Trong mơ, đàn ông đáp cô.
Cô tủi vô cùng, chỉ trong mơ mới khoảnh khắc ấm áp , thế là ôm chặt chịu buông: "Chồng ơi, em khó chịu quá......."
"Em cảm , uống thuốc." Giọng dịu dàng đáp .
Anh trong mơ, dịu dàng.
"Không, em uống......" Khương Ngâm cứ lẩm bẩm uống thuốc.
"Vậy thì uống, bé cưng của sợ đắng nhất, chồng sẽ ở bên em." Anh , vuốt ve đầu cô.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Khương Ngâm những lời ấm áp như , chỉ cảm thấy chua xót tủi , chỉ trong mơ, mới dịu dàng với cô như , cô cố gắng mở mắt .
Vừa mở mắt, trời bên ngoài sáng rõ, ánh sáng chói mắt khiến cô nheo mắt .
Đầu Khương Ngâm đau nhức, xoa xoa thái dương, cổ họng khô khát, đưa tay sờ trán, còn sốt nữa.
Cô phòng khách, vẫn giống như tối qua khi cô ghế sofa, dấu vết của bất kỳ ai trở về.
Căn nhà , phần lớn chỉ bóng dáng và dấu vết của một cô.
Khương Ngâm chua chát, khẽ cụp mắt xuống, quả nhiên, cảnh tượng như , chỉ thể xuất hiện trong mơ......
Cô dậy uống một cốc nước, tự bắt mạch cho , t.h.a.i nhi khá định, hôm qua ngã hai , cảm lạnh sốt nhẹ, ảnh hưởng quá lớn.
Cô là bác sĩ, hiểu cơ thể , thực sự chút quá yếu ớt và thiếu hụt, nếu chú ý, đứa bé nguy cơ giữ bất cứ lúc nào.
-
Hôm nay cuối tuần, cô nghỉ ngơi, đến viện dưỡng lão thăm .
Cô cũng yên tâm về đứa bé trong bụng, tiện thể làm một xét nghiệm chuyên biệt cho t.h.a.i kỳ sớm.
"Cô Khương, cô đến ?" Bác sĩ Tạ phụ trách chào hỏi: "Sau khi dùng t.h.u.ố.c đặc trị, tình trạng của cô , ít khi phát bệnh, mặc dù thần kinh não tổn thương, nhưng uống t.h.u.ố.c và tập phục hồi chức năng sẽ hơn nhiều."
"Cảm ơn bác sĩ Tạ chăm sóc." Khương Ngâm cảm ơn.
Bác sĩ Tạ : "Cô khách sáo với làm gì? Hôm nay cô đến đúng lúc, chuyên gia thần kinh não từ nước ngoài về, cũng là phát triển loại t.h.u.ố.c đặc trị đó, hiện đang phụ trách điều trị và theo dõi cô, khi gặp cô, cô gặp ?"
"Được thôi." Khương Ngâm từ chối, đây coi như là ân nhân của cô, cũng tiện chuyện với bác sĩ, tìm hiểu tình trạng sức khỏe của .
Khương Ngâm thăm , Khương lo lắng về cuộc sống của cô.
"Vân Xuyên lâu đến thăm cùng con, hai đứa cãi ?"
Khương Ngâm khẽ dừng , tìm một lý do để thoái thác: "Không , bận công việc."
Mẹ nắm tay cô: "Ngâm Ngâm, chuyện gì thì với nhiều hơn, từ khi bố con tù, trai cũng mất tích, cả nhà đều do con gánh vác tất cả....."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/khat-vong-dem-xuan/chuong-19-hai-nguoi-yeu-nhau-roi-sao.html.]
Bà thương con gái, con gái bà từ nhỏ là bảo bối nâng niu trong lòng bàn tay, nuông chiều lớn lên, giờ đây một chịu đựng quá nhiều......
Mẹ Khương hình gầy gò của Khương Ngâm, đành lòng, trong lòng vô cùng khó chịu, mắt lệ nhòa: "Con đừng quá áp lực."
"Thôi , con khỏe lắm."
Khương Ngâm an ủi vỗ vỗ tay : "Mẹ đừng lo cho con, hãy dưỡng bệnh thật , đến khi bố tù, chúng tìm trai về, chuyện sẽ thôi....."
Sau khi chuyện với , cô làm kiểm tra xong thì gặp vị bác sĩ .
Cô ngờ đó là Chu Minh Đình.
"Thật trùng hợp." Chu Minh Đình Khương Ngâm, nho nhã: "Xem chúng khá duyên, hóa vị phu nhân là của em."
Cô cũng bất ngờ.
"Sức khỏe của em hơn ? Tối qua trông em khó chịu, em cũng gọi điện cho ." Anh lo lắng về tình trạng sức khỏe của Khương Ngâm.
Có lẽ theo Phó Vân Xuyên nhiều năm như , quen với sự lạnh nhạt của tình , đột nhiên quan tâm, cô khá ngạc nhiên, đó nghĩ , đây là điều mà bình thường đều sẽ làm .
Còn Phó Vân Xuyên...... luôn coi thường cô.
"Em đang ?" Khương Ngâm .
"Vậy thì ." Chu Minh Đình giơ cổ tay lên đồng hồ: "Đến giờ ăn , chúng tìm một chỗ, ăn chuyện nhé?"
Khương Ngâm vui vẻ đồng ý: "Đi thôi, em mời ."
Hai bước một nhà hàng cao cấp.
"Anh nhớ đây em thích món đậm vị, bây giờ đổi sang thanh đạm ?"
Khương Ngâm khẽ dừng , ngờ nhiều năm trôi qua, vẫn nhớ sở thích của cô..... chỉ là bây giờ mang thai, kiêng khem nhiều thứ.
"Già mà." Khương Ngâm : "Anh Chu ăn món đậm vị ? Chỗ cũng ."
Khương Ngâm xinh , so với vẻ trong trẻo non nớt đây, cô thêm vài phần quyến rũ và sắc sảo, năm đó là nữ thần học đường, bây giờ càng là một mỹ nhân quyến rũ khiến kinh ngạc ngay từ cái đầu tiên.
Chu Minh Đình cô với ánh mắt vô cùng dịu dàng: "Sao cũng , em thích gì cũng , kén ăn."
Cô khẽ cụp mắt xuống, cô là phụ nữ, ánh mắt ý nghĩa gì.
Chỉ mong đó là ảo giác của cô.
Họ xuống, ngờ gặp Phó Vân Xuyên đưa Tang Hòa đến ăn cơm.
Phó Vân Xuyên sắc mặt lạnh lùng, như khi vẻ mặt với cô.
"Chị Khương Ngâm, chị cùng phó viện trưởng, hai yêu ?" Tang Hòa giọng ngọt ngào, mang theo sự ngạc nhiên: "Hai đáng lẽ ở bên từ lâu , thật xứng đôi."