Thịnh Phụng Thao cô sâu sắc:
“Câu cuối cùng của em y hệt như .”
Cửa thang máy mở , Thịnh Phụng Thao và Tô Ly lượt bước ngoài.
"Chứng tỏ là em hiểu họ đang nghĩ gì."
“Trước đây em sống đời con cái (DINK), giờ sinh một đứa nhỏ, là sợ già sẽ cô đơn ?”
Thịnh Phụng Thao chỉ thuận miệng đến đây.
Tô Ly gương mặt đang ngủ say của An An, cô :
“Ừm.
Có thể là như ."
“Tốt thôi.
Mình thích thì sinh, miễn cưỡng, tự khắc sẽ thấy hạnh phúc.”
Tô Ly mở cửa, Thịnh Phụng Thao bế đứa trẻ phòng ngủ.
Tô Ly nhẹ nhàng cởi giày cho con, còn Thịnh Phụng Thao chậm rãi đặt đứa bé xuống, động tác vô cùng thuần thục.
"Thực thiên phú làm cha đấy.”
Tô Ly đặt đồ đạc xuống, bên cạnh dáng vẻ dịu dàng cẩn trọng của .
Sau khi đặt con hẳn hoi, cô mới tiến gần cởi áo khoác ngoài cho bé,
“Trong mắt , em thấy sự từ ái.”
Thịnh Phụng Thao sang một bên:
“Vậy chi bằng, hãy để làm cha của thằng bé.”
Tô Ly đầu , nhất thời đang đùa thật.
"Sao thế?”
Thịnh Phụng Thao thấy liền :
“Anh nghiêm túc đấy.
Vẫn là câu cũ, nếu em đồng ý, thể trở thành bất cứ phận nào mà em cần.”
Thời gian Tô Ly và Thịnh Phụng Thao ở bên tính là quá nhiều, nhưng trong ba năm qua, liên lạc giữa họ thực sự ít.
Những lúc tán gẫu, các chủ đề đều dừng đúng lúc, bao giờ khiến đối phương thấy khó xử.
Thỉnh thoảng Thịnh Phụng Thao cũng kể với cô hôm nay xem mắt ai, ngày mai chuẩn gặp ai, hầu như xem mắt nào Tô Ly cũng .
Tô Ly đều khuyên nếu thấy ai phù hợp thì thử tìm hiểu xem .
Lỡ một thời gian thấy , kết hôn thì .
Chỉ là nào Thịnh Phụng Thao cũng lý do để từ chối đối phương.
Khi thì quá xinh xứng, khi thì tuổi thể
“trâu già gặm cỏ non".
Tô Ly rõ, làm là để cha phật lòng, nhưng bản .
Tóm , một kết hôn thì khó đổi ý định, trừ khi gặp định mệnh của đời .
"Cảm ơn ý của .
Hiện tại em thấy một nuôi con , quan điểm giáo d.ụ.c sẽ bất đồng với ai.”
Tô Ly đắp chăn cho con, mỉm :
“Tạm thời em dự định đó.”
Thịnh Phụng Thao cũng tỏ tùy ý:
“Em thấy là .
Nếu nhu cầu, mà là việc cần dùng đến , thì cứ tìm bất cứ lúc nào."
“Cảm ơn trai.”
Tô Ly chân thành cảm ơn .
Thịnh Phụng Thao bao giờ coi những chuyện là gánh nặng để đem .
Anh tạo áp lực cho cô, cũng làm cô thấy khó chịu.
Sự tùy ý của khiến Tô Ly thấy thư thái và tự do.
Anh đóng vai trò là một
“đường lui”
vững chắc ở phía cô.
Thịnh Phụng Thao chậm rãi cửa:
“Thôi, em nghỉ ngơi sớm , về đây."
“Vâng.”
Tô Ly tiễn ngoài, đợi thang máy mới đóng cửa .
Cô phòng con trai một cái mới tắm.
Khi trở , cô lên giường, cầm điện thoại lên thấy tin nhắn thoại của Tạ Cửu Trị gửi tới.
"Mạc Hành Viễn hình như còn ở Kinh Đô thêm mấy ngày.
, nghĩ em và Thịnh tổng ở bên nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-va-mac-hanh-vien/chuong-842-nguoi-nhu-vo-vun-ra.html.]
Thậm chí còn cho rằng An An là con của em và Thịnh tổng nữa."
“Em với là đứa bé sinh nhờ thụ tinh nhân tạo ?"
“Hôm nay đây uống rượu, cảm giác như vỡ vụn ."
“Em thấy bộ dạng đó của , cứ như là..."
“Aiz, chẳng thế nào nữa.
Nói chung là trông khá tội nghiệp.”
Tô Ly im lặng hết.
Cô chỉ gửi một câu: 【 Nếu thấy thương thì mà ở bên cạnh .
】 Tạ Cửu Trị lập tức gửi một nhãn dán (sticker) 【 Câm miệng 】.
Tô Ly nhướng mày.
Cô đặt điện thoại xuống, xuống bên cạnh con trai, nhắm mắt ngủ.
Chuyện của khác lúc cô quản nổi, cũng quản.
Bây giờ cô An An, cô đặt bộ tâm sức lên con.
Thịnh Hàm Châu bàn trang điểm.
Cô tắm xong và đang dưỡng da.
Sầm Tông đẩy cửa từ bên ngoài bước , thấy cô liền một câu:
“Em ngủ sớm ."
“Anh còn định ngoài ?”
Thịnh Hàm Châu .
“Ừm.”
Thịnh Hàm Châu mím môi, những lời đều nghẹn trong lòng.
Thực tế, cô và Sầm Tông tình cảm sâu đậm, dù cũng là liên hôn.
Bây giờ sống chung cũng là ý của lớn hai nhà, mong hai bên bồi dưỡng tình cảm.
Thịnh Hàm Châu quá quan tâm, cô cảm thấy nếu chọn làm chồng thì cứ sống chung thôi.
Có điều, ngay từ đầu Sầm Tông với cô rằng họ sẽ ngủ riêng phòng.
Thịnh Hàm Châu hiểu , bởi yêu thì làm ngủ chung giường?
cứ thế , e là đến ngày kết hôn, họ cũng chẳng thể diễn vẻ ân ái mặn nồng mặt .
Thịnh Hàm Châu vẫn dậy theo phòng khách:
“Đêm nay thể đừng ngoài ?”
Sầm Tông đang ở cửa, chuẩn rời .
“Tại ?”
“Tất cả đều hôm nay chúng đính hôn.
Đêm nay còn ngoài, họ sẽ nghĩ ngợi đấy.”
Thịnh Hàm Châu :
“Cho dù là liên hôn, cũng thể để xem như trò .”
Sầm Tông , gương mặt điển trai chỉ trầm mặc trong giây lát buông tay đang đặt nắm cửa xuống, giày :
“Được.”
Thấy nữa, Thịnh Hàm Châu mới nhẹ lòng.
Dù nữa, cô cũng giữ chút thế diện cho Thịnh gia.
Nếu đồn ngoài rằng trong đêm đính hôn, Sầm Tông ở bên vị hôn thê mà chơi đêm, rõ ràng điều đó cho thấy Sầm Tông hài lòng với Thịnh Hàm Châu.
Mà hài lòng với Thịnh Hàm Châu chẳng là hài lòng với Thịnh gia ?
Thịnh Hàm Châu bận tâm bản , nhưng Thịnh gia thì thể.
Sầm Tông thẳng về phòng ngủ bên cạnh và đóng cửa .
--- Truyện nhà Anh Đào ----
Thịnh Hàm Châu chuẩn tâm lý cho kiểu chung sống , nhưng khi thực sự đối mặt, cô vẫn cảm thấy thoải mái.
Ở tiệc đính hôn họ diễn vẻ ân ái bao, ai mà chẳng bảo là một đôi kim đồng ngọc nữ, trai tài gái sắc.
Ai mà ngờ , tiệc tan , về căn nhà là cảnh tượng như thế .
Thịnh Hàm Châu cũng về phòng .
Cô giường lướt điện thoại một lát, trả lời tin nhắn của vài bạn nhắm mắt .
Nửa đêm chẳng hiểu tỉnh giấc, khi mở mắt , cô thấy tiếng bước chân ngoài cửa.
Tiếng bước chân hề nhẹ , rõ ràng là đó chẳng bận tâm việc sẽ làm đang ngủ thức giấc, hoặc lẽ là căn bản vẫn quen với việc trong căn nhà còn sự tồn tại của một khác.
Ngay đó là tiếng đóng cửa.
Sầm Tông ngoài.
Thịnh Hàm Châu cầm điện thoại xem giờ, 1 giờ sáng.
Cô cứ ngỡ ngủ lâu, ngờ mới chỉ trôi qua ba tiếng.
Đã hứa cho qua chuyện , kết quả là lúc .
Thịnh Hàm Châu là ai thể diện lớn đến mức khiến thức dậy ngoài giờ .
Thịnh Hàm Châu ngủ nữa.
Vốn dĩ nơi đối với cô xa lạ, cộng thêm việc Sầm Tông bỏ giữa đêm khiến cô tài nào tĩnh tâm .