Mạc Hành Viễn cũng chỉ thản nhiên liếc Mạc Mục Thần một cái, căn bản để mắt. Hắn trực tiếp đến cạnh Tô Ly, lấy cháo từ trong hộp giữ nhiệt :
“Đây là cháo Lị tỷ nấu, em uống một chút .”
“An An ?” Tô Ly lo lắng nhất là An An.”Thằng bé ngoan, quấy .” Mạc Hành Viễn xuống, múc một thìa cháo đưa đến bên thằng bé, em đừng lo.” Tô Ly khẽ gật đầu. môi cô:
“Lục Tịnh đón con xong sẽ về nhà chăm sóc Mạc Mục Thần thấy cái tên An An, nghĩ đến tin đồn gần đây rằng Tô Ly mang theo con nhỏ trở về. Có thể thấy, đứa bé An An chính là con của cô. Mạc Hành Viễn dù cô con với đàn ông khác mà vẫn ân cần như , quả là yêu sâu đậm thật. như , thắng triệt để Mạc Hành Viễn thì Tô Ly. Thấy Tô Ly nhỏ nhẹ húp cháo, còn Mạc Hành Viễn kiên nhẫn đến , trông họ thật giống một cặp vợ chồng ân ái. Anh ở đây hóa là thừa. Mạc Mục Thần cũng thức thời, dậy, chỉ Tô Ly một cái ngoài. Mạc Hành Viễn liếc bóng lưng khuất cửa, một lời. Tô Ly viện mười ngày. Lúc xuất viện, tay cô vẫn thể mang vật nặng, ngoài vấn đề gì khác. Mạc Hành Viễn đến đón cô về nhà. Mấy ngày nay, Mạc Mục Thần hề xuất hiện. Vừa đến cửa nhà, Tô Ly thấy tiếng vọng từ bên trong, còn một giọng nữ quen thuộc. Cô sang Mạc Hành Viễn. Mạc Hành Viễn cũng thấy giọng đó, khẽ nhíu mày. Họ lượt bước nhà, liền thấy Mạc phu nhân đang xếp bằng thảm, chơi xếp gỗ cùng An An. Khối gỗ xếp cao, mỗi khi đặt thêm một miếng, cả hai vỗ tay ăn mừng, rõ ràng họ thiết với . Lị tỷ ở trong bếp, phòng khách chỉ một già một trẻ.”Mẹ!
“ Mạc Hành Viễn gọi một tiếng. trong thế nào?” Mạc phu nhân lập tức qua, thấy họ về thì vô cùng vui mừng:
“Ôi, A Ly về . Sao , con thấy
“Mẹ ơi!
“ An An buông khối gỗ tay, lập tức chạy nhào tới phía Tô Ly, ôm chầm lấy cô. Nhìn thấy An An, lòng Tô Ly mềm nhũn. Cô định xuống bế con nhưng sực nhớ tay hồi phục , nên chỉ ôm chặt lấy bé, áp mặt gò má nhỏ nhắn:
“An An!
“ An An vòng đôi tay nhỏ ôm chặt cổ Tô Ly:
“An An nhớ lắm.” Sống mũi Tô Ly bỗng chốc cay cay:
“Mẹ cũng nhớ An An mà.” Cảnh tượng hai con ôm khiến Mạc phu nhân lau nước mắt. Mạc Hành Viễn nhỏ giọng hỏi Mạc phu nhân:
“Sao tới đây?”
“Tịnh Tịnh bảo hôm nay ở nhà trẻ hội thao gì đó, con bé tham gia. Nên nhờ qua chơi với An An một ngày, khi nào xong việc nó sẽ qua ngay.” Mạc phu nhân mấy ngày cũng đến, nhưng đều để Tô Ly . Bà thích An An, càng tiếp xúc càng thấy đứa trẻ thông minh, đáng yêu, vô cùng dễ mến. Bà chỉ hận thể ngày nào cũng đến chơi với thằng bé.”Tô tiểu thư về .” Lị tỷ từ trong bếp , :
“Sắp cơm trưa đây.”
“Vất vả cho chị quá, Lị tỷ.” Tô Ly thực lòng cảm thấy may mắn khi tìm một như Lị tỷ, giúp cô bớt lo toan nhiều. Lị tỷ đáp:
“Tôi vất vả gì . Mấy ngày nay cũng nhờ Mạc và Lục tiểu thư giúp đỡ nữa.” Tô Ly hiểu rõ điều đó. Nếu Lục Tịnh và Mạc Hành Viễn, tâm trạng An An sẽ định như .”Tôi bếp tiếp đây, rửa tay chuẩn dùng bữa nhé.” Lị tỷ bếp.”An An, quần áo một chút, lát nữa chơi với con nhé?” Tô Ly nhẹ nhàng hỏi. An An gật đầu:
“Vâng ạ.”
“Lại đây, đây với bà nội nào, chúng tiếp tục xếp cao cao.” Mạc phu nhân vẫy tay gọi An An. An An buông Tô Ly , chạy phía Mạc phu nhân. Tô Ly dậy, Mạc Hành Viễn đưa tay đỡ một chút.”Cảm ơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-va-mac-hanh-vien/chuong-882-hoi-han-khon-nguoi.html.]
“Để mang đồ lên lầu giúp em.” Trên tay Mạc Hành Viễn vẫn đang cầm những vật dụng cá nhân của cô. Tô Ly đưa tay định lấy:
“Tự em làm .” Mạc Hành Viễn cô đang giữ cách nên đặt chiếc túi tay của cô. Tô Ly xách túi lên lầu. Mạc phu nhân vẫn luôn chú ý quan sát phía họ, thấy Mạc Hành Viễn theo lên, bà hỏi một câu:
“Sao con giúp con bé một tay?” Mạc Hành Viễn gì. Mạc phu nhân liếc một cái, tiếp tục chơi xếp gỗ với An An. Sau khi Lị tỷ dọn món , Mạc phu nhân dắt tay An An rửa tay. Tô Ly cũng quần áo và xuống lầu. Lúc An An bám , bé đòi cạnh Tô Ly bằng .”Bác gái, làm phiền bác đến trông An An, thật là ngại quá.” Tô Ly Mạc phu nhân đến mấy , cô thực sự thấy làm phiền , nhưng cũng ơn bà tình nguyện đến với An An. Mạc phu nhân lắc đầu:
“An An ngoan, bác thích lắm. Ngày nào cũng chơi với mấy bà già bác cũng chán , chơi với trẻ con bác thấy như trẻ .” Mọi đều bật .”Dù nữa, vẫn cảm ơn bác.”
“Cháu chê là .” Trong lòng Mạc phu nhân hiểu rõ, Tô Ly luôn khách sáo như nghĩa là cô vẫn chấp nhận Mạc Hành Viễn, dùng sự lễ phép để giữ cách. Tô Ly vội :
“Sao chuyện đó ạ.”
“Vậy , bác còn thể đến tìm An An chơi ?” Mạc phu nhân hỏi với vẻ rụt rè, mong chờ như một đứa trẻ. Tô Ly . trong cảnh , nếu cô từ chối thì e là quá m.á.u lạnh.”Mẹ, chơi với trẻ con, nhưng trẻ con chỉ thích chơi với bạn đồng lứa thôi.” Mạc Hành Viễn hội chị em của .” lên tiếng đúng lúc:
“Mẹ cứ mua sắm, làm với Mạc phu nhân hiểu ý của con trai.”Cá đến đây!
“ Lị tỷ bưng món cuối cùng , phá tan bầu khí ngượng ngùng. Mấy cùng ăn cơm, An An cứ líu lo suốt buổi, khí cũng trở nên nhẹ nhàng, hòa hợp. Ăn xong, Lị tỷ dọn dẹp. Mạc Hành Viễn và Mạc phu nhân một lát dậy:
“Chúng về đây.”
“Vâng.” Tô Ly giữ họ :
“Để tiễn .” Ra đến cửa, Tô Ly dắt tay An An, bảo bé chào tạm biệt. An An ngoan ngoãn vẫy tay:
“Chào bà nội Mạc, chào chú Mạc.” Mạc phu nhân luyến tiếc, bà cũng vẫy tay với An An:
“Chào An An nhé, ngoan ngoãn lời đấy.”
--- Truyện nhà Anh Đào ----
“Vâng ạ.” An An gật đầu mạnh. dò Tô Ly.”Em nghỉ ngơi cho , dạo đừng đến cửa hàng nữa. Có chuyện gì thì gọi điện.” Mạc Hành Viễn dặn Tô Ly gật đầu:
“Vâng.” Mạc Hành Viễn An An thêm một cái:
“Đi thôi.” Hai con cho đến khi xe của họ khuất mới dắt phòng khách. Trên xe. Mạc phu nhân thở dài. Mạc Hành Viễn liếc gương chiếu hậu:
“Sao ?”
“Hối hận quá.” Giọng Mạc phu nhân đầy vẻ hối hận về những chuyện qua. Mạc Hành Viễn nhíu mày.