Lý thị , nhưng Lương thị để cho bà lười biếng, hai lời kéo bếp.
Lý thị tức giận, nhưng cũng làm gì , đành giúp nhóm lửa nấu mì, trong lòng bực bội c.h.ế.t.
bà bực bao lâu, cuối cùng nhịn tò mò về căn nhà, liền mở miệng hỏi, “Thím ba, nhà đó của thím mua thật ? Mua ở ? Bao nhiêu tiền?”
Lương thị ngay là bà sẽ nhịn , lập tức đắc ý vênh váo, một tay đậy vung, một tay chống nạnh , “Mua , lớn lắm, tất cả các phòng cộng gần hai mươi gian, còn lớn hơn cả nhà chị và nhà ở thôn Thượng Thạch cộng đấy. Chà chà, căn nhà đó, thích mê tơi.”
Bà khoa chân múa tay, “Tôi nghĩ kỹ , phòng chính sẽ để hai vợ chồng ở. Nhà tây bên trái để cho Đại Bảo, nó lấy vợ ở cũng rộng rãi. Nhà tây bên thì cho Bảo Nha làm phòng khuê các, cho dù nó lấy chồng cũng sẽ giữ cho nó, để nó thể về nhà bất cứ lúc nào.”
“ , chúng còn mấy gian nhà ngang, tạm thời để trống. , thể mua hai hầu, giúp nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, như sẽ mệt như nữa.”
“Ôi, cuộc sống , nghĩ thôi thấy sướng. Có căn nhà lớn như , trong lòng liền hy vọng.”
Lương thị xong liếc xéo Lý thị một cái, thấy tay bà đang nắm chặt que cời lửa nổi cả gân xanh, trông vẻ tức giận, trong lòng liền càng thêm khoan khoái.
“À, chị hỏi tốn bao nhiêu tiền ? Cũng nhiều lắm, chỉ hai trăm năm mươi lăm lượng thôi.”
Lý thị đột ngột ngẩng đầu, “Bao nhiêu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/man-cap-dai-lao-xuyen-thanh-nong-gia-nu/chuong-1020-ga-mo-nhau.html.]
“Hai trăm năm mươi lăm lượng chứ .” Lương thị tỏ vẻ ‘chị đúng là từng trải sự đời, gì mà ngạc nhiên thế’, “Vốn dĩ giá hai trăm tám cơ. Tôi nghĩ, thực sự thích căn nhà đó, hai trăm tám thì hai trăm tám, cũng thiếu mấy chục lượng bạc đó ? A Dư giúp trả giá đấy.”
Lý thị tức đến bật , mà trơ trẽn thế ?
Từ khi nào bà trở nên hào phóng như , hai trăm mấy lượng bạc mà cũng coi gì?
Không đúng, vợ chồng lão tam làm ăn buôn bán, cũng nhặt của rơi, lấy nhiều tiền như ?
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Lý thị nheo mắt , buông que cời lửa xuống, “Thím ba, tiền , là thím mượn của nhà lão nhị ?”
“Chứ còn gì nữa. A Dư , chúng mua nhà là một lựa chọn vô cùng thông minh. Hơn nữa, chồng nhà kiếm tiền, A Dư lo trả . Chị dâu, chị giống , chị và cả chỉ quanh quẩn với mấy sào đất đó, cho dù qua hai ba mươi năm nữa, cũng dành dụm nhiều tiền như . Chị đừng mà nghĩ đến chuyện hỏi mượn A Dư, kẻo làm khó .”
“Bà...” Lý thị cầm lấy que cời lửa, bà chỉ ném thẳng qua đó, xiên c.h.ế.t Lương thị cho .
Lương thị khẽ hừ một tiếng, đây vợ chồng họ công việc, lúc nào cũng bà chị dâu móc xéo, bây giờ đến lượt bà, thật là —— sảng khoái!!
Tuy nhiên, nhanh đó, Lý thị đột nhiên một tiếng, “Ai chúng dành dụm nhiều tiền như ? Tôi dành dụm , thì còn hai đứa con trai cơ mà, đặc biệt là Đại Ngưu, nó bây giờ bản lĩnh lắm. A Dư mua hơn trăm mẫu đất và một trang trại ? Nhiều đất như đều giao cho Đại Ngưu và vợ nó quản lý, là nửa cái địa chủ .”
Lương thị đang nhấc vung liền khựng , “Chị gì? Trang trại mà A Dư mua, Đại Ngưu đang giúp nó quản lý?”
Lý thị vui vẻ, “Ủa, thím ?”