Mất kiểm soát sau kết hôn - Tô Ly và Mạc Hành Viễn - Chương 937: Đời này, tuyệt không phụ em
Cập nhật lúc: 2026-04-29 16:48:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Rõ ràng là thiết nhất đời ,
nhưng khi đối diện , họ chẳng
thể nở lấy một nụ .
Tô Ly thực sự lấy một chút tình
cảm nào với Tô Duy An.
Cô gặp ông , chẳng qua là vì trong
đang chảy dòng m.á.u của ông mà thôi.
"Cha.
. .
thể xem mặt cháu ngoại một chút
?
" Tô Duy An cẩn trọng đưa lời đề nghị.
Tô Ly tưởng lầm.
Cô thấy sự kỳ vọng và khát khao trong
mắt ông, trong lòng cảm thấy khó chịu.
"Cha chỉ con là con gái.
" Vành mắt Tô Duy An ửng đỏ, "Con của
con chính là đứa cháu duy nhất của cha.
Cha con bé một chút,
?
" Đối mặt với lời thỉnh cầu như , những
lời từ chối của Tô Ly lên đến cổ họng
xoay một vòng nuốt ngược trong.
Tình cảm thể bàn tới, nhưng quan
hệ huyết thống là thứ thể rũ bỏ.
Những hận thù cũng theo thời gian
và sự già nua của ông mà nhạt nhòa ít
nhiều.
Dù hận ý còn mãnh liệt, nhưng cô
--- Truyện nhà Anh Đào ----
cũng chẳng thể nảy sinh lòng yêu thương.
Tô Ly nghĩ, nếu năm đó ông phụ bạc
cô, thì giờ đây họ cũng đang hưởng
niềm vui thiên luân .
Chính ông hủy hoại hạnh phúc của cô, và
cũng hủy hoại luôn hạnh phúc của chính
.
Thấy cô mãi đồng ý, Tô Duy An sốt
sắng : "Cha chỉ một cái thôi,
?
" Tô Ly với Mạc Hành Viễn một tiếng,
cũng gọi điện cho Mạc phu nhân, đó mới
đưa Tô Duy An về Mạc gia cũ.
Nói cũng , đây
đầu Tô Duy An đến Mạc gia.
Lần đầu tiên ông đến, lẽ là để thương
lượng với Mạc phu nhân về việc gả cô cho
Mạc Hành Viễn.
Ai mà ngờ , nhiều năm , Tô Ly thật
sự gả cho Mạc Hành Viễn.
Chuyện họ làm năm đó, thật chẳng nên
là sai là đúng nữa.
Mạc phu nhân vẫn khá nhiệt tình với Tô Duy
An.
Bà mời ông nhà, vội vàng bảo bảo
mẫu bế bé Ninh Ninh .
Khi Tô Duy An thấy khuôn mặt đáng
yêu của Ninh Ninh, mặt ông hiện rõ nụ
vui sướng và an lòng.
"Con bé xinh quá, giống hệt A Ly lúc nhỏ.
" Sự từ ái của Tô Duy An lúc đều tràn
ngoài.
Mạc phu nhân : "Ninh Ninh sinh
trắng trẻo sạch sẽ thế .
Ninh Ninh ơi, đây là ông ngoại nhé.
" Nghe thấy hai chữ "ông ngoại", tim Tô Ly
thắt một cái đau đớn.
Danh xưng , chỉ cha cô mới sở
hữu.
Tô Duy An tiến gần một chút, nhưng
dám quá sát: "Ninh Ninh, ông là ông
ngoại đây.
" Đứa nhỏ vốn dĩ đang chằm chằm Tô
Duy An, bỗng nhiên nhoẻn miệng
với ông.
Cái làm Tô Duy An sướng rơn,
kìm mà bắt đầu gạt nước mắt.
"Xem kìa, đúng là tình m.á.u mủ.
Nếu là , con bé
thế chứ.
" Mạc phu nhân cũng bồi hồi cảm thán.
Tô Duy An vô cùng cảm động, ông lau nước
mắt, từ trong túi áo lấy một phong bao
lì xì đưa cho Ninh Ninh: "Cháu gái ngoan,
đây là chút lòng thành của ông ngoại, chúc
cháu khỏe mạnh, bình an.
" Mạc phu nhân thấy liền Tô Ly,
Tô Ly gì.
Dù cũng là tâm ý của ông ngoại, với tư
cách là bà nội, bà cũng tiện từ chối.
"Ninh Ninh cảm ơn ông ngoại nào.
" Mạc phu nhân nắm tay nhỏ của Ninh Ninh,
"Ninh Ninh lớn lên hiếu thảo với ông
ngoại nhé.
" Dù chỉ là một câu khách sáo, nhưng Tô
Duy An cũng thấy mãn nguyện.
Ông gặp cháu ngoại, cũng gặp
Tô Ly, mục đích chuyến đạt
.
"Vậy xin phép .
" Tô Duy An nỡ, nhưng ông .
Mạc phu nhân vội vàng giữ :
"Khó khăn lắm mới đến một chuyến, ở
chơi vài ngày .
" Tô Duy An lắc đầu: "Thôi, dám làm
phiền .
" "Phiền gì mà phiền.
" Mạc phu nhân chân thành giữ ông
.
Dù nữa, cũng là thông gia.
Tô Duy An vẫn lắc đầu.
"Ở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-va-mac-hanh-vien/chuong-937-doi-nay-tuyet-khong-phu-em.html.]
" Cuối cùng Tô Ly cũng lên tiếng.
Tô Duy An kinh ngạc thôi.
Tô Ly chỉ nhàn nhạt một câu: "Muốn
thì mai hãy .
" "Đừng nữa, mau bế Ninh Ninh một chút
.
" Mạc phu nhân đưa Ninh Ninh đến
mặt Tô Duy An.
Tô Duy An lúng túng, ông lau tay
quần áo, định đưa tay dám
nhận: "Tôi.
. .
bế trẻ con.
" "Tay để thế , tay thì.
. .
ây, đúng , bế như mới đúng.
" Mạc phu nhân dạy Tô Duy An cách bế.
Tô Duy An ôm đứa trẻ lòng, khuôn
mặt nhỏ nhắn hồng hào, ở cái tuổi
xế chiều như ông mà nước mắt cứ rơi lã chã.
Mạc phu nhân thấy cảnh đó, trong lòng cũng
ngũ vị tạp trần.
Tô Ly Tô Duy An, với
chồng: "Mẹ, con đón An An.
" "Không Hành Viễn sẽ đón ?
" Mạc phu nhân thấy sắc mặt Tô Ly
thì liền hiểu : "Được , con .
" Tô Ly lái xe khỏi cửa, đến cổng trường
mầm non của An An chờ đợi.
Trong đầu cô lúc thì hiện lên dáng vẻ khép
nép của Tô Duy An mặt , lúc
hiện lên hình ảnh ông già nước mắt đầm đìa
khi thấy Ninh Ninh.
Một cuộc hôn nhân thất bại chỉ gây
vết thương thể chữa lành cho con cái,
mà còn mang sự dày vò hối hận khôn
nguôi cho chính bản .
Nhìn dáng vẻ của Tô Duy An, cô tin ông
thực tâm hối cải, cũng tin tình cảm ông bộc
lộ lúc là chân thật.
thì chứ?
Ông thể làm cô sống .
Tô Ly gục xuống vô lăng để điều chỉnh cảm
xúc, điện thoại vang lên.
Cô hít thở sâu điện thoại, là Mạc
Hành Viễn gọi, nhưng khi cô cầm lên thì
ngắt máy.
Ngay đó, gõ cửa kính xe.
Cô sang, là Mạc Hành Viễn.
Tô Ly hạ kính xe xuống: "Anh đến từ lúc
nào ?
" "Vừa mới đến.
Em ?
" Mạc Hành Viễn nhíu mày, "Có chuyện gì
?
" Tô Ly lắc đầu, lau khóe mắt: "Không gì.
" Cô bước xuống xe.
Mạc Hành Viễn tin cô :
"Trưa nay gặp ai?
" "Tô Duy An.
" Mạc Hành Viễn khẽ cau mày, ôm cô
lòng: "Ông tìm em làm gì?
" "Ông xem Ninh Ninh.
" Tô Ly tựa lòng , "Giờ ông đang
ở nhà .
" Mạc Hành Viễn bao năm qua, nút thắt
khó gỡ nhất trong lòng cô chính là Tô Duy
An.
Trước đây cô tin hôn nhân cũng
là vì ông .
"Lẽ em nên đồng ý, chỉ là thấy
dáng vẻ khẩn cầu của ông , em mềm
lòng.
" Tô Ly thở sâu, "Em hối hận.
" "Nếu em đồng ý, lẽ em cũng sẽ
hối hận.
" Mạc Hành Viễn an ủi cô, "Gặp thì cứ gặp
thôi.
" Tô Ly nhẹ đẩy : "Mạc Hành Viễn,
hôn nhân của chúng thể mãi mãi như
thế ?
" Ánh mắt Mạc Hành Viễn vô cùng kiên
định: "Có thể.
" "Bất kể chuyện gì xảy ?
" "Bất kể chuyện gì xảy .
" Mạc Hành Viễn siết chặt vai cô, "Đời ,
tuyệt phụ em.
" Sáng hôm , Tô Duy An ăn sáng xong
liền rời .
Trước khi , ông với Tô Ly: "Sau
cha sẽ đến làm phiền các con nữa.
Thấy con sống như bây giờ, cha yên tâm
.
" Tô Ly đến một câu khách sáo cũng
thốt nổi.
Vẫn là Mạc Hành Viễn bảo tài xế đưa ông
ga tàu, còn dặn một câu: "Ông giữ gìn sức
khỏe.
" "Em quá lạnh lùng ?
" Tô Ly hỏi .
Mạc Hành Viễn lắc đầu, ôm lấy cô: "Em
rộng lượng .
" "Đời em sẽ bao giờ tha thứ cho
ông .
" Trong lòng Mạc Hành Viễn chợt nảy sinh
một ý nghĩ.
Cô đối với Tô Duy An còn như , liệu
trong lòng cô còn hận ?
Năm xưa, những tổn thương gây cho
cô, cũng là những vết sẹo thể xóa
nhòa.