Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Tô Ly & Mạc Hành Viễn - Chương 848: Không nỡ rời xa người ở Cửu Thành

Cập nhật lúc: 2026-02-10 09:06:08
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Ly nghĩ xong là ở Kinh Đô về Cửu Thành. Cô còn cân nhắc chuyện học của An An. Tuy rằng ở cũng thể học, nhưng vẫn hy vọng định một chút. Bây giờ giống như lúc một , thì đó.

"Ở ." Tạ Cửu Trị : "Các nguồn tài nguyên của Kinh Đô về mặt đều đầy đủ hơn Cửu Thành, nhiều đến Kinh Đô còn cách nào ở nữa là."

Tô Ly đang do dự.

"Cửu Thành chỉ là quê nhà, lễ tết về một chuyến là ." Tạ Cửu Trị lau bàn, "Hơn nữa, chẳng đây em tránh xa Cửu Thành ? Sao giờ nghĩ về?"

"Toàn bộ sản nghiệp của em đều ở Cửu Thành." Tô Ly tình cảm nhất định với Cửu Thành.

Tạ Cửu Trị hừ nhẹ: "Mấy năm nay em ở đó, chẳng vẫn kinh doanh ? Tiền kiếm ít đồng nào. Bây giờ ở Kinh Đô cũng một chỗ cho em , hà tất về?"

"Sao thế? Bây giờ hết hận ?"

Tô Ly liếc một cái: "Anh đừng âm dương quái khí."

"Anh chỉ cảm thấy, em nỡ bỏ Cửu Thành, mà em nỡ rời xa ở Cửu Thành."

Tô Ly trợn trắng mắt: "Có tuốt."

"Tùy em. Dù thì cũng sẽ về ." Tạ Cửu Trị quyết tâm Kinh Đô, "Cái quán vượng ."

" , Cận Sơ Bạch ? Về mấy ngày , thấy ?" Tô Ly cũng đột nhiên nhớ tới .

Tạ Cửu Trị dựa quầy bar, thở dài một tiếng: "Cậu thời gian bận xem mắt ."

Tô Ly nhướng mày: "Xem mắt?"

"Ừ." Tạ Cửu Trị : "Tối nay còn một buổi, hẹn ở quán luôn."

Tô Ly vui vẻ: "Vậy em xem cho kỹ mới ."

Tạ Cửu Trị vẻ mặt hóng chuyện của cô, cau mày: "Em thấy xem mắt bao giờ thế? Nhìn em gian hiểm kìa."

" là lâu thấy ai xem mắt." Tô Ly nở một nụ giả tạo với , "Em đưa An An ngoài chơi , tối , đây."

"..."

Tô Ly đưa An An đến khu vui chơi. Bây giờ phần lớn thời gian cô đều dùng để chơi cùng con, cô con thiếu tình thương của bố còn thiếu cả sự bầu bạn của .

An An ở chỗ đông vẫn chịu chơi, bé chạy khắp nơi, Tô Ly cứ theo gọi bé đừng chạy lung tung, cẩn thận một chút, giọng cũng hét đến khản đặc. Tinh lực của nhóc , tiếng cũng êm tai. Mỗi Tô Ly thấy tiếng của con, tâm trạng sẽ , bao nhiêu mệt mỏi đều tan biến.

Cô tự cách nào cho con đủ tình cha, nhưng cô sẽ cố gắng hết sức để tuổi thơ của con vui vẻ.

Chạy nhảy một lúc, An An chủ động chạy đòi uống nước. Tô Ly sờ quần áo con, xác định ướt mới yên tâm.

"Mẹ ơi, chơi cát." An An kéo tay Tô Ly, kéo cô về phía đống cát.

Tô Ly vội vàng cầm túi xách theo An An. Trẻ con chơi cát đông, đều cầm xẻng sắt nhỏ xúc cát trong bãi đổ xô. Tô Ly mua cho An An một cái xô nhỏ và một cái xẻng sắt nhỏ, dắt về phía ít .

"Phải chú ý một chút nha, đừng để cát bay mắt đấy." Tô Ly để túi xách sang một bên, nhắc nhở An An.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-mac-hanh-vien-ovkl/chuong-848-khong-no-roi-xa-nguoi-o-cuu-thanh.html.]

An An cầm xẻng xúc cát đổ . Tô Ly lúc nào cũng nhắc nhở bé, đừng để cát bay mắt, cũng đừng xúc lung tung, sợ hất và mắt các bạn nhỏ khác. Chơi mấy thứ chú ý mười hai phần.

Tô Ly cũng chơi cùng An An, đắp núi nhỏ, còn đào địa đạo, hai con chơi vui vẻ.

Vốn dĩ chỗ họ ít , giữ cách khá an với các bạn nhỏ khác. Trẻ con mà, chơi khắp nơi, bên cạnh một bé trai tới, trông vạm vỡ, qua chắc bốn năm tuổi, cái xẻng bé cầm to hơn của khác một chút, xúc một cái là hất tung lên, cát bay tứ tung.

Tô Ly thấy trạng thái , lập tức kéo An An sang bên cạnh một chút, cũng với bé trai một câu: "Bạn nhỏ, cháu chơi như thế, lát nữa sẽ làm cát bay các bạn khác đấy."

Bé trai chỉ cô một cái, tiếp tục nghịch, quan tâm cô gì, nghịch , cát xúc bay đầy trời, cũng ngông cuồng. Tô Ly sợ nhất gặp mấy đứa trẻ hư, đặc biệt là loại phụ cùng thế . Cô cũng dạy đời đứa trẻ , bèn dẫn An An tránh xa một chút.

Nào ngờ bé trai sấn tới gần.

Tô Ly cau mày, cô quanh một vòng, thấy phụ nào chú ý đến bé trai . Bé trai đổi hướng, xúc cát lung tung về phía họ nữa.

Tô Ly vẫn yên tâm, dậy xem còn chỗ nào rộng rãi hơn chút . Ngay trong khoảnh khắc cô dậy quan sát, bé trai xúc một xẻng cát, hất về phía An An.

Tốc độ của Tô Ly nhanh, nhưng vẫn chậm một nhịp.

An An òa nức nở. Trên mặt, môi, là cát. Mắt bé nhắm chặt, là há miệng , lưỡi cũng cát.

Tô Ly giận xót, lúc cô chẳng còn tâm trí tìm đứa bé , vội vàng làm sạch cát trong mắt cho An An.

"An An , ngoan, rửa mắt cho."

Cậu nhóc làm lòng Tô Ly rối bời. Tô Ly dám chậm trễ, vội vàng bế con đến chỗ vòi nước rửa mắt, "Ngoan, sắp xong , nhé."

Rửa một lúc, Tô Ly lau mặt cho con, cũng móc họng cho sạch, "Mắt mở ? Mở xem nào."

Cậu nhóc mở mắt vội vàng nhắm , lên. Tô Ly chắc chắn là rửa sạch. Cô rửa thêm nữa, thằng bé mở mắt , nhưng đỏ.

Lúc cơn giận của Tô Ly dâng trào. Cô bế con trai vị trí ban đầu, phát hiện bé trai đang cầm đồ chơi của An An nghịch.

"Đây là con nhà ai?" Tô Ly ít khi to, nhưng lúc , cô thực sự hét lớn như một đàn bà đanh đá.

"Con nhà , thế?" Một phụ nữ trung niên béo tới, thái độ ngạo mạn.

Tô Ly : "Con trai chị nãy hất cát mắt con trai . Chị xem, mắt thằng bé giờ vẫn còn đỏ hoe ."

Người phụ nữ liếc An An, giọng để tâm: "Thế ?"

"Chị ý gì? Phải chuyện mới tìm chị ? Con trai chị cứ nghịch lung tung ở đây, hất cát văng khắp nơi, bây giờ đến một lời xin cũng ?"

"Ai các tự làm cát bay mắt ? Lại còn đổ thừa lên đầu con trai ." Người phụ nữ tới, kéo bé trai đang chơi cái xô của An An dậy, "Đi thôi cục cưng, đừng chơi ở đây nữa."

Tô Ly tức đến run : "Chị đừng ! Xin con trai ."

Người phụ nữ đ.á.n.h giá Tô Ly một lượt, hừ lạnh một tiếng, đầu: "Chồng ơi, bắt nạt con trai kìa."

Rất nhanh, một đàn ông to lớn tới, hỏi phụ nữ: "Ai?"

"Cô ." Người phụ nữ ôm vai bé trai, chằm chằm Tô Ly, "Cô cứ khăng khăng con trai làm cát bay mắt con trai cô , bắt chúng xin đấy."

Loading...