Mất kiểm soát sau kết hôn - Tô Ly và Mạc Hành Viễn - Chương 854: Tạm biệt, họ chỉ là người quen

Cập nhật lúc: 2026-04-28 19:24:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

An An hào phóng.

Mạc Hành Viễn cầm khối rubik thằng bé đưa cho, bên giường chơi.

Loại đồ chơi đây tiểu Triều Tiêu cũng , từng chơi cùng nên sành sỏi.

An An nhanh chóng thu hút.

Cậu nhóc vốn đang , lúc quỳ giường, mắt dán chặt đôi tay của Mạc Hành Viễn.

Những ngón tay của Mạc Hành Viễn thon dài và đẽ, động tác xoay rubik cực kỳ điệu nghệ, như một bữa tiệc thị giác.

Ngay cả Tô Ly cũng tự chủ cuốn theo.

Hai con khối rubik tay chỉ vài cái xoay đồng nhất màu sắc.

Mắt An An sáng lên.

Tô Ly cũng khẽ nhướng mày.

Loại đồ chơi chơi nổi, luôn cảm thấy nó khó.”Có học ?”

Mạc Hành Viễn hỏi An An.

An An chằm chằm tay , gật đầu cái rụp.”Chú dạy con.”

An An liền lùi sâu phía trong giường một chút, ý tứ rõ ràng: nhường chỗ cho .

Tô Ly thấy cũng dậy: "Anh đây .”

"Em về nhà một chuyến ?”

Mạc Hành Viễn hỏi cô.

Tô Ly sang An An.

Mạc Hành Viễn cô đang lo lắng, liền trấn an: "Yên tâm, ở đây, sẽ chăm sóc thằng bé thật .”

"An An, con ở đây chơi với chú nhé, về nhà lấy ít đồ , con?”

Tô Ly vẫn hỏi ý kiến con trai.

An An gật đầu: "Vâng ạ.”

"Vậy con ngoan, lời chú nhé.”

"Vâng.”

Lúc Tô Ly mới với Mạc Hành Viễn: "Làm phiền quá.”

"Không .”

Mạc Hành Viễn quen với sự khách sáo của Tô Ly.

Như thế cũng , ít nhất cô coi ngoài .

Tô Ly quyết định về nhà nên do dự thêm giây nào, cô nhanh chóng rời bệnh viện.

Trên đường , Thịnh Phụng Thao gọi điện hỏi cô hôm nay đưa An An sang Thịnh gia chơi , vì trong nhà đều thích thằng bé.

Tô Ly đành thật là An An đang viện.

Đến khi Tô Ly từ nhà bệnh viện, Thịnh Phụng Thao mặt ở phòng bệnh của An An .

Tuy nhiên, An An đang truyền dịch và trong lòng Mạc Hành Viễn, còn Thịnh Phụng Thao thì bên cạnh quan sát.”Thằng bé ngủ ạ?”

Tô Ly hỏi.”Ừm.”

Mạc Hành Viễn đáp, "Vừa mới ngủ một lát.”

Thịnh Phụng Thao Tô Ly, ánh mắt lộ rõ vẻ thắc mắc tại Mạc Hành Viễn ở đây.

Tô Ly rằng Thịnh Phụng Thao cũng mới đến, kịp hỏi gì Mạc Hành Viễn.”Để em bế cho.”

Tô Ly đặt đồ đạc xuống, định đón lấy An An.”Không , để bế.”

Mạc Hành Viễn lúc thực sự buông tay.

Tô Ly khẽ nhíu mày.

Thịnh Phụng Thao hiệu cho cô, hai lượt ngoài hành lang.

Ngoài hành lang, Thịnh Phụng Thao Tô Ly: "Chuyện là thế nào?”

Tô Ly kể ngọn ngành chuyện.”Em cố ý giấu , chỉ là sợ lo lắng thôi.”

thêm, "Gặp cũng là tình cờ.”

"Cái em cần giải thích với .”

Thịnh Phụng Thao chỉ lo cho An An, "Em lẽ báo cho sớm hơn, để sắp xếp một phòng bệnh độc lập.

Anh ở Kinh Đô cũng chút quan hệ, em xem, mấy chen chúc trong một phòng bệnh thế bất tiện.”

Thịnh Phụng Thao chỉ cảm thấy chạnh lòng vì Tô Ly chịu tìm đến .

Có cảm giác như cô gạt ngoài.”Trước đây ở nước ngoài cũng đều như thế , em cũng An An cảm thấy đối xử đặc biệt.”

"Trẻ con thì , nhưng quan trọng nhất là một gian nghỉ ngơi an và độc lập.

Đây đối xử đặc biệt, mà là chúng khả năng đó, việc gì gồng chịu khổ.”

Tô Ly hiểu ý của Thịnh Phụng Thao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-va-mac-hanh-vien/chuong-854-tam-biet-ho-chi-la-nguoi-quen.html.]

Thịnh Phụng Thao thở dài: "Anh gọi điện cho Viện trưởng , lát nữa họ sẽ sắp xếp phòng bệnh cho An An.

Như em cũng mới nghỉ ngơi .”

"Cảm ơn .”

Đây chính là lý do Tô Ly , cô Thịnh Phụng Thao mang nợ ân tình vì .”Người một nhà mấy lời đó làm gì?”

Thịnh Phụng Thao vỗ vai cô, "Ghi nhớ nhé, bất kể lúc nào, ở , chỉ cần ở Kinh Đô, chúng luôn là chỗ dựa của em.

Em cần một vất vả như , rõ ?”

"Vâng.”

Tô Ly cảm động vô cùng.

Mọi ở Thịnh gia thực sự đối xử với cô , Thịnh Phụng Thao càng bao dung và vô tư.

Sau khi chào hỏi xong, nhanh bác sĩ và y tá đến đưa An An lên phòng bệnh độc lập ở tầng .

Phải rằng, "quan hệ”

ở bất cứ cũng giống như một chiếc thẻ VIP.

Chỉ cần mối quan hệ đó, sự đối đãi tuy là một trời một vực, nhưng khác biệt vô cùng rõ rệt.

Lúc , bác sĩ phòng bệnh của An An đông, ngay cả y tá trưởng cũng đích đến hỏi thăm.

Tô Ly từ lâu nhận tầm quan trọng của các mối quan hệ xã hội.

Bình thường thấy rõ, nhưng những lúc thế , nó thể hiện một cách triệt để nhất.”Lát nữa cuộc họp, muộn một chút qua thăm An An.”

Thịnh Phụng Thao xem giờ, .”Anh cứ làm việc của , cần qua , phiền phức lắm.”

Thịnh Phụng Thao : "Xong việc qua ngay, phiền.”

Anh liếc Mạc Hành Viễn: "Mạc tổng, cùng ?”

Mạc Hành Viễn ngước mắt: "Tôi cuộc họp nào cả.”

Sân nhà của ở Cửu Thành, đến Kinh Đô giống như thăm họ hàng, việc gì khác.”Được, ở đây giúp đỡ một tay cũng .”

Thịnh Phụng Thao ép Mạc Hành Viễn cùng.

Sau khi Thịnh Phụng Thao , căn phòng chỉ còn Tô Ly và Mạc Hành Viễn.

An An lúc đang ngủ say.

Mạc Hành Viễn bên giường, Tô Ly túc trực bên trái.

Thoạt , trông họ thật giống một cặp vợ chồng đang trông con.

--- Truyện nhà Anh Đào ----

Thực Tô Ly cũng bảo Mạc Hành Viễn về, nhưng dáng vẻ của , chắc chắn sẽ .”Hay là về .”

Tô Ly , "Hôm nay làm phiền quá nhiều .”

Mạc Hành Viễn cô: "Đã phiền thì cũng phiền .”

Tô Ly: ".

.

.”

Quả thật, phiền thì cũng phiền .”Anh về khách sạn cũng chẳng việc gì làm.

Em đừng gánh nặng tâm lý, cũng chỉ một quen bên cạnh, chuyện cũng .”

Người quen.

Hiện tại, cũng chỉ dám định nghĩa mối quan hệ của họ bằng hai chữ .

Tô Ly gật đầu, gì thêm.

Phòng bệnh độc lập , cũng rộng, nhưng ai chuyện, hai cứ thế chút gượng gạo.

Ở phòng bệnh lầu, thì , ít nhất sẽ tĩnh lặng như lúc .”Muốn trò chuyện chút ?”

Mạc Hành Viễn hỏi.

Tô Ly : "Trò chuyện gì?”

"Ba năm qua, em sống thế nào?”

Mạc Hành Viễn luôn kiềm chế bản ngóng tin tức của cô.

liên lạc với ai, chứng tỏ cô làm phiền, đến.

Anh cũng đang học cách buông bỏ, học cách làm phiền và học cách tôn trọng.

Tô Ly đưa mắt An An, cô gật đầu: "Rất .”

Ngoại trừ năm đầu tiên chăm An An chút lóng ngóng thì thứ đều .

từng làm , nhiều thứ học từ đầu.

Khi đón An An về, cô thuê một giúp việc chuyên nghiệp để học cách chăm sóc trẻ con, từ chỗ gì đến khi thuần thục, cho đến khi thể tự chăm sóc thằng bé.

Dần dần, cô cảm thấy chuyện còn khó khăn như nữa.

Không chỉ là khó, mà cô còn cảm thấy cuộc sống tràn đầy màu sắc.

Những màu sắc đó chính là do đứa trẻ mang cho cô.

Loading...