Thịnh Phụng Thao chỉ mời mỗi Mạc Hành Viễn, mà còn Thịnh Hàm Châu và vị hôn phu của cô, Sầm Tông.
Sầm Tông giống Mạc Hành Viễn và Thịnh Phụng Thao thường xuyên mặc vest, ăn vận tùy ý hơn nhưng vẫn mất vẻ ưu nhã.
Thịnh Hàm Châu thấy An An là kìm lòng bế, dù đứa trẻ lai thực sự quá đỗi xinh .”Sao Mạc tổng cũng ở đây?”
Thịnh Hàm Châu hỏi thẳng thừng, cô nhịn liếc Tô Ly với ý tứ rõ ràng.
Tô Ly đang định giải thích thì Thịnh Phụng Thao : "Gần đây Mạc tổng đang giúp bày mưu tính kế, nên mời đến ăn cơm.”
"Ồ.”
Thịnh Hàm Châu nửa tin nửa ngờ.
Ba đàn ông cùng , lẽ tự nhiên câu chuyện rời khỏi tình hình hiện tại của tập đoàn Thịnh Thế.
--- Truyện nhà Anh Đào ----
Sầm Tông đó, tuy nhỏ tuổi nhất nhưng khí trường hề thua kém hai .
Mạc Hành Viễn và Thịnh Phụng Thao chính là hình mẫu của những đàn ông trưởng thành và thành đạt, khí chất khiến khác thể phớt lờ.
Họ bàn chính sự, Tô Ly và Thịnh Hàm Châu liền chơi đùa cùng An An.
Sau khi khỏi bệnh, nụ gương mặt An An nhiều hơn hẳn.
Thằng bé , Thịnh Hàm Châu liền ôm lấy mặt, ngây ngất như một "fan cuồng".”Wow, trai quá mất! “
Sầm Tông thấy tiếng , ngước mắt Thịnh Hàm Châu.
Cô ngọt ngào, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, môi đỏ như đào, xinh ấm áp.
Mạc Hành Viễn cũng sang, nhưng là Tô Ly.
Tô Ly đang chụp ảnh cho An An, miệng ngừng khen ngợi: "Đẹp quá, oa, quá , soái ca của .”
Mạc Hành Viễn cảm thấy chút ghen tị.
Anh luôn nghĩ rằng Tô Ly thể thấy bóng dáng cha đứa trẻ thông qua thằng bé.
Cứ hễ nghĩ đến việc một đàn ông sẽ vĩnh viễn mối liên hệ thể cắt đứt với Tô Ly là lòng nghẹn đắng.
Giữa Tô Ly và một đàn ông khác An An, nghĩa là cô sẽ mãi mãi liên quan đến đó.
Mạc Hành Viễn rót một chén , uống cạn trong một ngụm.”Anh khát ?”
Thịnh Phụng Thao động tác của Mạc Hành Viễn, nửa như nghiêm túc nửa như trêu chọc.
Mạc Hành Viễn rót thêm chén nữa: "Ừm.”
Thịnh Phụng Thao gì.
Khi thức ăn dọn lên bàn, Tô Ly múc cơm và gắp thức ăn cho An An.
Không đũa chuyên dụng cho trẻ em nên Tô Ly tự tay đút cho con.”An An đáng yêu quá.
Giờ còn nhỏ trai thế , lớn lên sẽ làm khổ bao nhiêu cô gái đây.”
Thịnh Hàm Châu ngày càng yêu quý An An.
Tô Ly : "Cha mà ưa thì con cái sinh cũng chẳng kém cạnh .”
" An An là con lai mà.”
Thịnh Hàm Châu chằm chằm An An, "Chị xem mắt thằng bé kìa, màu xanh thẳm như đại dương .
Đôi mắt chắc chắn là giống cha nó .”
Tô Ly cũng liếc mắt An An.
là màu xanh thẳm.
Giống mắt thằng bé, chỉ là màu sắc đậm hơn mắt một chút.
Mạc Hành Viễn ăn thấy bụng đói, nhưng chút nuốt trôi.”Thực đây, em cũng từng mơ mộng tìm một đàn ông nước ngoài để sinh con lai đấy.”
Thịnh Hàm Châu câu ngay mặt Sầm Tông.
Nếu là khác chắc chắn sẽ nể nang cảm xúc của vị hôn phu, nhưng Thịnh Hàm Châu thì .
Thịnh Phụng Thao nhíu mày: "Nói linh tinh cái gì đấy?”
Thịnh Hàm Châu nhún vai: "Anh cũng là linh tinh , còn để tâm làm gì?”
"Nói năng chú ý chừng mực.”
Thịnh Phụng Thao nhắc nhở.”Đều là nhà cả, gì chứ?
Chẳng lẽ mặt mà em cũng tự do điều ?”
Thịnh Hàm Châu lườm trai, "Anh đừng cổ hủ quá.”
Thịnh Phụng Thao Thịnh Hàm Châu làm , đây dù thế nào cô cũng sẽ chú ý cảnh khi chuyện.
Nói những lời mặt Sầm Tông rõ ràng là nể mặt .
Anh liếc Sầm Tông, nhưng Sầm Tông vẻ chẳng hề bận tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-va-mac-hanh-vien/chuong-856-anh-biet-choi-toi-cung-biet-choi.html.]
Thịnh Hàm Châu cố tình làm .
Dù hôn ước vẫn tiếp tục, vả Sầm Tông cũng bày tỏ thái độ sẽ cắt đứt với đàn bà .
Đã , cô chỉ "vui mồm”
một chút thì ?
Đừng là suông, cho dù cô thật sự ngoài tìm một đàn ông nước ngoài, Sầm Tông chắc cũng chẳng coi là chuyện to tát.
An An ăn bao nhiêu đòi xuống chơi.
Tô Ly bế thằng bé khỏi ghế để nó tự chơi.
Thịnh Hàm Châu cũng nhanh chóng ăn vài miếng rời bàn, dẫn An An ngoài dạo một chút, Tô Ly đồng ý.
Giờ đây chỉ còn ba đàn ông và Tô Ly.
Tô Ly cũng vội vàng ăn xong, là tìm An An và Hàm Châu, nhường gian cho họ.”Xem hẹn ăn cơm, chúng nên xuất hiện cùng lúc.”
Thịnh Phụng Thao , "Họ cứ tưởng chúng chuyện gì hệ trọng cần bàn bạc.”
"Ngày mai, Bộ Giám sát sẽ đến tập đoàn Thịnh Thế.”
Sầm Tông thản nhiên nhắc tới một câu.
Thịnh Phụng Thao thu nụ : "Ừm, chúng chuẩn sẵn sàng.”
Sầm Tông gắp thức ăn: "Phía cha cũng đang lo liệu, bảo cần quá lo lắng.
Cứ phối hợp điều tra là .”
"Ừm.
Thay cảm ơn chú.”
"Đều là nhà, cần khách sáo .”
Sầm Tông cử chỉ lời đều đúng mực, để ai bắt điểm nào.
Mạc Hành Viễn bên cạnh, ánh mắt tự chủ mà bên ngoài.
Bóng dáng Tô Ly và Thịnh Hàm Châu xuất hiện, An An chạy nhảy, Tô Ly đuổi theo .
Thịnh Hàm Châu lấy một vòng hoa đội lên đầu, cố tình chạy mặt An An, làm mặt quỷ trêu đùa để thằng bé đuổi theo.
Sầm Tông cảnh tượng đó, thầm nghĩ hai mươi chín tuổi mà vẫn như một cô bé, ham chơi đến thế.
là thiên kim tiểu thư hào môn nuôi dưỡng, cuộc sống lo nghĩ, chẳng bao giờ muộn phiền.
Ánh mắt Mạc Hành Viễn thì theo sát Tô Ly, nụ mặt cô khiến tâm trạng ngày càng rộng mở.
Những năm qua, nhớ cô.
Lúc ngay mắt mà thấy chút mơ hồ, chân thực.
Anh chỉ sợ đây là một giấc mộng, sợ khi tỉnh cô sẽ biến mất.
Chỉ Thịnh Phụng Thao là đang suy nghĩ về chuyện công ty.
Một bữa cơm, mỗi đều mang đầy tâm sự.
Sau bữa ăn, Mạc Hành Viễn xe của Thịnh Phụng Thao mà tự bắt taxi về khách sạn.
Thịnh Phụng Thao đưa Tô Ly và An An về.
Thịnh Hàm Châu thì lên xe của Sầm Tông.
Sầm Tông lái xe bao lâu liền tấp lề đường.
Thịnh Hàm Châu nghiêng đầu : "Sao thế?”
"Em xuống ở đây .”
Sầm Tông , "Tôi việc, đưa em về .”
Thịnh Hàm Châu vạn ngờ bây giờ đến diễn cũng chẳng buồn diễn nữa.
Trực tiếp vứt cô ở giữa đường.
Cô hít sâu một : "Lại tìm cô ?”
Sầm Tông phủ nhận.
Thịnh Hàm Châu trừng mắt : "Đến chút thời gian đưa về mà cũng ?”
Sầm Tông nghiêng đầu cô: "Mọi chuyện rõ cả , cần thiết lãng phí thời gian của .”
"Hừ.”
Thịnh Hàm Châu tức đến cực điểm, nhưng đúng là cũng chẳng cách nào.
Cô cởi dây an , đẩy cửa xe : "Phải, cần lãng phí thời gian.
Anh chơi, cũng chơi! “
Nói xong, Thịnh Hàm Châu xuống xe và đóng sầm cửa .