Lục Tứ gia lại ghen rồi sao? - Chương 211. Gặp lại Trình Tiêu
Cập nhật lúc: 2026-03-09 14:32:52
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Vậy tại hai đến bệnh viện? Còn đến cả khách sạn nữa?" Thịnh Vãn Đường hỏi.
"Cô đến thăm bệnh, cô về khách sạn nghỉ ngơi." Lục Kỷ Nguyên suy nghĩ nửa giây tiếp: "Ngày mai sẽ đưa em đến gặp bệnh."
"Ồ." Anh lo lắng cô tin, nên đưa cô gặp "nhân chứng" ?
Nhắc đến khám thai, Lục Kỷ Nguyên nhịn liếc phần bụng phẳng lì của Thịnh Vãn Đường, cô nhận ánh mắt của , cơ thể cứng đờ trong thoáng chốc, nhanh đến mức đàn ông phát hiện . Tối qua tuy dùng biện pháp an nhưng cô uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i đó .
"Bây giờ chịu ăn cháo ?" Lục Kỷ Nguyên bưng bát cháo đến mặt cô.
Thịnh Vãn Đường lắc đầu: "Em thích cháo gà xé nấm hương."
Cô quán đó bán món cháo nữa nên cố tình làm khó Lục Kỷ Nguyên, rời khỏi tầm mắt cô, ngờ mua về nhanh như . Nếu nhận ngay từ đầu cô ý đồ gì, thì là Lục Kỷ Nguyên, bất quá thể nổi giận.
Anh gõ nhẹ lên trán phụ nữ, hỏi: "Vậy em ăn gì?"
"Lục Kỷ Nguyên, vẫn xin em. Dù em cần xin , vẫn xin ." Thịnh Vãn Đường .
"Em đúng là đằng chân lân đằng đầu." Người đàn ông đầy ẩn ý.
"Anh xin , mới coi là xin ." Thịnh Vãn Đường nhấn mạnh.
Lục Kỷ Nguyên tặc lưỡi một tiếng, tình nguyện lắm. Thịnh Vãn Đường hạ cằm, với ánh mắt xen lẫn chút tủi và oán trách.
"Hôm qua làm em đau, còn lừa em."
"Xin ."
Hai chữ ngắn gọn, chứa đựng sự bất lực và thỏa hiệp vô tận, còn chút gượng gạo khó nhận nhưng chân thực. Thịnh Vãn Đường mím môi , trong đôi mắt hạnh tràn đầy ý hài lòng.
Lục Kỷ Nguyên mua bữa trưa khác cho Thịnh Vãn Đường, cô vận động một chút, cửa phòng bệnh. Chưa bao lâu, một đàn ông tuấn tú nho nhã xe lăn đẩy tới.
Anh mặc đồ bệnh nhân, mà mặc một chiếc áo sơ mi vải lanh dáng rộng kẻ sọc dọc, chuỗi hạt gỗ t.ử đàn lộ cổ tay trái cực kỳ nổi bật.
"Cô Thịnh, trùng hợp quá!"
"Anh Trịnh, ngờ gặp ở đây!"
Trên mặt Trình Tiêu hiện rõ vẻ bệnh tật, đẩy xe lăn phía là một nước ngoài tóc vàng mắt xanh, Thịnh Vãn Đường từng thấy tạp chí The Lancet - một trong những chuyên gia phẫu thuật tim mạch uy tín nhất trong ngành.
Còn Trình Tiêu thì bình thản như , như thể việc một chuyên gia uy tín đẩy xe lăn cho chẳng gì to tát.
"Bị ốm ?" Trình Tiêu mở lời .
"Chỉ là sốt thôi, nhưng hạ sốt , còn ..." Thịnh Vãn Đường lắc đầu.
"Bệnh vặt thôi." Trình Tiêu để ý lắm, ánh mắt toát lên vẻ ôn hòa: "Không vinh hạnh mời cô Thịnh ăn khuya ? Cảm ơn cô dẫn đường cho ."
"Chồng mua đồ ăn khuya cho , xin ." Thịnh Vãn Đường từ chối: "Dẫn đường chỉ là chuyện nhỏ, Trịnh cần để trong lòng, chú ý giữ gìn sức khỏe nhé."
Ý trong đáy mắt Trình Tiêu nhạt một chút, chào tạm biệt Thịnh Vãn Đường.
Xe lăn , khi lưng về phía Thịnh Vãn Đường, chút ý còn sót biến mất sạch sẽ.
Bác sĩ tóc vàng mắt xanh tò mò: "Tiêu, gặp chính là cô gái nãy? Cô quả thực là một mỹ nhân hiếm , nhưng góc độ bác sĩ điều trị của , thấy cô xứng đáng để khỏi phòng bệnh đặc biệt đến thăm."
Trình Tiêu như thấy lời bác sĩ, lẩm bẩm: "Cô làm hòa với Lục Kỷ Nguyên ? Nhanh như làm hòa ?"
"Cậu đang gì thế?" Bác sĩ hiểu lắm.
"Tôi thích thấy cô coi trọng khác như ."
Bác sĩ thấy tay xoay chuỗi hạt cổ tay trái, đây là biểu hiện tâm trạng , nên thêm gì nữa, tránh rước họa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/luc-tu-gia-lai-ghen-roi-sao/chuong-211-gap-lai-trinh-tieu.html.]
Tiếng chuông điện thoại reo lên, Thịnh Vãn Đường mới phát hiện đàn ông ngoài mang theo điện thoại. Thịnh Vãn Đường hứng thú với các cuộc gọi đến của Lục Kỷ Nguyên, nhưng cô thấy tên gọi đến: Ương Ương.
Thịnh Vãn Đường theo bản năng cau mày, do dự hai giây, ấn nút .
"Tứ ca, chuyện tin đồn mạng em thực sự ý, em chuyện với ? Em..."
"Tôi là Thịnh Vãn Đường." Thịnh Vãn Đường ngắt lời cô .
"Cô Thịnh, điện thoại của Tứ ca ở chỗ cô?" Giọng điệu nũng nịu xen lẫn ỷ của Văn Nhân Ương Ương lập tức trở nên lạnh nhạt hơn hẳn.
"Tôi và là vợ chồng, đang ở chỗ , điện thoại ở đây thì gì lạ?"
Văn Nhân Ương Ương hiểu chuyện gì xảy khiến Thịnh Vãn Đường đột nhiên thái độ thù địch rõ ràng với như : "Phiền cô Thịnh chuyển điện thoại cho Tứ ca ? Tôi chuyện với ."
"Không ." Thịnh Vãn Đường dựa đầu giường, cả lười biếng như một con mèo.
"Cô..."
Văn Nhân Ương Ương kinh ngạc, cô năng khách sáo và uyển chuyển, mà đối phương thể hùng hồn thốt hai chữ " ".
"Cô chuyện gì, thể chuyển lời giúp." Thịnh Vãn Đường vô cùng hào phóng: "Yên tâm, sẽ giống cô đưa thông tin sai lệch , sẽ y nguyên với ."
"Không cần!"
Nghe sự mỉa mai ngầm của Thịnh Vãn Đường, Văn Nhân Ương Ương tức giận cúp máy, từ lời của cô cũng khó đoán cô đang gặp rắc rối vì chuyện tin đồn khi Lục Kỷ Nguyên lên tiếng thanh minh.
Đợi Lục Kỷ Nguyên về, Thịnh Vãn Đường thẳng: "Văn Nhân Ương Ương gọi điện cho , em máy ."
"Cô gì?"
Lục Kỷ Nguyên mở hộp cháo , còn kèm thêm một lồng há cảo tôm và một đĩa rau nhỏ.
"Cô tìm , thể gì với em ?"
Thịnh Vãn Đường bắt đầu ăn, tâm trạng mới lên một chút cuộc điện thoại của Văn Nhân Ương Ương phá hỏng ít. Lục Kỷ Nguyên ừm một tiếng, hỏi thêm.
Một lúc , Thịnh Vãn Đường ngẩng đầu lên: "Anh gọi cho cô ?"
"Anh gọi , em còn tâm trạng ăn cháo ?" Lục Kỷ Nguyên dựa tường, khoanh tay ngực, vạch trần sự châm chọc của của cô: "Lục phu nhân, nếu còn chọc em vui nữa thì ngày mai em chịu theo về nhà."
Cũng phận đấy, Thịnh Vãn Đường định gật đầu thì nhận gì đó đúng.
"Ngày mai em vốn dĩ về nhà, em đến Đại học Đế Đô lên lớp."
"Anh trao đổi với lãnh đạo khoa của em , tiết học của em hoãn sang tuần ." Lục Kỷ Nguyên yên tâm để Thịnh Vãn Đường dạy khi sức khỏe hồi phục.
"Anh làm như phiền cho khoa và sinh viên." Thịnh Vãn Đường cau mày.
"Anh quyên góp một triệu tệ làm quỹ học bổng riêng cho khoa của em, lãnh đạo khoa và sinh viên chắc là vui lắm đấy."
Thịnh Vãn Đường: "..."
Thế thì đúng là vui thật, hết nổi!
Lục Kỷ Nguyên chuyện xong với khoa, Thịnh Vãn Đường tiện dời nữa, chuyển sang liên hệ với của studio, sắp xếp công việc. Vừa tuần bắt đầu tuyên truyền, nhà sản xuất mời cô tham dự.
Uống t.h.u.ố.c xong dễ buồn ngủ, Thịnh Vãn Đường rửa mặt xong chuẩn ngủ, mơ màng cảm thấy vén chăn, ngay đó một khối ấm áp chui .
Thịnh Vãn Đường giật tỉnh giấc, cơ thể phản ứng nhanh hơn não, thúc mạnh cùi chỏ về phía phía !
"Lục phu nhân, mưu sát chồng ?"
---