Buổi phỏng vấn đầu tiên sắp xếp thứ Ba tuần .
Tôi ở nhà tìm quần áo để phỏng vấn.
Bộ đồ mặc phỏng vấn công chức quá nghiêm túc, mặc trông giống một mới xin việc, mà giống của cục thuế đến gây sự hơn.
Cư Bảo Các nghỉ thêm một tháng vì niềng răng, nhưng ngày nào cũng quản gia giám sát việc học.
Nghe đang đau đầu về chuyện trang phục, liền xin nghỉ phép, kéo đến quầy hàng của Tiểu Lan mua một bộ quần áo hơn ba mươi nghìn tệ, tự mua cho một chiếc đồng hồ hơn một trăm nghìn tệ.
Tất cả đều quẹt thẻ của Cư Diên.
Trên đường , Cư Bảo Các thông đồng với : “Chị, nếu em hỏi chị, chị cứ là chị mua đồng hồ , chỉ cho em mượn đeo thôi.”
“... Ồ.”
Tôi chiếc đồng hồ cơ cực ngầu của , thầm nghĩ coi trai là đồ ngốc .
Cư Diên tan làm về, quả nhiên hỏi về chiếc đồng hồ của Cư Bảo Các.
Cư Bảo Các nháy mắt hiệu với : “Anh hỏi chị em .”
Tôi đang ăn cơm, ngẩng đầu lên mà : “ , đồng hồ là mua, chỉ cho mượn đeo thôi.”
Cư Diên lạnh một tiếng với Cư Bảo Các: “Tiền sẽ trừ từ tài khoản cá nhân của .”
Cư Bảo Các đau đớn tột cùng: “Đừng mà ! Em trả ?”
Cư Diên : “Không trả. Không thích đeo lắm , thì đừng tháo nữa.”
“Huhu...”
Mấy ngày tiếp theo, ở nhà chuẩn cho buổi phỏng vấn đầu tiên.
Quản gia của Cư Bảo Các là Vincent, thông thạo bốn thứ tiếng, còn từng làm HR cho công ty top 500. Khi Cư Bảo Các học online, ông liền dùng song ngữ để kiểm tra ở lầu.
Vẻ ngoài trầm bổng, lịch lãm nho nhã của ông khiến dì Trương mê mẩn, bà chỉ bắt đầu tô son mà còn làm tóc.
Tuy nhiên, hai chênh mười lăm tuổi, dì Trương đành tiếc nuối dừng bước.
bà hơn một cảm thán với : “Tiểu Hà, nếu dì trẻ như cháu, dì sẽ chọn đàn ông như Vincent! Tuyệt đối sống với lão già nhà dì !”
Tôi : “Dì Trương, dì thích ông thì cứ dũng cảm theo đuổi , Cư Bảo Các khai giảng là ông cũng theo, gặp là khi nào .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/khoa-pha-le-cu-dien-lien-ha/chuong-366-quyen-ru.html.]
Dì Trương : “Theo đuổi ông ? Cháu đừng đùa dì! Dì lớn tuổi, tiền, vướng bận gia đình, còn là giúp việc, ông là một tài năng trẻ tuổi như , ở với dì thì cái gì chứ!”
Nói xong bà tự e thẹn “hi hi” hai tiếng.
Tuy ăn , nhưng cũng đỡ thèm.
Tôi nhịn mà nghĩ, nếu Vincent chỉ cảm giác với dì Trương, rúc lòng dì Trương để bà xoa tai...
Ôi , chói mắt quá.
Gu thẩm mỹ của cho phép.
Hôm phỏng vấn đầu tiên là Cư Diên lái xe, để tránh nghi ngờ, thả ở gần công ty tự .
Tôi mua một ly cà phê, uống xem những câu tiếng Anh thường dùng khi phỏng vấn ghi trong sổ tay.
Lúc , một đàn ông trẻ tuổi tới chặn , một cách phờ phạc: “Xin , , thể cho mượn một trăm tệ ?”
Người trông tiều tụy, mắt hai quầng thâm, quần áo nhăn nhúm, tóc tai rối như tổ quạ.
Thấy ngạc nhiên , lúng túng giải thích: “Tôi mua một ly cà phê, xuống lầu mới phát hiện mang điện thoại.”
“Ờ, thôi.”
Trước đây ăn quên mang thẻ cơm, cũng là bạn cùng phòng quẹt giúp.
Người trông cũng giống kẻ lừa đảo.
Kẻ lừa đảo nào mở miệng xin một trăm tệ mua cà phê chứ, nhiều nhất là xin hai mươi tệ mua mì xào, một trở .
Tôi cạy ốp điện thoại , đưa cho một trăm tệ tiền mặt dự phòng phía .
Sắp phỏng vấn , làm chút việc , coi như tích đức.
Người đàn ông nhận tiền, lấy điện thoại của , bấm một dãy đó: “Đây là của , trưa gọi cho , trả tiền.”
Rồi nắm chặt tiền, lao quán cà phê như một con nghiện.
Tôi bóng lưng , những tòa nhà văn phòng san sát ở xa.
Người đó là nhân viên quèn của công ty nào ?
Thảm thật, sai khiến đến mức hình .
Chắc là công ty đến phỏng vấn chứ?!