Mất kiểm soát sau kết hôn - Tô Ly và Mạc Hành Viễn - Chương 1009: Không được đi theo em
Cập nhật lúc: 2026-04-30 06:16:18
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Dĩ An bộ dạng tức tối của cô thì ngay cô thực sự trong lòng.
Anh khoanh tay ngực, ngón tay cái bấm mạnh ngón trỏ, cố gắng kiềm chế cơn giận đang cuồn cuộn trong lòng.
Biết cô thích, thấy tức giận.
"Người đàn ông đó là ai?”
Tô Dĩ An cố gắng để bản bình tĩnh .
"Không liên quan đến .”
Mạc Chiêu Ninh thực sự thấy may mắn vì trong lịch sử trò chuyện với Khương Giang hề nhắc đến tên.
Cô cũng tự hào rằng là một giữ bí mật.
Mẹ cô từng dạy rằng, nếu một bí mật mãi mãi ai , cách nhất là chính đừng .
Bất kể là ai cũng .
Có như , bí mật mới là bí mật.
Mạc Chiêu Ninh còn tâm trạng ăn uống gì nữa, cô cầm điện thoại bước thẳng ngoài.
Tô Dĩ An thấy lập tức dậy đuổi theo.
Tăng Ninh từ xa hai em một một rời , rõ ràng là cãi .
Cụ thể cãi về chuyện gì thì cô quá xa, thấy .
Tuy nhiên, Tô Dĩ An quá vội nên để quên áo khoác .
Mạc Chiêu Ninh giữa nơi đất khách quê xa lạ , cảm thấy dường như thế giới chỉ còn một .
Đột nhiên, tay cô kéo mạnh .
Cô buộc đầu.
Người đàn ông mắt rõ ràng đang trong cơn thịnh nộ, ánh mắt trở nên đáng sợ.
Đôi mắt xanh thẳm như đại dương huyền bí đáy, ẩn chứa sự nguy hiểm cùng sức hút mãnh liệt, thể nhấn chìm xuống đáy biển sâu mà cách nào thoát .
Mạc Chiêu Ninh vùng vẫy hất tay :
“Anh làm cái gì ? Buông em !”
"Em chạy cái gì? Em quen thuộc nơi mà chạy lung tung?”
Tô Dĩ An gầm lên.
Mũi Mạc Chiêu Ninh bỗng cay xè, cô mở to mắt, nước mắt cứ thế lặng lẽ rơi xuống.
"Mặc kệ em! Sao cứ nhất định quản em làm gì? Anh buông em !”
Mạc Chiêu Ninh dùng sức giằng tay , "Hơn nữa, hung dữ cái gì? Em thích ai thì liên quan gì đến ? Chỉ cho phép yêu đương, cho phép em thích khác ?”
Không nhắc thì thôi, nhắc đến là lồng n.g.ự.c Tô Dĩ An tràn đầy ngọn lửa đố kỵ.
Anh thừa Mạc Chiêu Ninh sẽ yêu đương, sẽ kết hôn sinh con, nhưng tài nào kiềm chế việc ghen ghét với kẻ đó.
Nhìn mắt Mạc Chiêu Ninh nhòe lệ, vành mắt và mũi đều đỏ ửng, cô đang cố gắng thoát khỏi tay , cổ tay hằn lên một vòng đỏ.
Tô Dĩ An từ nhỏ cưng chiều cô hết mực, nỡ để cô chịu dù chỉ một chút đau đớn.
Cơn nóng nảy lúc nãy là do bộc phát, nắm tay cô mà nặng nhẹ.
Lúc thấy nước mắt cô rơi, liền buông tay.
Mạc Chiêu Ninh xoa cổ tay nắm đỏ, trừng mắt đầy hung ác:
“Anh đừng quản chuyện của em!”
Nói xong, cô bỏ .
Tô Dĩ An nhấc chân theo.
Mạc Chiêu Ninh lập tức dừng , đầu với đôi mắt ngấn lệ đầy giận dữ:
“Không theo em!”
Tô Dĩ An dừng bước.
Mạc Chiêu Ninh tiếp, vài bước ngoảnh , xác định theo nữa cô mới rảo bước nhanh hơn.
Đến khi nữa, phía còn bóng dáng .
Lúc Mạc Chiêu Ninh mới chậm .
Cô ôm mặt lau sạch nước mắt, tự nhủ .
Bí mật suýt chút nữa phát hiện .
Nếu phát hiện thật, cô làm đây? Mạc Chiêu Ninh thụp xuống góc tường, giống như một chú mèo Ragdoll lạc đường khiến qua đường nhịn mà thêm vài .
Ngũ quan cô tinh tế mỹ, đôi mắt mới xong càng thêm vẻ đáng yêu tội nghiệp, đôi môi xinh xắn khẽ c.ắ.n chặt, những sợi tóc mềm mại tung bay nhẹ nhàng trong gió, mang theo mùi hương thanh khiết cô tỏa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-va-mac-hanh-vien/chuong-1009-khong-duoc-di-theo-em.html.]
Có một bà cụ dừng , cúi xuống hỏi cô chuyện gì.
Mạc Chiêu Ninh ngẩng khuôn mặt xinh lên khẽ lắc đầu, còn lời cảm ơn.
Người luôn khiến ngoái , huống hồ là một cô gái trông vẻ đáng thương, thất lạc.
Một như cô thể gợi lên sự trắc ẩn của khác, nhưng cũng thể thu hút sự chú ý của những kẻ ý đồ .
Ngay khi mấy gã đàn ông đang nháy mắt hiệu cho , Mạc Chiêu Ninh dậy.
"Em gái, một ? Sao thế? Đi, các đưa em chơi.”
Mạc Chiêu Ninh bọn chúng, dù cưng chiều như công chúa thì cô cũng mấy tên chẳng loại lành gì.
Cô thèm để ý.
bốn tên bọn chúng, mỗi chặn một hướng, bao vây cô chặt cứng.
Một gã thanh niên mồm ngậm t.h.u.ố.c lá, nheo mắt đ.á.n.h giá cô tạo một tư thế mà cho là trai:
“Chơi cùng chút thôi mà, bọn ăn thịt em .”
--- Truyện nhà Anh Đào ----
"Tránh !”
Mạc Chiêu Ninh bắt đầu nổi giận, nhưng giọng cũng quá gay gắt.
Mấy tên đó rộ lên, tiếng "tặc tặc”
khiến Mạc Chiêu Ninh nhíu mày khó chịu.
"Không tránh.”
Bọn chúng dần thu hẹp cách, tiến gần cô.
Mạc Chiêu Ninh c.ắ.n môi:
“Các mà còn , đừng trách khách khí.”
"Ô kìa, xem, em khách khí cho các xem nào.”
Đối phương coi cô gì.
Một tên trong đó đưa tay định sờ lên mặt cô:
“Để sờ xem, cái mặt nhỏ mịn màng đến mức nào.”
Tay đưa tới, Mạc Chiêu Ninh tóm chặt lấy lòng bàn tay , thủ nhanh nhẹn xoay một vòng, cánh tay của đối phương bẻ ngược , tức thì đau đớn kêu "ái ái".
Gương mặt xinh của Mạc Chiêu Ninh hiện rõ vẻ giận dữ.
Những kẻ định xông lên đều ngờ cô gái trông xinh , ngoan ngoãn thế mà vài chiêu.
"Còn , mất mặt sẽ là các đấy.”
Mạc Chiêu Ninh gây chuyện ở đây nên cảnh cáo bọn chúng.
Bọn chúng , nếu cứ thế mà thì mới thực sự mất mặt.
Mấy gã đàn ông to xác mà hạ nổi một cô gái nhỏ, còn mặt mũi nào mà lăn lộn nữa.
Bọn chúng tin trị cô gái .
Chẳng thèm màng đến đạo đức võ thuật gì nữa, cả lũ cùng lúc tay với Mạc Chiêu Ninh.
Mạc Chiêu Ninh lâu lắm đ.á.n.h .
Hồi nhỏ, Tô Ly sợ cô bắt nạt nên từ sớm gửi cô học các loại võ thuật và bắt nã (cầm nã thủ).
Vừa để rèn luyện sức khỏe, để tự vệ lúc nguy hiểm.
Cô vốn chịu khổ, cộng thêm việc Tô Dĩ An thương cô nên mỗi khi cô luyện tập mà kêu đau, lén cho cô nghỉ.
Dù , luyện tập mười mấy năm, dù thành cao thủ thì cũng chút bản lĩnh trong .
Dáng Mạc Chiêu Ninh nhỏ nhắn, động tác nhanh nhẹn nhịp nhàng, cô dùng thốn kình (lực phát từ cách ngắn) đ.á.n.h cho mấy gã đàn ông kêu la t.h.ả.m thiết.
Người đường thấy cảnh đều kinh ngạc sững sờ.
Ai mà ngờ một cô gái xinh , yếu ớt như Mạc Chiêu Ninh thủ lợi hại đến .
Cô giữa bốn tên đó, xuống bọn chúng đang ngã lăn đất đau đớn co quắp, đôi mắt đen láy lộ vẻ chán ghét:
“Đã , sẽ mất mặt mà.”
Hôm nay cô vốn dĩ đang bực bội, nên tay phần nặng hơn bình thường.
Nếu , mấy tên cũng thua t.h.ả.m hại đến thế.
Mạc Chiêu Ninh chẳng buồn để ý đến bọn chúng nữa, nhấc chân bước khỏi đám đông.
Vừa ngoài, cô thấy Tô Dĩ An đó , rõ ràng là chờ ở đây từ lâu.
Mạc Chiêu Ninh liếc mắt sang hướng khác, thèm để ý đến , bước theo hướng ngược .
Tô Dĩ An cứ thế theo cô, vội vàng, luôn duy trì một cách nhất định.