Ly Hôn Xong Đại Lão Toàn Cầu Quỳ Gối Hoan Nghênh - Vân Vô Song, Mặc Thế Tước - Chương 400: Rẻ tiền như thế, cũng may cô ta dám lấy ra

Cập nhật lúc: 2026-02-11 04:16:37
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Không chịu, con đến đón con." Cái miệng nhỏ của Tần Diệc Tinh bĩu , hốc mắt lập tức đỏ hoe, dáng vẻ cố kìm nén nước mắt.

Dáng vẻ của cô bé, còn khiến đau lòng hơn là òa lên.

Vân Vô Song xót xa, nhẹ nhàng hỏi: "Tại nhất định nuôi đến đón con thế?"

"Các bạn Tinh Tinh là đứa trẻ , các bạn đều yêu thương, chỉ Tinh Tinh ." Tần Diệc Tinh nghẹn ngào, nước mắt lã chã rơi xuống.

"Tinh Tinh mới là đứa trẻ hoang dã , Tinh Tinh bây giờ cũng ."

Tần Diệc Tinh ôm chặt cổ Vân Vô Song, những giọt nước mắt trong veo lăn dài từng hạt.

"Các bạn lắm, Tinh Tinh giỏi nhất, bây giờ nuôi chống lưng cho con , ai dám bắt nạt Tinh Tinh, nuôi giúp con đ.á.n.h cho chúng thét." Vân Vô Song đau lòng .

Tần Diệc Tinh nín mỉm , giơ bàn tay mập mạp lau nước mắt: "Thật ạ? Mẹ sẽ giúp Tinh Tinh đ.á.n.h chúng thét ?"

"Ừ." Vân Vô Song nghĩ một chút, "Ngày mai nuôi sẽ đến nhà trẻ đón con."

Tần Diệc Tinh càng vui hơn, giọng non nớt : "Cảm ơn ! Mẹ thật , Tinh Tinh yêu ."

"Tinh Tinh nhà chúng cũng ngoan, là bạn nhỏ tuyệt nhất thế giới." Vân Vô Song dịu dàng khen ngợi.

Tần Diệc Tinh khen đỏ cả mặt, tỏ vẻ ngượng ngùng.

Bây giờ cô bé , xem ai còn dám bắt nạt cô bé nữa.

Hừ hừ!

Tần Diệc Tinh kiêu ngạo hừ hai tiếng trong lòng, mặt lộ vài phần ngạo nghễ, đáng yêu đến mức khiến tan chảy.

...

Đại sảnh tiệc.

Khi từng vị khách dâng lên quà mừng thọ, buổi lễ cũng dần đến hồi kết.

Đến lúc cuối cùng dâng đại lễ mừng thọ, ai cũng tưởng áp chót sẽ là món quà quý giá nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/ly-hon-xong-dai-lao-toan-cau-quy-goi-hoan-nghenh-van-vo-song-mac-the-tuoc/chuong-400-re-tien-nhu-the-cung-may-co-ta-dam-lay-ra.html.]

Ai ngờ chỉ là một bức thư pháp, nền đỏ chữ vàng.

[Phúc như Đông Hải, Thọ tỷ Nam Sơn.]

Không lạc khoản cũng con dấu, sơ sài đến cực điểm.

Mấy chữ lớn cũng khá , nhưng đối với họ mà , đến mấy cũng đáng một xu, đại sư thư pháp gì.

"Đây là quà mừng thọ cháu tặng ông, chúc ông phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn, bình an khỏe mạnh."

Trên mặt Vân Vô Song nở nụ , hai tay dâng lên món quà mừng thọ của .

Các vị khách mặt đều kinh ngạc, cô với ánh mắt khác .

"Người phụ nữ cố tình đến phá đám ? Tặng quà mừng thọ như thế cho nhà họ Tần? Cô sợ ném cả lẫn quà ngoài ."

"Trên đó ngay cả lạc khoản và con dấu cũng , cũng chẳng là ai , chắc tốn đến mười vạn tệ, cô cũng dám lấy ."

"Mọi còn ? Cô chính là bạch nguyệt quang của Tần tổng, cô khác với khác, cô thể tùy tiện tặng một cái lông vũ, ông cụ Tần cũng sẽ vui, tin thì cứ chờ xem."

Người chuyện nhịn hạ thấp giọng nhắc nhở chuyện.

Ở một đầu khác, Hứa Cảnh Đình Vân Vô Song và Tần Hoài Úc quen .

Hắn thấy Vân Vô Song mà dám tặng mấy chữ rẻ tiền như thế, lông mày nhíu chặt thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi.

Vân Vô Song đây là tự tìm đường c.h.ế.t ?

Vừa nãy nhắc nhở cô, váy hội của cô đụng hàng với bạch nguyệt quang của Tần tổng, bảo cô đừng phô trương như thế.

khuyên thì thôi, còn tặng món quà mừng thọ rác rưởi một cách cao điệu như .

May mà họ ly hôn sớm, nếu cả nhà họ Hứa đều Vân Vô Song hại c.h.ế.t.

Khách khứa mặt, một tưởng Vân Vô Song là bạch nguyệt quang của Tần Hoài Úc, còn một gì.

Người chuyện thì quan sát, xem bạch nguyệt quang của Tần Hoài Úc rốt cuộc sủng ái đến mức nào, quan trọng như lời đồn .

Còn chuyện, cơ bản là dáng vẻ hả hê khi gặp họa, chỉ chờ xem Vân Vô Song bẽ mặt.

Loading...