lắc đầu: "Không đúng.
Nếu là vì , tại đến bây giờ cô vẫn
rõ với ?
" Lục Tịnh cạn lời: "Có gì mà rõ?
Chẳng đều như cả ?
" Mạc Hành Viễn cảm thấy chuyện gì
đó , một sự bất thành
lời.
"Vậy , rốt cuộc cái
gì?
" Lục Tịnh chống nạnh hỏi , "Chẳng lẽ
An An thể là đứa trẻ con bé nhặt ở
ngoài đường ?
Cho dù thật sự là , nuôi
nuôi?
" Mạc Hành Viễn hít một sâu: "Anh chỉ
tại cô thật.
" "Trời ạ ơi, đột nhiên
cứng nhắc thế nhỉ?
Bây giờ thấy lai lịch đứa bé rõ
ràng ?
" Lục Tịnh gì thêm, "Hiện tại
ngày tháng trôi qua quá êm đềm ?
Anh tự nổi thêm chút sóng
gió nữa mới chịu ?
" =======================