Vân Vô Song sự hạnh phúc của lây lan, khóe môi cũng bất giác cong lên.
Thằng nhóc chắc chắn là mơ thấy giấc mơ gì đó mới vui vẻ thế .
Sau khi rửa mặt xong , thấy Thẩm Tri Ngộ vẫn tỉnh, vẻ mặt thư thái, vẫn giữ nụ hạnh phúc.
Vân Vô Song cũng tò mò, giấc mơ gì mà khiến vui vẻ đến thế, ngủ đến giờ vẫn chịu tỉnh.
Đợi mua bữa sáng về, cô nhất định hỏi Thẩm Tri Ngộ, bát quái một chút.
Vân Vô Song đang định ngoài thì thấy Thẩm Tri Ngộ tỉnh dậy.
Cô lập tức nở nụ hóng hớt, ghé sát gần.
Thẩm Tri Ngộ mở mắt thấy khuôn mặt phóng to của Vân Vô Song, lập tức giật , nuốt nước bọt cái ực.
Ánh mắt rơi đôi môi đỏ mọng của Vân Vô Song, nhưng dám vượt rào nửa bước, cứng đờ giường bệnh.
"Chị..." Thẩm Tri Ngộ khó khăn nặn một chữ từ cổ họng.
Vân Vô Song tò mò hỏi: "Cậu mơ thấy gì thế? Cười vui vẻ ."
"Em..." Mặt Thẩm Tri Ngộ đỏ bừng, ấp úng dám trả lời.
Cậu dám mơ thấy cùng Vân Vô Song sống hết một đời trong mơ, hạnh phúc đến mức tỉnh .
"Không là mơ trúng vé mấy chục triệu đấy chứ!" Vân Vô Song cảm thấy thể là giấc mơ phát tài.
Dù ai mà chẳng yêu tiền? Đặc biệt là tiền từ trời rơi xuống, giàu to một phen.
"Vâng." Thẩm Tri Ngộ chột mặt , dám thẳng cô, tim đập thình thịch liên hồi.
"Thảo nào vui thế." Vân Vô Song nhớ mua bữa sáng, thuận miệng hỏi: "Cậu ăn gì? Tôi mua cho ."
"Chị ăn gì em ăn nấy, em cũng ." Thẩm Tri Ngộ nhỏ giọng đáp.
"Tôi ăn cháo gạch cua, mua hai phần về, chúng cùng ăn, mau dậy rửa mặt ." Vân Vô Song .
"Vâng, cảm ơn chị." Mặt Thẩm Tri Ngộ ửng hồng.
Cậu Vân Vô Song rời khỏi phòng bệnh, trái tim đang treo lơ lửng mới hạ xuống, thầm thở phào nhẹ nhõm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/ly-hon-xong-dai-lao-toan-cau-quy-goi-hoan-nghenh-van-vo-song-mac-the-tuoc/chuong-450-may-la-cai-tha-gi-may-cung-xung-tranh-gianh-sao.html.]
Thẩm Tri Ngộ nhớ những hình ảnh đẽ trong mơ, mặt càng đỏ hơn.
Cậu cũng ngày càng mong đợi tương lai, ánh mắt càng thêm kiên định.
[Chị , em mãi mãi ở bên cạnh chị, bên cạnh chị, cùng chị đối mặt với tất cả chuyện trong tương lai.]
...
Sảnh bệnh viện.
"Vân Vô Song, cô cứ âm hồn bất tán thế." Hứa Cảnh Hào cau mày chằm chằm cô, "Lại đến quấy rầy chứ gì!"
"A Hào, thể em hiểu lầm chị Vô Song ." Diệp Oản Oản lơ đễnh phẩy tay.
"Dù chị và Đình đính hôn , chị Vô Song thể tranh giành đàn ông với chị ."
Hứa Cảnh Hào lạnh một tiếng: "Hừ! Cô tranh cũng chẳng tranh nổi."
"Cô so thế nào với chị." Cậu mặt đầy vẻ kiêu ngạo, khinh thường Vân Vô Song.
"Chị Oản Oản sắp là quán quân Ca hậu mặt nạ , cô là cái thá gì, cũng xứng tranh với chị Oản Oản."
"Hai bệnh thì mau chữa , đừng để lỡ bệnh tình." Vân Vô Song liếc xéo họ một cái, "Ai thèm tranh rác rưởi với các ."
"Cô mắng ai là rác rưởi!" Hứa Cảnh Hào giận dữ quát.
"Ai nhận thì đó." Vân Vô Song lạnh lùng liếc .
Cô nhận thấy Diệp Oản Oản ngáng chân cô, khóe môi nhếch lên nụ lạnh.
Vân Vô Song trực tiếp đá mạnh một cái, đồng thời giả vờ vấp lảo đảo.
"Á! Hít!"
Diệp Oản Oản hít sâu một lạnh, đau đến tối sầm mặt mũi, suýt ngất xỉu.
Đôi mắt cô đỏ hoe, đau đến mức òa lên.
"Chị Vô Song, cho dù chị hận em đính hôn với Đình, chị cũng nên đá em chứ." Diệp Oản Oản như hoa lê dính hạt mưa, khiến thấy kìm nảy sinh ý bảo vệ.
Truyện nhớ nhấn "Donate" cho Bơ nha! Đọc full truyện nhanh nhắn zalo 034.900.5202 ạ! Nhớ nhấn theo dõi Bơ để nhận thông báo khi truyện mới! Bơ cảm ơn ạ - zalo 034.900.5202