Nhìn thấy một Hoàng Tiêu Tiêu như , hiểu dì Lan một linh cảm chẳng lành.
Bà kịp chuyện với chú Giang nữa, cảnh giác dậy nhưng mặt vẫn nở nụ quan tâm: "Hoàng tiểu thư, cô nghỉ ngơi ? Ăn mặc thế là định ?"
Hoàng Tiêu Tiêu đến tủ giày ở tầng một mới ngẩng đầu lên, dì Lan và chú Giang từ xa, nụ vẫn dịu dàng và ngọt ngào như .
"Dì Lan, chú Giang... Cháu nghỉ ngơi xong . do ban ngày ngủ nhiều quá mà nửa đêm cháu cứ giật tỉnh giấc, cháu ngoài mua ít thuốc."
Nói đoạn, Hoàng Tiêu Tiêu cúi đầu giày. Đôi giày cũng là đồ mới do Khương Thiên Tầm mua cho cô .
Dì Lan , tuy bước tới nhưng lời quan tâm vẫn ngớt: "Hóa là mua t.h.u.ố.c . Thật cô cần đích , vết thương vẫn lành hẳn mà. Nếu mua thuốc, cứ gọi bác sĩ tới một chuyến là . Để gọi điện giúp cô nhé?"
Nói , dì Lan với lấy điện thoại của .
"Không cần dì Lan, cháu hỏi , bác sĩ chiều nay bận họp rảnh. Cháu tự một chuyến là ." Nói xong, Hoàng Tiêu Tiêu giày xong và chuẩn mở cửa.
Dì Lan thấy cô thì thật đấy, nhưng ý chạm đến đáy mắt, nụ mặt bà cũng thu đôi chút, lòng càng thêm lo lắng. Bà gọi Hoàng Tiêu Tiêu :
"Hoàng tiểu thư, chờ một chút! Dù bác sĩ rảnh thì cũng thể đặt hàng mạng mà. Bây giờ nhiều dịch vụ mua hộ giao tận nơi tiện lợi. Cô đang là bệnh, hà tất cho mệt. Nếu thật sự , để với lão Giang mua giúp cô cũng thôi."
Chú Giang cũng nhạy bén nhận Hoàng Tiêu Tiêu chút khác thường, lập tức dậy: " , trong nhà , thể để cô tự mua t.h.u.ố.c . Để chúng mua cho."
Tay Hoàng Tiêu Tiêu nắm lấy tay nắm cửa, nụ vẫn đổi: "Cảm ơn ý của hai , nhưng cháu mất ngủ, t.h.u.ố.c cần mua chắc chắn là loại t.h.u.ố.c kê đơn về thần kinh, yêu cầu chính chủ mặt, hai giúp ... Hai cứ bận việc , cháu ngoài một lát."
Nói xong, Hoàng Tiêu Tiêu trực tiếp mở cửa chính, dáng vẻ nhất quyết cho bằng .
Thấy thái độ của Hoàng Tiêu Tiêu, sự bất an trong lòng dì Lan ngày càng lớn. tỏ rõ thái độ như , dì Lan cũng tiện cưỡng ép. Chỉ là Hoàng Tiêu Tiêu cứ thế ngoài, dì Lan thật sự yên tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/hon-le-cung-ngay-toi-om-bung-ga-cho-anh-em-cua-nguoi-cu/chuong-879.html.]
Thứ nhất, Hoàng Tiêu Tiêu một , dù cũng là bệnh, đây là sự thật thể chối cãi. Nếu khi ngoài xảy chuyện gì, bà và đại tiểu thư đều ăn .
Thứ hai, dì Lan luôn cảm thấy bồn chồn. Sự bất an rõ nguồn cơn, nhưng trực giác của dì Lan vốn chuẩn, bà mạo hiểm bất cứ điều gì!
Đầu óc dì Lan xoay chuyển cực nhanh, thấy Hoàng Tiêu Tiêu sắp bước khỏi cửa, bà lên tiếng: "Hoàng tiểu thư, đợi ! Nếu t.h.u.ố.c nhất định cô mua thì chúng ngăn cản nữa. cô dù cũng là bệnh, khu biệt thự khó bắt xe, là... để chú Giang lái xe đưa cô một đoạn nhé?"
Nói xong, dì Lan đưa mắt hiệu cho lão Giang. Chú Giang lập tức hiểu ý, xoay lấy chìa khóa xe: " , Hoàng tiểu thư, để đưa cô ! Nếu cô thấy ngại chuyện riêng tư, đưa cô đến nơi về ngay, lúc đó cô bắt xe về cũng sẽ thuận tiện hơn nhiều."
Hoàng Tiêu Tiêu ở cửa, ngược sáng, cúi đầu đang nghĩ gì. Vài giây , cô ngẩng đầu, mỉm gật đầu: "Vâng ạ. Vậy phiền chú Giang quá."
Nghe cô đồng ý, dì Lan lập tức tới đỡ Hoàng Tiêu Tiêu: "Thế mới ngoan chứ. Nào, Hoàng tiểu thư, cô chờ ở phòng khách một lát, chú Giang xuống hầm lấy xe, cũng mất chút thời gian đấy. Ngoài cửa gió to thế , thổi trúng thì làm ?"
Hoàng Tiêu Tiêu ngoan ngoãn xuống: "Cháu cảm ơn dì Lan quan tâm."
"Không gì."
Hai trò chuyện bâng quơ vài câu ở phòng khách, một lúc chú Giang mới lái xe khỏi hầm. Dì Lan thấy , đích tiễn Hoàng Tiêu Tiêu lên xe, đó mới lấy điện thoại .
Trên xe cách đó xa, Hoàng Tiêu Tiêu thấy hành động của dì Lan qua gương chiếu hậu, khóe môi khẽ cong lên... nhanh, cô vờ như thấy, xe lặng lẽ nhắm mắt .
Phía , chú Giang đang lái xe, thấy Hoàng Tiêu Tiêu ở ghế nhắm mắt, tâm trạng vẻ , chú khẽ đ.á.n.h lái sang trái, ân cần hỏi: "Hoàng tiểu thư, cô chứ?"
Hoàng Tiêu Tiêu nhúc nhích, cũng trả lời. Chú Giang thấy cô để ý đến thì đành im lặng lái xe tiếp. Chỉ khi xe rẽ một đoạn xóc, chú mới mượn cớ quan tâm để tiếp tục thăm dò: "Hoàng tiểu thư, cô cô mất ngủ... Vậy định mua t.h.u.ố.c ở hiệu t.h.u.ố.c nào?"
nào cũng , Hoàng Tiêu Tiêu hề đưa đáp án, khác hẳn với vẻ hiền lành lễ phép thường ngày. Chú Giang dò hỏi gì, đành im lặng tiếp.
Mãi đến khi qua một ngã tư, Hoàng Tiêu Tiêu đột nhiên mở mắt, bảo chú Giang: "Chú đưa cháu đến bệnh viện tư nhân của Hình thị , cháu đến đó tìm bác sĩ kê đơn."