Mất kiểm soát sau kết hôn - Tô Ly và Mạc Hành Viễn - Chương 837: Mạc Hành Viễn là ai ạ?

Cập nhật lúc: 2026-04-28 19:16:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thật chúng em ở khách sạn là .”

Tô Ly cảm thấy thế quá phiền phức.

"Không , chỗ cũng thường xuyên ở, mỗi tuần đều dì giúp việc đến dọn dẹp, đồ dùng giường chiếu đều mới cả.”

Thịnh Phụng Thao đặt vali phòng ngủ,

“Đây là phòng ngủ chính, hai con ngủ ở đây .”

Không cần , chúng em ngủ phòng khách là ."

“Vậy tùy em.”

Thịnh Phụng Thao cưỡng cầu.

Tô Ly dẫn An An phòng khách, Thịnh Phụng Thao gõ cửa giúp cô mang vali trong.

"Vẫn còn sớm, hai con cứ nghỉ ngơi , lát nữa đưa ăn cơm."

“Vâng ạ."

“Anh ngoài , việc gì thì gọi .”

Sau khi Thịnh Phụng Thao ngoài, Tô Ly đưa An An nhà vệ sinh.

Các phòng trong căn nhà đều phòng vệ sinh riêng biệt, tiện lợi.

Sau khi tắm rửa cho An An xong, Tô Ly để con tự giường xem sách, còn cô cũng tắm.

Lúc trở , An An giường ngủ .

Dẫu cũng chỉ là một đứa trẻ hơn hai tuổi, máy bay lâu như chắc chắn mệt.

Tô Ly cất cuốn sách , đắp chăn cẩn thận cho con.

Bây giờ sang xuân, nhưng nhiệt độ ở Kinh Đô vẫn còn thấp.

Tô Ly con trai một lát tới bên cửa sổ.

Cô cảm giác như rời lâu, nhưng trở về, như thể từng rời xa nơi .

Lẽ cô nên về Cửu Thành, nhưng hiểu , cô vẫn đến Kinh Đô.

Tạ Cửu Trị đây luôn với cô rằng, Kinh Đô là một siêu đô thị phồn hoa, nhiều cơ hội hơn, ở Kinh Đô sẽ sống vui vẻ hơn ở Cửu Thành.

, Tạ Cửu Trị sống ở Kinh Đô một năm .

Anh mở quán bar

“Bất Ly”

tại đây.

Ban đầu Tô Ly định đầu tư, nhưng Tạ Cửu Trị cứ nhất quyết đòi cô bỏ chút tiền , bắt làm cộng sự bằng .

Tạ Cửu Trị :

“Như , khi em đến Kinh Đô sẽ cảm giác thuộc về nơi .”

Tô Ly cũng dụ dỗ , dù cô cũng đưa cho một khoản tiền, đến tận bây giờ quán bar đó trông như thế nào cô cũng chẳng rõ.

Mười hai giờ, Tô Ly An An vẫn đang ngủ, cô tới khẽ gọi con.

“An An, chúng ngủ nữa nhé, dậy thôi con yêu?”

Cậu nhóc lăn lộn một vòng.

Tô Ly bất lực, nhẹ nhàng vỗ vỗ:

“Bé con, dậy thôi, đưa con ăn cơm nào.”

Cậu nhóc động đậy, Tô Ly kiên nhẫn chờ đợi.

Một lúc , lật , sấp giường, chổng m.ô.n.g lên nhưng đôi mắt mở .

Tô Ly dỗ dành:

“Dậy thôi nào?”

Cậu nhóc với cô:

“Mẹ ơi.”

“Ơi?”

“Ăn cơm.”

“Được .”

Tô Ly bế bé lên,

“Mặc quần áo nhé, chúng sẽ cùng bác ăn cơm.”

Mặc quần áo xong, Tô Ly định bế ngoài nhưng chịu, cứ đòi tự bộ.

Bước ngoài, Thịnh Phụng Thao đang ở phòng khách điện thoại.

Thấy họ tới, liền kết thúc cuộc gọi.

“An An.”

Thịnh Phụng Thao đối mặt với trẻ con, giọng điệu tự chủ mà trở nên dịu dàng.

An An nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Ly, Thịnh Phụng Thao vẫn còn chút lạ lẫm.

“Là bác đấy con.”

Tô Ly dạy bé.

“Bác ạ.”

An An gọi theo lời .

Thịnh Phụng Thao bước tới xoa đầu bé, đó với Tô Ly:

“Đi ăn cơm thôi.”

“Vâng.”

Tô Ly xách một chiếc túi tote lớn, bên trong là đồ dùng của An An.

Thịnh Phụng Thao định dắt tay An An nhưng nhóc vẫn nhát lạ nên mấy sẵn lòng.

Tô Ly bế An An lên, Thịnh Phụng Thao nhấn nút thang máy.

Nhìn thấy cô khoác túi lớn túi nhỏ còn bế một đứa trẻ, khỏi nhíu mày:

“Hai năm qua, em cứ thế mà sống ?”.

“Vâng.”

Tô Ly ,

“Cũng đủ đầy.

Thằng bé cho em nhiều hy vọng và trí tưởng tượng.”.

Thịnh Phụng Thao giúp cô bế An An, nhưng An An chịu, lúc bé đang nhận .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-va-mac-hanh-vien/chuong-837-mac-hanh-vien-la-ai-a.html.]

“Đưa túi cho .”

Thịnh Phụng Thao đón lấy chiếc túi vai cô.

“Thật sự cần ạ.”.

“Đưa cho .”

Thịnh Phụng Thao kiên quyết,

“Trước đây là do bọn ở bên cạnh, giúp gì cho em.

Bây giờ, em cần gánh vác một nữa.”.

Tô Ly thấy chỉ đành mỉm đưa túi cho :

“Vậy ạ.”.

Cả ba cùng đến nhà hàng, chỉ họ chứ ai khác.

Trong bữa ăn, Thịnh Phụng Thao hỏi về tình hình của Tô Ly ở nước ngoài.

đại khái phần lớn thời gian là chăm con, thỉnh thoảng cô cũng thực hiện một vài khoản đầu tư rủi ro cao nhưng lợi nhuận cũng cao.

Cũng lúc lỗ, nhưng nhiều bằng lúc lời.

Thịnh Phụng Thao nhắc đến việc tập đoàn Xuyên Ninh hiện đang hợp tác với tập đoàn Thịnh Thế.

Tô Ly gật đầu:

“Vậy thì quá.”

“Chú hai phần lớn thời gian đều đưa thím hai du lịch, chú hết thế gian khi còn thể.”

Thịnh Phụng Thao :

“Đôi khi cũng tự hỏi, bao giờ mới thể phóng khoáng như chú.”

“Anh thể mà.

Chỉ là do tự ôm đồm trách nhiệm lên , luôn cảm thấy nếu bỏ tất cả để chơi sẽ cảm giác tội .”

Thịnh Phụng Thao ngẫm nghĩ:

“Em , hình như đúng là thế thật.”

Vậy hiện tại Xuyên Ninh là do ai quản lý ạ?"

“Em ?”

Thịnh Phụng Thao ngạc nhiên.

Tô Ly đang cắt bít tết cho con, hỏi ngược :

“Em nên ạ?"

“Anh cứ ngỡ chú hai với em ."

“Em từng hỏi qua."

“Là Mạc Hành Viễn.”

Nghe thấy cái tên một nữa, tay Tô Ly khựng một nhịp.

Hai năm qua, hầu như ai nhắc đến cái tên mặt cô.

Họ đều giữa cô và Mạc Hành Viễn kết thúc, hơn nữa mối quan hệ còn cho lắm.

Tô Ly tiếp tục cắt bít tết, gật đầu:

“Chẳng trách dượng yên tâm như .”

Thịnh Phụng Thao tiếp:

“Mọi đều tưởng sẽ đoạt Mạc thị, ai ngờ đ.â.m rễ ở Xuyên Ninh."

“Anh làm việc chỉ làm làm.

Nếu thực sự đoạt Mạc thị, em tin rằng với năng lực của , chuyện đó thành vấn đề.”

Tô Ly chuyện góc độ của một ngoài cuộc.

" .

Năng lực của ai cũng rõ.

Có điều, hai năm qua Mạc thị còn như nữa, những công ty hợp tác lâu năm với Mạc thị đều chấm dứt hợp tác.

Đang lời đồn rằng Mạc thị chỉ còn là cái vỏ hào nhoáng bên ngoài.”

Tô Ly nhướn mày:

“Cũng mấy bất ngờ.

, ai cũng năng lực để điều hành một tập đoàn lớn như .”

Thịnh Phụng Thao Tô Ly:

“Em thực sự đ.á.n.h giá cao Mạc Hành Viễn."

“Em phủ nhận, là một thương nhân vô cùng năng lực.”

Điểm , Tô Ly bao giờ nghi ngờ.

"Mẹ ơi.”

Cậu bé An An vốn dĩ đang yên lặng ăn cơm đột nhiên Tô Ly.

Tô Ly mỉm với con:

“Sao thế con?"

“Mạc Hành Viễn là ai ạ?”

An An ngây thơ hỏi.

Tô Ly sững , cô liếc Thịnh Phụng Thao.

Thịnh Phụng Thao cũng tỏ vẻ kinh ngạc:

“Bác nhiều như mà cháu nhớ rõ ba chữ , còn đó là tên nữa cơ ?”

--- Truyện nhà Anh Đào ----

An An chớp chớp mắt.

“Bác là...”

Tô Ly đang suy nghĩ xem nên giải thích với con thế nào.

Thường thì An An hỏi gì cô cũng đều nghiêm túc trả lời.

trả lời qua loa, mà dựa sự thật.

“Đó là một bạn mà quen từ lâu .”

Tô Ly cảm thấy, vẫn thể coi là bạn bè nhỉ.

Chẳng lẽ

“một từng quen"?

Nói như vẻ kỳ cục quá.

Loading...