Mạc Chiêu Ninh lùi phòng ngủ, nhưng tỏ quá yếu thế, đành cứng đầu tiến tới lấy một chai nước.
Cô cố vặn nắp chai, cũng lạ, cái nắp cứ như trêu ngươi, vặn thế nào cũng .
Một bàn tay vươn tới, nhẹ nhàng vặn một phát là mở nắp.
Mạc Chiêu Ninh c.ắ.n môi, ngước lên Tô Dĩ An.
Anh gần, cô nhịn lùi một bước, lưng uống một ngụm nước.
Cô tưởng định dạy bảo , chờ một lúc nhưng vẫn im lặng.
Suốt dọc đường về cũng mắng cô câu nào, cả toát vẻ thâm trầm.
Thực sự nhịn nữa, cô xoay chằm chằm :
“Anh thể một câu ?”
"Anh sợ em .”
Tô Dĩ An thực sự chút lo lắng.
"Anh đừng những điều em thích là chứ gì?”
"Cho nên, suy nghĩ thật kỹ xem em thích điều gì.”
"...”
Mạc Chiêu Ninh cạn lời.
Tô Dĩ An thở dài một tiếng:
“Đi ngủ .”
Mạc Chiêu Ninh quả thực cũng mệt, và quan trọng nhất là lúc cô gì với .
Không thể giống như đây, cùng cuộn tròn sofa xem tivi, lên đùi để xoa bóp đầu cho .
Tâm tư đổi, những việc nếu tiếp tục làm sẽ còn bình thường nữa.
Tô Dĩ An và Tăng Ninh rời khách sạn từ sớm để bàn công việc.
Mạc Chiêu Ninh ngủ một mạch cho đến khi nắng chiếu tận giường mới mở mắt, vớ lấy điện thoại thấy một tin nhắn WeChat từ hai tiếng của Tô Dĩ An.
【Tỉnh dậy thì gọi điện cho lễ tân, họ sẽ mang đồ ăn lên cho em.】 Mạc Chiêu Ninh bĩu môi, cô từng ở khách sạn, tìm đồ ăn ở ? Kiểu dặn dò rõ ràng là đang cố tìm chuyện để thôi.
Mạc Chiêu Ninh gọi dịch vụ phòng, ăn xong bữa sáng cô cũng ngoài mà ở phòng ngắm nghía đống trang sức mới mua.
Ngắm xong thì nghịch điện thoại, xem tivi một lát.
Tô Dĩ An gọi điện tới.
Mạc Chiêu Ninh bắt máy.
"Dậy em?”
"Vâng.”
"Trưa nay tiệc xã giao nên về ăn với em .
Anh gọi đồ ăn cho em , nửa tiếng nữa sẽ giao tới.
Nhà hàng đó đ.á.n.h giá , em ăn thử xem.”
Nghe giọng ôn nhu như ngọc của , lòng Mạc Chiêu Ninh thấy ấm áp nhưng cũng chút chua xót.
"Em .”
"Chiều nay kế hoạch gì ?”
"Không .”
"Anh bảo thư ký Tăng về cùng em dạo nhé?”
"Không cần .”
Mạc Chiêu Ninh chẳng cùng Tăng Ninh chút nào.
Hai phụ nữ, còn quen , gì mà dạo? "Anh cần quản em , em tự sắp xếp.
Thôi, cúp máy đây.”
Mạc Chiêu Ninh vội vã tắt điện thoại.
Anh coi cô như một đứa trẻ mà chiều chuộng, chăm sóc, chỉ sợ cô ở một sẽ buồn chán.
Tất cả những gì đối với cô đều là vì cô là em gái .
Càng như , cô càng sợ lún sâu .
Vạn nhất một ngày cô giấu nổi nữa thì ? Mạc Chiêu Ninh chút buồn bực, cô phá vỡ cái thế bế tắc thế nào.
Thật sự tìm một đàn ông để yêu đương ? Cô sợ nhiệt tình.
Cô phiền não vô cùng.
Công việc của Tô Dĩ An tại thành phố J thuận lợi, chỉ một ngày giải quyết xong.
Anh trở về khách sạn, thấy Mạc Chiêu Ninh đang sofa, cuộn tròn như một chú mèo nhỏ, ngủ yên bình.
Anh nhẹ nhàng cởi áo khoác, bước đến bên cạnh cô thụp xuống.
Nhìn gương mặt bao nhiêu năm, thế nào cũng thấy chán.
Lông mi dài cong, là đang mơ thấy gì mà thỉnh thoảng khẽ rung động.
Tô Dĩ An nín thở, sợ làm cô thức giấc.
Một lát , cô gái nhỏ mở mắt .
Tô Dĩ An cô, đôi mắt tràn đầy nhu tình:
“Tỉnh ?”
Mạc Chiêu Ninh cử động, trong mắt cô lúc chỉ .
Lúc nãy cô mơ một giấc mơ.
Trong mơ, Tô Dĩ An dẫn một bạn gái về và bảo cô gọi là "chị dâu".
Chỉ vì một giấc mơ như mà cô giật tỉnh giấc.
Cô gọi.
Vừa tỉnh , cô thấy mặt, dùng ánh mắt thâm tình và dịu dàng .
"Anh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-va-mac-hanh-vien/chuong-1013-em-yeu-duong-roi-co-phai-anh-se-yen-tam-khong.html.]
"Hửm?”
Tô Dĩ An chút bất ngờ khi cô gọi.
Dường như mấy ngày cô gọi như thế.
"Em mơ thấy bạn gái .
Anh bảo em gọi chị là chị dâu.”
Tô Dĩ An khẽ nhíu mày, đó :
“Chỉ là mơ thôi.”
"Bạn gái ?”
Giọng cô nhỏ nhẹ, như vẫn còn ngái ngủ.
Tô Dĩ An khẽ mím môi, cô chăm chú:
“Rất gặp cô ?”
"Vâng.”
Gặp , để em dứt khoát tuyệt vọng luôn.
Tô Dĩ An l.i.ế.m nhẹ môi, việc bạn gái chẳng qua là để lừa cô, cũng là để tự nhắc nhở chính .
Anh tìm một bạn gái cho cô xem bây giờ? "Có là thư ký Tăng ?”
Mạc Chiêu Ninh thấy mãi chịu , bèn hỏi thẳng.
Tô Dĩ An cô, chút kinh ngạc.
Vẻ mặt trong mắt Mạc Chiêu Ninh chính là sự ngạc nhiên vì trúng tim đen.
Cô cảm giác cuối cùng cũng chứng thực.
Nén sự chua xót trong lòng, cô dậy:
“Cô trẻ trung, xinh , năng lực, ở bên cạnh đúng là xứng đôi.”
"Rất .”
Cô điều cho , cũng là tự với bản .
Rất , một đối tượng như , cô mới thể buông bỏ chấp niệm trong lòng.
Những lời định giải thích của Tô Dĩ An nghẹn nơi cổ họng, nuốt ngược trong.
Nếu cô nghĩ như , thì cứ để như .
Nếu việc bạn gái làm cô thấy vui, thì "".
Anh cũng sợ.
Sợ tâm tư của giấu nổi.
Anh hiểu rõ nếu tâm tư vạch trần sẽ gây ảnh hưởng lớn đến mức nào.
Mạc Chiêu Ninh nở một nụ với :
“Được , là cùng thư ký Tăng .
Người theo bận rộn cả ngày , hai cũng nên ngoài hẹn hò cho t.ử tế.”
Tô Dĩ An cứ thế cô sắp xếp.
"Còn em?”
"Em là độc , chơi thế nào thì chơi.”
Mạc Chiêu Ninh đẩy , giục giã:
“Đi nhanh , đừng để lạnh lẽo một .”
"Ninh Ninh.”
Tô Dĩ An dậy gọi cô.
Mạc Chiêu Ninh ngẩng mặt lên:
“Sao thế ?”
"Anh yêu đương, em sẽ thấy yên tâm ?”
"Tất nhiên .”
Mạc Chiêu Ninh yên tâm .
Cô thể từ từ nhổ bỏ đoạn tình cảm dị dạng khỏi trái tim .
Trước khi bất kỳ ai phát hiện, cô sẽ trở với tình cảm bình thường.
Tô Dĩ An nghĩ rằng, sự yên tâm của cô là vì cuối cùng cũng thoát .
Tuy cô , nhưng cảm nhận cô luôn trốn tránh , vì sợ sẽ làm chuyện gì ngược tình em.
--- Truyện nhà Anh Đào ----
"Được.”
Tô Dĩ An với cô, "Nghe lời em, hẹn hò.”
Trái tim Mạc Chiêu Ninh như một lưỡi d.a.o khẽ lướt qua, quá đau, nhưng nỗi đau cứ âm ỉ kéo dài.
Cô chống tay lên sofa, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn xinh :
“Đi , mà.”
Tô Dĩ An nụ mặt cô mà lòng đau nhói.
vẫn :
“Vậy đây.”
"Đi .”
Giọng cô đầy vẻ thể chờ đợi thêm, như sợ sẽ đổi ý.
Tô Dĩ An , nụ mặt cũng biến mất.
Mạc Chiêu Ninh theo bóng lưng , cánh cửa khép , nụ mặt cô cũng dần nhạt nhòa.
Sự " cả”
lúc ban đầu giờ đây đè nặng lên vai cô, khiến đôi tay cô còn đủ sức để chống đỡ cho nụ gượng gạo nữa.