An An ngừng , nhưng vẫn còn nấc từng cơn, giọng non nớt xen lẫn tiếng sụt sịt: "Gọi điện thoại cho chú ạ.”
"Một lát nữa gọi.”
"Gọi điện cho chú mà.”
--- Truyện nhà Anh Đào ----
Cậu nhóc bắt đầu mím môi định tiếp.
Tô Ly thực sự thằng bé hành hạ đến khổ.
Sáng sớm thế gọi điện cho thì thể thống gì chứ?”Gọi điện cho chú ạ.”
Cậu nhóc cứ liên tục thúc giục.
Tô Ly lúc thực sự giả c.h.ế.t cho xong.
Đứa nhỏ cứ bên cạnh, cái miệng nhỏ mấp máy ngừng như tụng kinh.
Cô chịu nổi nữa, cô nếu hôm nay gọi cuộc điện thoại thì chuyện sẽ chẳng bao giờ kết thúc.
Hít một thật sâu, cô lấy điện thoại .
Đứa nhỏ chằm chằm điện thoại, cô : "Mẹ của chú Mạc .”
"Gọi điện cho chú ạ.”
Cậu nhóc nhắc nữa.
Tô Ly: ".
.
.”
Cô chỉ đành lật tìm của Mạc Hành Viễn, ngón tay nâng lên An An.
An An đang nắm lấy bàn chân nhỏ của , vẫn thầm thì: "Gọi điện cho chú ạ.”
Tô Ly c.ắ.n răng, ngón tay nhấn mạnh xuống phím gọi.
Cô chằm chằm màn hình, tim đập nhanh một cách vô thức.
Giây tiếp theo khi đầu dây bên đổ chuông, cuộc gọi kết nối.”Alo.”
Giọng quen thuộc khiến Tô Ly nuốt nước bọt.
Cô An An, bé ngừng , đang chăm chú màn hình điện thoại.
Tô Ly hắng giọng: "Cái đó.
.
.
An An em gọi điện cho .”
"Có chuyện gì ?”
Giọng Mạc Hành Viễn dịu dàng.
Tô Ly con, cô ngờ An An sắc mặt , càng nghĩ rằng bé thể hiểu sự lúng túng của cô lúc .”Trẻ con mà, hứng lên là đòi thôi, gì .”
Tô Ly thể huỵch toẹt là An An chơi cùng.”An An đó ?”
"Có, con đang đây.”
"An An, con tìm chú việc gì ?”
Mạc Hành Viễn trực tiếp gọi tên bé.
An An màn hình điện thoại xuất thần, bé : "Chú Mạc thể chơi với con ạ?”
Tô Ly day day chân mày, cái thằng bé thật là dám .”Lời trẻ con đừng để tâm, nó mới ngủ dậy thôi.
Một lát là hết ngay mà.”
Tô Ly thấy khó xử vô cùng.
Cô thực sự ngờ lâm cảnh khó xử mặt Mạc Hành Viễn.
Mạc Hành Viễn : "Sáng nay cuộc họp, họp xong là thể qua .”
"Thật sự cần .”
Tô Ly vội vàng từ chối, "Lát nữa em vệ sinh quần áo cho con, nó sẽ quên ngay mà.”
"Không .”
Mạc Hành Viễn : "Lúc chính là thời điểm xây dựng các giá trị đúng đắn cho trẻ nhỏ, hứa thì làm .”
Tô Ly: ".
.
.”
"An An, mười một giờ chú sẽ đến tìm con, ?”
"Dạ ạ.”
An An đồng ý.
Tô Ly: ".
.
.”
"Vậy con đợi chú nhé.”
"Dạ.”
Hai , kẻ tung hứng, thật là hài hòa quá mất.
Mạc Hành Viễn với Tô Ly: "Tạm thời thế nhé, khi nào qua sẽ gọi điện cho em.”
Tô Ly định thực sự cần, nhưng Mạc Hành Viễn ngắt máy.
Chẳng sợ cô sẽ từ chối .
Cô đặt điện thoại xuống, bất lực An An.
Lúc An An đang ôm con gấu trúc nhỏ của , mỉm với .
Thấy con lúc lúc , Tô Ly thực sự hết cách.
Cô đưa An An vệ sinh, đồ, sửa soạn cho chính , lúc xong xuôi hơn chín giờ.
Chuẩn bữa sáng ăn xong thì mười giờ hai mươi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-va-mac-hanh-vien/chuong-873-gia-dinh-ba-nguoi.html.]
An An ăn trứng chạy cửa ngó nghiêng: "Sao chú Mạc vẫn đến nhỉ?”
Tô Ly uống sữa, thật hiểu Mạc Hành Viễn gì mà thể làm đứa trẻ mê mẩn đến mức .”Chú Mạc đến ! “
An An hò reo đầy phấn khích.
Tô Ly liếc đồng hồ, mười giờ bốn mươi hai phút.
Anh đến sớm thật đấy.”Chú Mạc! “
Giọng An An trở nên khác hẳn, cao vút lên, tràn đầy sự phấn khởi.
Tô Ly buộc dậy cửa.
Mạc Hành Viễn đóng cửa xe, ánh mắt giao với Tô Ly, đó bước về phía An An: "Chào buổi sáng.”
An An cũng bắt chước bộ dạng của : "Chào buổi sáng ạ.”
"Ngại quá, làm phiền .”
Tô Ly thực sự thấy , cũng vài phần ngượng nghịu.
Mạc Hành Viễn xoa đầu An An: "Không .
Hôm nay bận lắm.”
An An dắt tay Mạc Hành Viễn trong: "Chú Mạc, ăn trứng ạ.”
"Chú ăn .”
Tô Ly cũng chuẩn bữa sáng gì cầu kỳ, chỉ luộc trứng và hâm nóng sữa.
An An nhất quyết đòi đưa cho Mạc Hành Viễn một quả trứng, cầm lấy, ánh mắt bé tràn đầy sự hiền từ.
Tô Ly nhớ tới câu của An An, trong lòng cảm thấy chút tự nhiên.
Ăn sáng xong, cô chuẩn nước, khăn giấy, quần áo thế cho An An, tất cả bỏ túi xách.”Muốn chơi nào?”
Mạc Hành Viễn nắm tay An An hỏi.
An An lắc đầu: "Con ạ.”
"Vậy bảo tàng khoa học nhé, ?”
"Dạ ạ.”
Mạc Hành Viễn đưa An An lên xe.
Tô Ly chút để tự đưa An An , cô cùng.
Đi chung thế , thực sự tạo cảm giác như một gia đình ba .
Cô để tâm đến mối quan hệ kiểu .”Sao thế?”
Mạc Hành Viễn thấy cô bên xe mãi mà lên, "Em ?”
Tô Ly ngạc nhiên.
Cô rõ ràng đến thế ?”Nếu em yên tâm thì thể .”
Mạc Hành Viễn cô đang e ngại, "Trước bữa tối, sẽ đưa thằng bé về tận tay em.”
Tô Ly thực sự do dự: "Có phiền quá ?”
Mạc Hành Viễn : "Không phiền, thằng bé ngoan và dễ bảo lắm.”
"Vậy thì.
.
.”
Mạc Hành Viễn đưa tay với cô.
Tô Ly chút chậm chạp.”Đưa túi xách cho .”
".
.
.”
Tô Ly quả nhiên đưa túi cho .
Mạc Hành Viễn thấy cô thực sự định , trong lòng chút hụt hẫng, nhưng ngay đó nghĩ , việc cô dám giao con cho đưa chơi, chẳng cũng là một loại tín nhiệm ?”An An, con chơi với chú Mạc nhé, nữa, ?”
Tô Ly hỏi con.
An An suy nghĩ một lát: "Tại ạ?”
"Mẹ.
.
.”
"Mẹ để con và chú chơi riêng với đấy.”
Mạc Hành Viễn hỏi An An: "Con dám một chơi với chú ?”
An An Tô Ly: "Mẹ ơi.”
Tô Ly : "Con thể chơi cùng chú Mạc ?”
"Dạ .”
"Vậy con lời chú nhé, nghịch ngợm quấy phá đấy, ?”
"Dạ.”
Tô Ly hít một sâu: "Vậy làm phiền nhé.”
Mạc Hành Viễn gật đầu: "Em cứ yên tâm.”
Tô Ly lùi một bước, Mạc Hành Viễn lên xe, hạ cửa kính cô: "Đi đây.”
"Vâng.”
Chiếc xe từ từ lăn bánh, Tô Ly tại chỗ, theo cho đến khi chiếc xe khuất khỏi tầm mắt.
Mạc Hành Viễn cũng gương chiếu hậu, bóng dáng Tô Ly đó khiến một ảo giác rằng vợ đang tiễn chồng đưa con chơi.
Cuộc sống như , cảnh tượng như , từng chẳng dám mơ tới, mà lúc nó xuất hiện.
Ngay khoảnh khắc , cảm thấy cuộc sống trống rỗng và máy móc bấy lâu nay bỗng một tia ấm áp tràn , lấp đầy trái tim .
Tô Ly ở nhà yên.
Cô từng xa con như bao giờ nên lòng cứ thấp thỏm, nhưng dám gọi điện cho Mạc Hành Viễn.