"Đương nhiên là vì tương lai của nhà họ Chu chúng , vì yêu quý của em." Vương Hi , cơ thể dán cha Chu, hai tay nhẹ nhàng lay cánh tay , vẻ quyến rũ của phụ nữ nhỏ bé đầy đủ.
Cha Chu hề hưởng thụ, sốt ruột : "Có gì thì rõ ràng, đừng ở đây đ.á.n.h đố, hôm nay lão t.ử kiên nhẫn chơi trò đoán mò với cô."
Vương Hi kéo cha Chu xuống, trực tiếp : "Gia tộc Lạc ở Mỹ ?"
"Sao thể ! Gia tộc tài phiệt lớn ở Mỹ, thằng nhóc Tạ Cẩn Hoài ở Mỹ là dựa nhà họ Lạc, Tạ thị những năm nay mới phát triển nhanh chóng."
Trong mắt cha Chu lóe lên một tia ghen tị.
Nếu cũng thể dựa một con thuyền lớn như , vai khổng lồ, với nền tảng nhiều năm của nhà họ Chu, làm lớn mạnh hơn nữa thì gì khó.
Vương Hi thu hết những đổi biểu cảm của mắt, cô ngẩng đầu, trong mắt một tia đắc ý:
"Em giúp kết nối với nhà họ Lạc."
"Cái gì?" Cha Chu vô cùng kinh ngạc.
Vương Hi bĩu môi, : "Vợ của Tạ Cẩn Hoài đắc tội với công chúa nhỏ Lisa của nhà họ Lạc, hành động của em hôm nay là do Lisa bảo em làm. Dù em cũng nghiệp trường danh tiếng, nghĩ em đến mức làm hành động ngu ngốc như một phụ nữ nông thôn ?"
Ở Trung Quốc, những nhà họ Lạc thì xa lạ gì với cái tên Lisa, dù trong vị trí cốt lõi của gia tộc chỉ một Trung Quốc, là phụ nữ.
"Vậy thì liên quan gì đến Dữ Bạch?" Cha Chu nửa tin nửa ngờ, tin cô làm việc tư lợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/hon-sau-say-dam-anh-mem-long-do-danh-dung-ly-hon-nam-van-tinh-ta-can-hoai/chuong-379-mui-ten-da-ban-ra-khong-the-quay-lai.html.]
Vương Hi kể từ khi sinh con, ám chỉ vô , cho con một sự đảm bảo. Anh thể hiểu mỗi đều tham vọng, đối với loại phụ nữ công khai tham vọng , phản cảm, thứ vẫn trong tầm kiểm soát của .
Vương Hi bất lực : "Dữ Bạch vốn dĩ thích phụ nữ đó, nên liên lụy thôi. Anh , luôn nuôi điên đó trong căn nhà nhỏ màu trắng, nghĩ thực sự là để chữa trị cho cô ?
Chẳng qua là mượn cớ , để tiếp xúc nhiều hơn với phụ nữ đó thôi."
Cha Chu gì, nhưng lông mày nhíu chặt cho thấy cũng thừa nhận chuyện . Chẳng qua những năm nay nhà họ Chu đều dựa Chu
Dữ Bạch,Ngay cả cũng hiếm khi dùng thái độ của một cha để dạy dỗ cô. Thêm đó, và Nam Vãn Tinh cũng hành động vượt quá giới hạn thực sự nào, nên nhắm mắt làm ngơ.
Vương Hi chậm rãi : "Bây giờ Chu gia phát triển định, Dữ
Bạch luôn thiết với chị, vì
Lisa tiểu thư để mắt đến em, tại chúng mượn Lạc gia để phát triển. Trước mặt Lạc gia
Tạ gia là gì, thành tựu hiện tại của Chu gia là gì, chúng thể trở thành giàu nhất Hoa Quốc lúc đó."
Lời của Vương Hi từng câu từng chữ đều chạm đến trái tim của cha Chu, là hậu duệ của một gia tộc thịnh vượng như , ông chứng kiến thời kỳ huy hoàng nhất của gia tộc, làm thể cam tâm mãi mãi khác đè đầu cưỡi cổ. Hơn nữa, Tạ Cẩn Hoài chỉ là một thằng nhóc con, chẳng qua là may mắn, bám víu Lạc gia mà thôi.
Ông im lặng một lúc lâu, cuối cùng : "Lisa tiểu thư và con quen như thế nào, và cô gì với con? Con kể cho từng chi tiết, bỏ sót bất kỳ chi tiết nào."
"Được." Vương Hi vui vẻ .
Cô , nếu ngay từ đầu, cha Chu chắc đồng ý, nhưng bây giờ cô đắc tội với Tạ gia, cung giương thì làm thể đầu.