Tô Ly vẫn quyết định hẳn là sẽ ở Kinh Đô về Cửu Thành.
Cô còn cân nhắc chuyện học của An An.
Dù ở cũng thể học, nhưng cô vẫn hy vọng thứ định một chút.
Giờ đây còn như lúc một , thì nữa.
"Ở đây .”
Tạ Cửu Trị :
“Mọi phương diện tài nguyên của Kinh Đô đều đầy đủ hơn Cửu Thành nhiều, bao nhiêu đến Kinh Đô còn chẳng cách nào trụ đây .”
Tô Ly vẫn còn do dự.
"Cửu Thành dù cũng chỉ là quê cũ, lễ tết về thăm một chuyến là .”
Tạ Cửu Trị lau mặt bàn :
“Hơn nữa, chẳng đây em rời xa Cửu Thành ?
Sao giờ về?"
“Toàn bộ sản nghiệp của em đều ở Cửu Thành.”
Tô Ly đối với Cửu Thành vẫn tình cảm nhất định.
Tạ Cửu Trị hừ nhẹ:
“Mấy năm qua em ở đó, chúng chẳng vẫn kinh doanh ?
Tiền thiếu một xu.
Bây giờ ở Kinh Đô em cũng chỗ , việc gì về?"
“Sao thế?
Giờ hết hận đó ?”
Tô Ly lườm một cái:
“Anh đừng mà giọng mỉa mai như thế."
“Tôi chỉ thấy, em luyến tiếc Cửu Thành, mà là em luyến tiếc ở Cửu Thành thì .”
Tô Ly đảo mắt trắng dã:
“ là chỉ tuốt."
“Tùy em.
Dù thì cũng sẽ về .”
Tạ Cửu Trị quyết tâm bám trụ Kinh Đô:
“Cái tiệm hợp mệnh ."
“ , Cận Sơ Bạch ?
Về mấy ngày mà thấy ?”
Tô Ly đột nhiên nhớ tới .
Tạ Cửu Trị tựa quầy bar, thở dài một tiếng:
“Cậu dạo bận rộn xem mắt lắm.”
Tô Ly nhướng mày:
“Xem mắt?"
“Ừm.”
Tạ Cửu Trị :
--- Truyện nhà Anh Đào ----
“Tối nay còn một trận nữa, hẹn ngay tại quán .”
Tô Ly thích thú:
“Thế thì tối nay em tới xem cho kỹ mới .”
Tạ Cửu Trị vẻ mặt hóng hớt của cô, nhíu mày:
“Em thấy xem mắt bao giờ ?
Nhìn em gian xảo thế."
“Lâu thấy cảnh xem mắt mà.”
Tô Ly nở nụ giả lả với :
“Em đưa An An ngoài chơi , tối em , đây."
“...”
Tô Ly đưa An An đến khu vui chơi.
Hiện tại phần lớn thời gian cô đều dành để bên cạnh con.
Cô con thiếu vắng sự bầu bạn của cha mà còn thiếu cả sự quan tâm của .
An An ở nơi đông vẫn bạo dạn.
Thằng bé chạy nhảy khắp nơi, Tô Ly cứ theo ngừng nhắc con đừng chạy loạn, cẩn thận, giọng cũng vì thế mà khản đặc.
Sức lực của nhóc , tiếng cũng êm tai.
Mỗi khi thấy tiếng của con, tâm trạng Tô Ly trở nên , bao nhiêu mệt mỏi đều tan biến.
Cô thể cho con tình yêu của cha một cách trọn vẹn, nhưng cô sẽ dốc hết sức để con một tuổi thơ hạnh phúc.
Chạy nhảy một lúc, An An chủ động chạy đòi uống nước.
Tô Ly sờ thử quần áo con, xác định thấm mồ hôi mới yên tâm.
"Mẹ ơi, chơi cát.”
An An nắm tay Tô Ly, kéo cô về phía hố cát.
Tô Ly vội cầm túi theo con.
Trẻ con chơi cát đông, đứa nào cũng cầm xẻng nhỏ xúc cát đổ xô.
Tô Ly mua cho An An một bộ xô xẻng nhỏ, dắt con đến chỗ vắng hơn một chút.
"Phải chú ý nhé, đừng để cát bay mắt.”
Tô Ly đặt túi sang bên cạnh, nhắc nhở An An.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-va-mac-hanh-vien/chuong-848-luyen-tiec-nguoi-o-cuu-thanh.html.]
An An bắt đầu cầm xẻng xúc cát xô.
Tô Ly luôn miệng dặn con đừng để cát văng mắt , cũng đừng xúc lung tung kẻo trúng các bạn khác.
Chơi trò cực kỳ chú ý.
Tô Ly cũng chơi cùng An An, hai con đắp núi nhỏ, đào hầm, chơi vui vẻ.
Vốn dĩ chỗ của họ đông, giữ cách khá an với các bé khác.
trẻ con mà, chạy chơi khắp nơi.
Cạnh đó xuất hiện một bé cao lớn, trông bốn năm tuổi.
Cái xẻng của to hơn hẳn của những bé khác, mỗi xúc là hất mạnh lên khiến cát bay tứ tung.
Tô Ly thấy tình hình đó, lập tức kéo An An sang bên cạnh một chút, đồng thời với bé :
“Này bạn nhỏ, con nên chơi như thế, lát nữa cát sẽ văng các bạn khác đấy.”
Cậu bé chỉ liếc cô một cái tiếp tục, ngó lơ lời cô .
Vừa xúc , cát bay đầy trời, tiếng phần ngông cuồng.
Tô Ly sợ nhất là gặp những
“đứa trẻ hư", đặc biệt là loại phụ kèm thế .
Cô cũng chẳng dạy bảo con nhà làm gì, định dắt An An xa hơn một chút.
Ai ngờ bé đó bám theo.
Tô Ly nhíu mày, cô quanh một vòng vẫn thấy phụ nào để mắt đến bé .
Cậu bé nọ đổi hướng, hất cát về phía họ nữa.
Tô Ly vẫn yên tâm, dậy xem còn chỗ nào rộng hơn .
Chính khoảnh khắc cô dậy, bé liền xúc một xẻng cát đầy hất thẳng về phía An An.
Tô Ly phản ứng nhanh nhưng vẫn chậm một nhịp.
An An
“òa”
lên một tiếng nức nở.
Trên mặt, môi và thằng bé là cát.
Đôi mắt con nhắm nghiền, mỗi là há miệng , khiến cát dính cả lưỡi.
Tô Ly giận xót, lúc cô rảnh để tìm bé mà vội vàng lau cát trong mắt cho An An
“An An đừng , ngoan nào, để rửa mắt cho.”
Tiếng của con làm lòng Tô Ly rối bời.
Cô dám chậm trễ, bế thốc con đến vòi nước để rửa mắt:
“Ngoan, xong ngay đây, đừng nhé.”
Rửa sạch một lúc, Tô Ly lau mặt cho con, cũng móc hết cát trong miệng :
“Mắt mở ?
Mở xem nào.”
Cậu nhóc mở mắt vội nhắm , tiếp tục .
Tô Ly chắc chắn là vẫn sạch hẳn.
Cô rửa một nữa, mắt đứa trẻ mở nhưng đỏ lựng.
Lúc , cơn giận trong lòng Tô Ly bùng lên.
Cô bế con trai ngược vị trí cũ, phát hiện bé đang cầm đồ chơi của An An để chơi.
"Đây là con nhà ai?”
Tô Ly hiếm khi lớn tiếng, nhưng lúc cô thực sự gào lên như một đàn bà đanh đá.
"Con nhà , chuyện gì?”
Một phụ nữ trung niên mập bước tới, thái độ hống hách.
Tô Ly bà :
“Con trai chị mới hất cát mắt con trai .
Chị xem, mắt thằng bé giờ vẫn còn đỏ lựng đây .”
Người đàn bà liếc An An, thờ ơ :
“Chẳng đấy ?"
“Chị cái gì?
Phải chuyện gì mới tìm chị ?
Con trai chị cứ ở đây quậy phá, hất cát lung tung, giờ đến một lời xin cũng ?"
“Ai mà các tự làm cát mắt đổ thừa cho con ?
Lại còn ăn vạ ?”
Người đàn bà bước tới, kéo bé vẫn đang nghịch cái xô của An An lên:
“Đi thôi bảo bối, đừng chơi ở đây nữa.”
Tô Ly tức đến phát điên:
“Đứng !
Xin con trai mau.”
Người đàn bà đ.á.n.h giá Tô Ly một lượt, hừ lạnh một tiếng đầu gọi:
“Chồng ơi, bắt nạt con trai kìa!”
Rất nhanh đó, một gã đàn ông to con bước tới, hỏi vợ:
“Ai thế?"
“Cô .”
Người vợ ôm vai bé, chằm chằm Tô Ly,
“Cô cứ khăng khăng con trai hất cát mắt con cô , bắt chúng xin kìa.”