“Thẩm tổng, bây giờ chúng nên làm gì? Không thể chờ c.h.ế.t .”
Người phụ nữ trung niên vị trí thứ hai bên trái cau mày hỏi.
Thẩm Quang Tễ xuống, mười ngón tay đan đặt mặt bàn, giọng trầm :
“Mọi hết đừng nóng vội, phương án đối phó.”
Nghe , tất cả lập tức im lặng, ánh mắt nghiêm túc hướng về phía .
Thẩm Quang Tễ mím môi, chậm rãi :
“Thứ nhất, chúng phong tỏa bộ tin tức bên ngoài, tuyệt đối để Trần Ngụy phát hiện chúng âm mưu của , tránh việc tay hoặc ch.ó cùng rứt giậu.”
“Thứ hai, chủ động hợp tác với phía cảnh sát, cung cấp chứng cứ, phối hợp điều tra.”
“Và điều quan trọng nhất, trong thời gian , hoạt động thường nhật của Thẩm thị tuyệt đối loạn. Tất cả các dự án triển khai trôi chảy, để bên ngoài dù chỉ một sơ hở.”
Nghe xong, đều gật đầu tán thành.
Vị lão nhân đầu bên trái khẽ gật đầu, vuốt vuốt chòm râu tỉa gọn gàng, là lên tiếng :
“Thẩm tổng đúng. Lúc chỉ cần vận hành xảy chút trục trặc, bên ngoài chắc chắn sẽ sinh nghi, con cáo già Trần Ngụy khi còn nhân cơ hội khuấy gió nổi sóng.”
“Chúng giữ vững nền tảng, các dự án đang làm bỏ sót cái nào, nhất định tiến hành theo đúng kế hoạch.”
Trợ lý Lý Mật cũng liên tục gật đầu, phụ họa:
“Trong thời gian , sẽ luôn theo dõi sát hướng dư luận. Một khi tin manh nha, lập tức khởi động phương án khẩn cấp, giảm thiểu ảnh hưởng đến mức thấp nhất, bảo vệ danh tiếng của Thẩm thị.”
Nhìn các lãnh đạo cấp cao lượt bày tỏ lập trường, lời lẽ chân thành, tràn đầy quyết tâm, ánh mắt Thẩm Quang Tễ chậm rãi lướt qua từng , trong lòng dâng lên một luồng ấm áp.
Anh khẽ gật đầu, giọng trầm mang theo vài phần cảm khái và tin tưởng:
“Chư vị đều là những tuyệt đối tin cậy, cũng là do cha đích lựa chọn. Bao năm qua, chúng cùng vì Thẩm thị mà phấn đấu, trải qua bao mưa gió, mới quy mô như ngày hôm nay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/luc-thieu-vo-anh-la-bac-si-thien-tai-luc-canh-viem-co-thanh-plxj/chuong-374-khong-duoc-phep-that-bai.html.]
“Tôi tin rằng, chỉ cần chúng đồng lòng hợp sức, nhất định sẽ bảo vệ cơ nghiệp trăm năm của nhà họ Thẩm.”
Mọi đều xúc động, khi trao đổi ánh mắt, đồng loạt dậy, cúi về phía Thẩm Quang Tễ, động tác chỉnh tề, mang theo sự kính trọng và quyết tâm:
“Thẩm tổng yên tâm, chúng nhất định kề vai sát cánh cùng ngài, dốc hết gan ruột, tiếc !”
Cùng lúc đó.
Trong văn phòng tổng giám đốc của Tập đoàn Trần thị.
“Trần tổng, việc đều đang tiến hành theo đúng kế hoạch của ngài. Chỉ cần lừa Thẩm Quang Tễ đến đó, cảnh sát nhận tin, nhà họ Thẩm coi như xong đời. Khi , sản nghiệp của họ chúng thể từ từ tiếp quản.”
Một đàn ông trung niên gầy gò khom lưng, khóe miệng nhếch lên nịnh nọt.
Trần Ngụy tựa ghế, mặt lộ nụ đắc ý:
“Hừ, thằng nhóc Thẩm Quang Tễ đấu với thì còn non lắm. Lần , sẽ cho nó , ở Nam Thành , ai mới là ông lớn thật sự.”
Hắn ngả hẳn chiếc ghế da thật, gác chân lên bàn làm việc, cả toát vẻ ngông cuồng, ngang ngược.
Hoàn khác xa bộ dạng hiền lành, phúc hậu mà ngoài vẫn thường thấy.
Bỗng nhiên nhớ điều gì đó, Trần Ngụy thu nụ , ánh mắt trở nên âm trầm, như một con mãnh thú đang ẩn trong bóng tối, chờ đợi con mồi.
“Tuy nhiên, cũng lơ là. Lúc bảo thằng Hổ T.ử truyền tin, nhất định cẩn thận, đảm bảo vạn vô nhất thất.”
Người đàn ông trung niên vội vàng gật đầu, mặt đầy vẻ nịnh hót:
“Trần tổng cứ yên tâm, đang giám sát Hổ Tử. Hai ông bà già của còn đang trong tay chúng , mà dám giở trò, lập tức cho nếm mùi.”
“Được, việc làm, tạm yên tâm.”
Trần Ngụy nhấc mí mắt, liếc đàn ông một cái, trong ánh mang theo sự xét nét và cảnh cáo:
“Hành động chỉ phép thành công, phép thất bại. Nếu xảy sai sót, cả lẫn đều sẽ kết cục .”