"Tất cả , kiểm tra phòng thiết , tất cả các lối đều canh giữ!" Hoắc Ngôn Mặc giận dữ lệnh bên cạnh.
Mọi đều hành động.
Lâm Chi Hoan, Phó Tân Yến và những khác đều tham gia.
Vô chặn cửa phòng thiết , nhưng phòng thiết khóa trái từ bên trong.
"Tránh !" Lận Huyên vội vàng chạy đến, bên cạnh là Lục Tâm Y.
Lận Huyên đá mạnh một cú.
Cửa mở .
"Bùm!"
Lại một cú đá mạnh nữa.
"Bùm!"
Đến cú đá thứ ba, cửa phòng thiết đá văng .
Lục Tâm Y nhanh mắt nhanh tay, kéo sang một bên, tránh việc bên trong ch.ó cùng rứt giậu mà tay sát hại.
Cửa phòng thiết trống một lớn,"""Sau đó, nhiều nhân viên an ninh cầm thiết lượt .
"Chỉ tìm thấy nhân viên đ.á.n.h ngất trong phòng thiết ." Trên sân khấu, giọng của Lận Huyên vang lên từ bộ đàm, Hoắc Ngôn Mặc nghiến răng.
Anh chuyển sang một bên khác.
"Máy chiếu là loại bình thường nhất, đặt ở đây từ khi nào, Giai Giai dẫn xem chỗ ảnh lộ, phát hiện khả nghi nào." Giọng của Phó Tân Yến truyền đến.
"Tôi đang rà soát khả nghi camera giám sát, cần một chút thời gian." Lâm Duật Sâm .
Tất cả những điều đều xảy trong vòng vài phút.
Và bên trong mấy vòng nhân viên an ninh bao vây.
Các vị khách cũng trở nên căng thẳng.
Không ai cũng từng chứng kiến cảnh tượng , lúc kìm mà ồn ào rời .
"Tất cả , cảnh giác cao độ!" Hoắc Ngôn Mặc lệnh qua bộ đàm.
Là ai?
Người ở !
Làm mà !
Những điều quan trọng, điều quan trọng là...
Hoắc Ngôn Mặc Thời Niệm bên cạnh.
Thời Niệm gì, từ lúc nãy đến giờ, cô vẫn im lặng.
Lúc , Thời Niệm chỉ về phía Trịnh Thục Huệ đang cách đó xa.
Hai con là tâm điểm chú ý của tất cả .
Trịnh Thục Huệ từng bước đến bên cạnh Thời Niệm.
Đôi mắt bà đỏ hoe, trong đôi mắt ẩn chứa nhiều cảm xúc bùng nổ.
"Mẹ..." Thời Niệm buông tay Hoắc Ngôn Mặc, vươn tay về phía Trịnh Thục Huệ, khẽ gọi một tiếng đầy cẩn trọng.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo.
"Bốp!"
Một cái tát mạnh mẽ giáng xuống mặt Thời Niệm.
Rất mạnh, chỉ một lát , khóe miệng Thời Niệm rỉ máu.
Bàn tay cô vươn còn kịp chạm Trịnh Thục Huệ.
"Niệm Niệm!"
"Trịnh Thục Huệ!"
Thời Niệm ôm mặt, đầu , ruột mặt.
Vốn dĩ đồng ý đến dự đám cưới của cô, khi lễ đường, còn vỗ tay cô, bảo cô thư giãn.
Cô nghĩ, lẽ mối quan hệ giữa hai họ thể bắt đầu hòa hoãn từ bây giờ.
mà...
"Con bao giờ để đạt mục đích." Thời Niệm đỏ mắt Trịnh Thục Huệ, nước mắt ngừng rơi xuống từ mắt cô, thấm ướt váy cưới.
"Mẹ, những năm tháng đó, con... con luôn dám với ..."
Thời Niệm ôm mặt, trong mắt đầy đau khổ: "Hắn chỉ đ.á.n.h con, ... những ý nghĩ khác về con..."
"Mẹ, con luôn đưa , con sẽ nuôi , con thề, đời , nhất định sẽ để sống cuộc sống như khi còn ở bên bố."
Trịnh Thục Huệ chỉ đỏ mắt cô.
"Mẹ..." Thời Niệm một nữa vươn tay, nhưng Trịnh Thục Huệ đẩy cô .
"Con !" Giọng Thời Niệm khàn đặc, "Con bao giờ..."
Thời Niệm như mưa.
Trịnh Thục Huệ cứ thế Thời Niệm.
Trong mắt là sự thể tin , là sự sụp đổ.
"Mẹ, tình yêu của Niệm Niệm dành cho , chẳng lẽ cảm nhận chút nào ?" Hoắc Ngôn Mặc bên cạnh đỡ Thời Niệm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/luc-tong-dung-gia-nai-phu-nhan-khong-can-anh-nua-luc-dien-chi-thoi-niem/chuong-488-nhung-nam-qua-co-ay-da-lam-gi.html.]
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Nước mắt của Trịnh Thục Huệ ngừng rơi xuống.
Chính vì cảm nhận , nên bà thể chấp nhận.
Con gái ruột của bà...
Người con gái ruột mà bà ôm theo nhảy sông khi gặp khó khăn nhất, nhưng cuối cùng vẫn vì cô mà kiên trì sống tiếp...
Mặc dù bà trách cô, hận cô, nhưng bà bao giờ nghĩ rằng, chuyện năm xưa, giống như những gì bà thấy...
Nếu bà những năm tháng đó, ngày đêm Thời Niệm đối mặt với sự thèm của Ngô Cạnh như thế nào, thì bà...
Những năm qua, bà làm gì?
Bà nhớ , khi Thời Dịch Thần qua đời, nhà họ Trịnh từng đến tìm bà.
Họ đưa yêu cầu, chỉ cần bà bỏ rơi Thời Niệm, bà vẫn là nhà họ Trịnh.
Lúc đó bà từ chối.
Chỉ vì Thời Niệm là con gái ruột của bà.
Ngay cả khi Thời Dịch Thần còn, bà cũng cố gắng phấn đấu, nuôi dạy con gái thật .
Lúc đó bà kiêu ngạo, bà từng khiến giới thượng lưu A thị kinh ngạc với một điệu nhảy, kết hôn với Thời Dịch Thần, mà vô cô gái khao khát và nổi tiếng một thời, bà thể nhảy múa, bà còn đầu óc của riêng , một bà cũng thể chăm sóc cho Thời Niệm.
hiện thực giáng cho bà một đòn nặng nề.
Có lẽ vì dính líu đến chuyện nhà họ Thời.
Có lẽ vì còn thế lực khác giở trò.
Bà cũng gặp khó khăn.
Không tìm công việc hơn, thì bán sức lao động.
đến , ngày hôm đó, bà đôi tay bỏng của , căn nhà thuê của bà và Thời Niệm trộm cướp sạch, bà sụp đổ.
Sự kiêu ngạo của bà còn như xưa, và nhà họ Trịnh cũng đăng báo, cắt đứt quan hệ với bà.
Sau vô ngày lang bạt, bà chấp nhận phận, kết hôn với Ngô Cạnh.
Ngô Cạnh là , bà , Ngô Cạnh ban đầu cũng chỉ ham mê sắc của bà.
dù cũng , ít nhất bà và Thời Niệm một nơi nương tựa.
Sau ...
Sau tại trở thành như ?
Bà cũng hiểu.
Bà từ khi nào, quên mất mục đích ban đầu của .
Bắt đầu đặt Ngô Cạnh lên hàng đầu trong việc.
Hối hận...
Thù hận...
Vô cảm xúc dâng trào trong lòng.
Tất cả những điều khiến Trịnh Thục Huệ thể chịu đựng .
Dưới sân khấu còn vô đang bà, từng ánh mắt như dao.
Và Thời Niệm mặt ôm mặt, nước mắt giàn giụa.
Bà dường như trở về đêm hôm đó, khi bà dẫn Thời Niệm cầu, thứ phía đều là đường cùng.
Phải làm ?
Bà đối mặt với Thời Niệm như thế nào?
Người con gái mà bà hận sai bấy lâu nay...
Thế giới sụp đổ.
Trịnh Thục Huệ chân mềm nhũn.
"Mẹ!" Thời Niệm lập tức đỡ bà.
bà đẩy Thời Niệm .
Khoảnh khắc tiếp theo, Trịnh Thục Huệ , nhanh chóng chạy ngoài.
Bà rời khỏi đây, bà thoát khỏi tất cả những điều !
"Mẹ!"
Thời Niệm thấy vẻ mặt của Trịnh Thục Huệ, cô hoảng sợ.
Bấy nhiêu năm nay, sở dĩ cô dám kể cho Trịnh Thục Huệ những chuyện ghê tởm năm xưa, chính là vì sợ Trịnh Thục Huệ sẽ sụp đổ.
tất cả những điều vẫn xảy , khi bất kỳ sự phòng nào.
Không như ... Mọi chuyện nên như ...
Bóng lưng Trịnh Thục Huệ mặc lễ phục đang chạy ngoài.
Cô thể bỏ mặc tất cả những điều !
Thời Niệm xách váy, đẩy tay Hoắc Ngôn Mặc định đuổi theo.
đúng lúc .
"Tất cả động đậy!"
Một giọng vang lên.
Tất cả đều qua.