Mất kiểm soát sau kết hôn - Tô Ly và Mạc Hành Viễn - Chương 836: Con trai tôi, Tô Dĩ An

Cập nhật lúc: 2026-04-28 19:16:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Carina lắc đầu:

“Em là một phụ nữ ích kỷ.

Em yêu Eden, cho dù em trong lòng thích là chị, nhưng điều đó quan trọng.

Anh cưới em, chúng em con với , như là đủ ."

“Không , Quý Hằng yêu em.”

Tô Ly lúc mà Carina vẫn còn hiểu lầm.

"Em giận.”

Carina bình thản,

“Bất kể yêu em bao nhiêu, nhưng em yêu nhiều.

Nếu ngày đó đứa trẻ đạp em thật mạnh, nếu em cảm nhận khát vọng sống của nó, lẽ ngày đó em theo Eden ."

“Su, chị thể hứa với em ?

Hãy coi đứa trẻ như con ruột của , mãi mãi đừng cho nó cha ruột của nó là ai, đừng để trong lòng nó gieo xuống hạt giống hận thù.

Được ?”

Carina Tô Ly, sự chân thành và kỳ vọng trong đôi mắt khiến Tô Ly thể từ chối.

Tô Ly hy vọng cô thực sự chọn con đường đó.

"Eden càng hy vọng em thể sống , nuôi dạy đứa con của hai khôn lớn.”

Tô Ly khuyên nhủ, mong cô giữ ý định sống tiếp Carina lắc đầu:

“Em ."

“Carina!"

“Su, thể đừng khuyên em ?

Hãy thành cho em, ?”

Đôi mắt Carina đỏ hoe, cô cố gắng trấn tĩnh,

“Em thực sự...

một khắc cũng sống nữa.”

Tô Ly câu , đột nhiên cảm nhận sự tuyệt vọng tột cùng của cô .

Mầm sống mới cũng thể khiến cô tiếp tục cuộc đời.

Có lẽ cô cảm thấy sinh mạng mới sẽ trở thành gánh nặng, cô khao khát sự tự do hơn.

Tô Ly nhớ Quý Hằng từng với cô, Carina là một cô gái yêu tự do, dũng cảm và tự tin.

Một như thích giam cầm.

Thế nhưng, làm thể nhẫn tâm khi ý định của Carina?

thấy Carina sống đau khổ như , cô ...

Tô Ly trả lời cô thế nào.

Carina thấy cô im lặng, bèn lấy từ trong tủ một giấy tờ, là giấy chứng sinh của đứa trẻ và những thứ tương tự.

"Su, cảm ơn chị.”

Carina đưa hai tay , bế đứa trẻ đặt mặt Tô Ly.

Lúc , Tô Ly nhận cũng , mà nhận cũng xong.

bao giờ rơi trạng thái tiến thoái lưỡng nan như thế .

Làm thể thản nhiên như gì mà đón lấy đứa trẻ từ tay Carina?

Đôi tay Carina vẫn đưa , hề thu .

Tô Ly , cô quyết tâm .

Tô Ly siết chặt tay, cô đứa trẻ trong tã lót, cuối cùng cũng đưa tay đón lấy.

Khoảnh khắc buông tay , Carina dường như giải thoát.

"Thằng bé tên là Colin, gọi là gì tùy chị đặt.”

Ánh mắt Carina đứa trẻ bình thản, dường như còn chút cảm xúc nào.

Tô Ly nghĩ, đời làm gì nào yêu con, huống chi đây còn là một đứa trẻ mới chào đời.

"Su, em tìm Eden đây, tạm biệt.”

Carina nở một nụ vô cùng dịu dàng và xinh với Tô Ly.

hề đầu , bước khỏi căn nhà từng là nơi cô trốn chạy để giữ mạng sống.

Có lẽ đứa trẻ cảm nhận rời , đột nhiên òa lên trong lòng Tô Ly.

Một giọt nước mắt của Tô Ly rơi xuống gò má non nớt của đứa bé, cô ôm chặt lấy nó, dỗ dành:

“Bé cưng, đừng .”

Lời an ủi thật quá nhạt nhòa, nhưng Tô Ly gì hơn.

Cô ôm đứa trẻ, cầm lấy chiếc túi Carina đưa, bước khỏi nơi đó.

Hai năm .

Sân bay Kinh Đô.

Tô Ly đẩy vali, vali là một bé trai hai tuổi đang , đôi mắt tròn xoe xinh đầy vẻ tò mò với nơi xa lạ .

"A Ly!”

Thịnh Phụng Thao ở cửa đợi, vẫy tay với Tô Ly.

Tô Ly lập tức đáp , đẩy vali về phía đó.

Thịnh Phụng Thao thấy đứa trẻ vali của Tô Ly thì nhíu mày:

“Đây là..."

“Con trai em, Tô Dĩ An.

Có thể gọi thằng bé là An An.”

Tô Ly xoa đầu nhóc, dạy bảo:

“An An, đây là...”

Cô đột nhiên khựng , hỏi Thịnh Phụng Thao:

“Nên gọi là gì nhỉ?

Gọi chú gọi ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-va-mac-hanh-vien/chuong-836-con-trai-toi-to-di-an.html.]

Thịnh Phụng Thao vẫn còn đang ngơ ngác hiểu đứa con lớn thế , thì câu hỏi của Tô Ly làm hình.

Anh lắc đầu:

“Gọi là , cho thiết."

“Được.

An An, gọi con."

“Cậu ạ.”

An An ngoan ngoãn, phát âm rõ ràng.

Thịnh Phụng Thao :

“An An ngoan, đây bế, lát nữa mua đồ ăn ngon cho con.”

An An sang Tô Ly để xin ý kiến của .

"Lại để bế .”

Tô Ly gật đầu.

Thịnh Phụng Thao cúi bế An An lên:

“Thằng bé trông kháu khỉnh thật, cũng nặng đấy.”

Tô Ly :

“Thằng bé nặng mười lăm cân .

Bác sĩ bảo thừa cân một chút."

“Nhìn béo, thịt chắc.”

Thịnh Phụng Thao bóp nhẹ cánh tay nhóc.

".”

Hai lên xe, An An một lát ngủ .

Lúc Thịnh Phụng Thao mới hỏi:

“Sao đột nhiên con thế ?”

Tô Ly vuốt tóc An An, giọng dịu dàng:

“Thì đột nhiên một đứa con thôi."

“Cha đứa bé ?”

Thịnh Phụng Thao quan sát kỹ gương mặt đứa trẻ, hề giống Mạc Hành Viễn.

Thực tế khi Tô Ly đây là con , theo bản năng nghĩ liệu là con của Mạc Hành Viễn .

kỹ ngũ quan, .

Ngược trông giống con lai hơn, lông mày rậm mắt to, mũi cao thẳng, qua là thấy nét lai.

"Thụ tinh nhân tạo.

Em xem qua thông tin của cha nó, rạng rỡ, cao ráo, trai, hợp mắt em nên em chọn tinh trùng của đó.”

Trong đầu Tô Ly hiện lên gương mặt của Quý Hằng.

Chẳng là rạng rỡ, cao ráo, trai đó ?

--- Truyện nhà Anh Đào ----

Thịnh Phụng Thao nhướng mày:

“Tốt lắm.”

Tô Ly con đầy dịu dàng:

“Vâng.

Thằng bé ngoan, là một thiên thần.

Có lẽ nó hiểu nuôi nó một dễ dàng."

dễ dàng.

Sao em chẳng với bọn tiếng nào?

Chắc chú hai và thím hai cũng nhỉ?”

Thịnh Phụng Thao bao giờ họ nhắc đến.

"Vâng, họ ."

“Em thật là...

chuyện lớn như với bọn .

Không lúc gọi điện thoại em nhịn kiểu gì .”

Họ vẫn giữ liên lạc, lễ tết vẫn gọi điện hỏi thăm .

Tô Ly :

“Cũng gì đáng .

Hơn nữa, em đột nhiên dắt con về, các thấy kinh ngạc ?

Cảm giác kinh ngạc chẳng thú vị hơn ?"

“Em...”

Thịnh Phụng Thao lời giải thích thì phần bất lực, nhưng vẫn đồng tình,

là mức độ kinh ngạc dọa thật.”

Tô Ly bật .

, Hàm Châu cuối tháng đính hôn, em về thật đúng lúc."

“Đột ngột ?

Sao nhắc gì?”

Tô Ly tò mò.

Thịnh Phụng Thao :

“Chẳng em ?

Kinh ngạc mà.”

Tô Ly còn gì để phản bác:

“Được , đúng là kinh ngạc thật.”

Ban đầu Thịnh Phụng Thao đón con cô về Thịnh gia, nhưng Tô Ly chịu.

Cuối cùng, sắp xếp cho họ ở tại căn nhà đây của .

Loading...