Lục Tịnh thực sự tìm cho Tô Ly một đối tượng.”Quan trọng nhất là, cực kỳ kiên nhẫn với trẻ con.
Đứa cháu ngoại nhà mỗi gặp là cứ bám lấy rời.
Nghe tiểu Triều Tiêu kể, những bạn nhỏ khác mở miệng là nhắc ba , chỉ nhóc đó là lúc nào cũng treo chú lên đầu môi.”
"Mình nghĩ một trẻ con yêu quý như , tâm địa chắc chắn lương thiện.”
Tô Ly thuận miệng hỏi: "Nếu trạc tuổi , tại vẫn còn độc ?”
"Trước đây trong nhóm cũng định giới thiệu đối tượng cho , cũng thắc mắc ưu tú như vẫn độc .
Mẹ của bé đó hồi trẻ chỉ ham chơi, 'khai tâm' muộn.
Lúc bạn bè cùng lứa đang yêu đương thì mải chơi đồ kỹ thuật , kết hôn thì học cao học, sinh con thì đang du lịch vòng quanh thế giới.”
"Tóm là, dường như dây thần kinh yêu đương.”
Tô Ly xong chỉ mỉm : "Biết trong mộng, chỉ là bỏ lỡ nên tạm bợ thì .”
Lục Tịnh nhíu mày: "Trên đời làm gì nhiều vì bỏ lỡ ai đó mà chịu tạm bợ như chứ?
Mình thấy nhiều đàn ông phụ nữ thuần tình đến thế , là gặp làm rung động thì còn hợp lý.”
"Cậu thử tiếp xúc một chút ?”
Lục Tịnh xong liền chằm chằm ngoài, "Ơ, chính là kìa.”
Tô Ly ngoài cửa sổ xe.
Lục Tịnh chỉ tay về phía : "Cậu xem, đàn ông mặc vest giản dị màu xám, đang gọi điện thoại ở đằng kìa, thấy ?”
"Thấy .”
"Đi, xuống xe.”
Lục Tịnh đẩy cửa xe .
Tô Ly nhíu mày: "Có vội vàng quá ?”
"Nhìn một cái thôi mà.
Cậu thể gì, để chuyện với là .
Cậu thử cách ăn , cảm nhận xem .”
Lục Tịnh mở cửa ghế , bế An An .
Tô Ly chỉ đành xuống xe theo.
Lục Tịnh bế An An về phía đàn ông đó, cũng vặn kết thúc cuộc gọi.
Đối phương thấy Lục Tịnh liền chào hỏi, tò mò đứa bé cô đang bế: "Đây là.
.
.”
"Con của bạn .”
Lục Tịnh về phía Tô Ly đang tới.
Tô Ly và đối phương chạm mặt, cả hai đều lịch sự gật đầu chào .”Bé con khôi ngô quá.”
Người đàn ông khen ngợi An An.
Lục Tịnh trò chuyện với , còn Tô Ly một bên.
Cô thấy đàn ông quả thực là một tệ, nhưng cô cảm giác gì cả.
Đương nhiên, đối phương cũng chắc cảm giác với cô.
Không Lục Tịnh thế nào mà nhắc đến việc Tô Ly đang một nuôi con, thông tin đưa , hiểu chuyện đều sẽ hiểu ý.
lúc , trường mẫu giáo tan học.
Hiệu trưởng và giáo viên ở cửa cho các bé xếp hàng, mỗi phụ đón một bé theo hình thức một đối một.
Tiểu Triều Tiêu thấy An An và Tô Ly liền reo lên mừng rỡ: "Mẹ nuôi! Em trai! “
Giọng bé vang dội làm đều chú ý đến Tô Ly.
Lục Tịnh bèn chào đàn ông đó một tiếng dẫn con trai về phía xe.
Sau khi lên xe, Lục Tịnh liền hỏi Tô Ly: "Thế nào?”
"Người thì , nhưng cảm giác.”
Tô Ly thành thật trả lời.
Lục Tịnh bĩu môi: "Thật cảm giác với ai nữa.”
"Cảm giác là thứ khó dự đoán.”
Tô Ly để tiểu Triều Tiêu ghế an , còn cô thì bế An An.
Tiểu Triều Tiêu thấy An An là ngừng nghỉ, An An cũng thích trai, hai đứa nhóc líu lo khiến trong xe vô cùng náo nhiệt.”Mẹ ơi, tối nay ăn gì ạ?”
Tiểu Triều Tiêu hỏi.
Lục Tịnh nghĩ một lát: "Con ăn gì?”
"Em trai ăn gì?”
Tiểu Triều Tiêu An An.
An An lắc đầu.
Tiểu Triều Tiêu bèn suy nghĩ nghiêm túc: "Chúng ăn gà rán nhé?”
"Em còn nhỏ quá, ăn gà rán .”
Lục Tịnh lắc đầu.”Ơ, khi nào em mới ăn ạ?”
"Lớn thêm chút nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-va-mac-hanh-vien/chuong-867-nguoi-dan-ong-nay-that-dang-so.html.]
"Dạ ạ.”
Tính cách tiểu Triều Tiêu , "Vậy chúng ăn gì đây nhỉ?”
"Con cứ thong thả mà nghĩ.”
Tiểu Triều Tiêu đang suy nghĩ tích cực, bỗng nhiên : "Chúng hỏi ba nuôi ?”
Lục Tịnh nhíu mày, gương chiếu hậu: "Con ăn cơm mà hỏi chú làm gì?”
"Để chú giúp con đưa ý kiến ạ.”
".
.
.”
Tô Ly cũng nhịn mà mỉm .
Từ phản ứng của đứa trẻ thể thấy, giá trị thiện cảm mà Mạc Hành Viễn tạo với tiểu Triều Tiêu mấy năm qua thực sự cao.
Lục Tịnh cạn lời: "Mỗi Mạc Hành Viễn đến là mua cho nó nhiều đồ chơi, hễ rảnh là đưa nó chơi.
Hoàn thu phục trái tim nó .”
"Mẹ ơi, ba nuôi , vì nuôi thích con nên chú mới thích con đó.”
".
.
.”
Trong xe bỗng chốc im lặng.
Lục Tịnh thực sự kinh ngạc, vì cô bao giờ con trai lời .
Trong lòng Tô Ly đột nhiên trào dâng một cảm giác khó tả, phức tạp.”Chú từ khi nào?”
"Từ lâu lắm ạ.”
Tiểu Triều Tiêu , "Chú bảo con với .”
Lục Tịnh hỏi: "Chú còn gì với con nữa ?”
"Nói nhiều lắm ạ.”
Lục Tịnh chờ đợi phần tiếp theo, kết quả nhóc buông một câu: "Con nhớ nữa .”
Lục Tịnh: ".
.
.”
Tiểu Triều Tiêu bắt đầu nghịch chiếc đồng hồ điện thoại trẻ em của , nhanh đó trong xe vang lên giọng nam trầm thấp quyến rũ.”Alo.”
"Ba nuôi ơi, ba còn đang bận ạ?”
Cậu nhóc hiểu chuyện.”Ba chuẩn tan làm đây.”
"Vậy tối nay ba ăn gì ạ?
Con và em trai đều ăn gì cả.”
"Em trai?”
"Dạ, nuôi và An An hôm nay cũng đến đón con tan học ạ.”
Tiểu Triều Tiêu báo cáo chi tiết việc với Mạc Hành Viễn.
Tô Ly bắt đầu nghi ngờ tiểu Triều Tiêu chính là gián điệp của Mạc Hành Viễn cài .
Đầu dây bên im lặng trong giây lát : "Có ăn bít tết ?”
"Mẹ nuôi ơi, An An ăn bít tết ạ?”
Tiểu Triều Tiêu hỏi Tô Ly.
Tô Ly nên gật đầu lắc đầu nữa.
--- Truyện nhà Anh Đào ----
Cô vốn dính dáng gì đến Mạc Hành Viễn.”Được chứ.”
Lục Tịnh giúp cô trả lời.”Mẹ con ạ.”
"Các con còn bao lâu nữa thì về đến nhà?”
Tiểu Triều Tiêu ngoài: "Sắp đến nơi ạ.”
"Lát nữa ba mang bít tết qua nhà con.”
"Dạ ạ.”
Sau khi cúp máy, tiểu Triều Tiêu múa tay múa chân, còn nắm tay An An hào hứng : "Em trai ơi, lát nữa ba nuôi mời chúng ăn bít tết đó.”
An An ba nuôi của chính là chú Mạc, bé cũng vui.
Tô Ly hai nhóc tì phấn khích như , chẳng gì hơn.
Xuống xe, tiểu Triều Tiêu dắt An An phía , Tô Ly và Lục Tịnh phía .”Cậu thấy , Mạc Hành Viễn thực thâm sâu, đứa trẻ nhỏ như mà cái tính khí thối và gương mặt lạnh lùng đó của cũng thể thu phục .”
Lục Tịnh khoanh tay ngực, lắc đầu bĩu môi, "Người đàn ông , thật đáng sợ.”
Tô Ly còn gì để .
Bởi vì, cô cũng thấy Lục Tịnh lý.
Họ về đến nhà lâu thì Mạc Hành Viễn tới.”Đây là bạn tặng.”
Mạc Hành Viễn đưa túi bít tết cho Lục Tịnh, "Tôi đây.”
Lục Tịnh nhận lấy: "Anh ở ăn ?”
Mạc Hành Viễn phòng khách, vặn bắt gặp ánh mắt của Tô Ly đang sang.