Hôn Lễ Cùng Ngày, Tôi Ôm Bụng Gả Cho Anh Em Của Người Cũ - Chương 817

Cập nhật lúc: 2026-02-11 04:35:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy con gái trả lời , mà lời lẽ là lo lắng cho đối phương, Ngô Dư càng càng thấy đó là Khương Thiên Tầm, bà sốt sắng: "Tiêu Tiêu, con mau cho , Khương Thiên Tầm tìm con ? Cô gì với con !"

Hoàng Tiêu Tiêu mím môi, định đáp lời thì đúng lúc , một tin nhắn WeChat gửi đến.

Khương Thiên Tầm: 【 Mình mệt. Tụi đang đường tới , Tiêu Tiêu, gì lát nữa gặp nhé. 】

Hoàng Tiêu Tiêu xem xong dòng chữ, nắm chặt điện thoại một hồi lâu mới đặt nó lên chăn, đó hốc mắt bắt đầu đỏ hoe.

Ngô Dư thấy càng lo lắng hơn: "Tiêu Tiêu! Sao con ! Có Khương Thiên Tầm gì quá đáng với con !?"

Hoàng Tiêu Tiêu vẫn đáp, chỉ lắc đầu rơi nước mắt.

Ngô Dư làm thể yên tâm cho , thấy con gái trả lời, bà giật phắt lấy chiếc điện thoại chăn, liếc mắt một cái liền thấy tin nhắn cuối cùng của Khương Thiên Tầm.

Tuy nhiên, bà mới xem vài chữ thì điện thoại con gái giật : "Mẹ... thể tự tiện lục lọi điện thoại của con như ? Mẹ thể tôn trọng con một chút ?"

Ngô Dư tay mắt lanh lẹ, tuy hết nhưng cái tên lưu trong danh bạ là "Khương Thiên Tầm" và mấy chữ "đang đường tới" vẫn ghi nhớ kỹ.

giận dữ, định mở miệng bảo con gái đừng qua với Khương Thiên Tầm nữa, nhưng con gái lấy lý do bà tôn trọng , lóc đuổi bà ngoài.

Ngô Dư chịu , Hoàng Tiêu Tiêu liền trừng mắt , lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, sắc mặt tái nhợt đến cực điểm.

Ngô Dư sợ kích động con gái khiến bệnh tình nặng thêm, đành thuận theo, rời khỏi phòng bệnh .

Khi đến cửa và đóng , Ngô Dư qua ô kính cửa, thấy con gái cầm điện thoại chằm chằm, nước mắt ngừng rơi, bà đau lòng bực bội.

đau lòng cho con gái, bệnh đến mức mà vẫn còn nghĩ cho Khương Thiên Tầm. Con gái bà lương thiện như , tại chịu nhiều bất công và khổ cực đến thế?

bực bội chính là con tiện nhân Khương Thiên Tầm ! Con gái bà ép đến nông nỗi , mà Khương Thiên Tầm còn dám liên lạc, đây rõ ràng là hận con gái bà kích động đủ, làm con bé phát điên, phát c.h.ế.t để trừ khử chướng ngại vật, để cô dễ dàng thượng vị, làm thiếu phu nhân nhà họ Hình !

con gái bà và nhà họ Hình cũng hôn ước, Hình lão gia t.ử còn khẳng định con gái bà mới là cháu dâu tương lai của Hình gia. Chỉ cần con gái bà còn đó, Khương Thiên Tầm căn bản cửa gả . Cho nên, Khương Thiên Tầm thông qua việc ngừng kích thích để con gái bà trầm cảm mà tự sát, sẽ đường hoàng gả Hình gia hưởng vinh hoa phú quý!

Thật là một chiêu g.i.ế.c thấy máu! Nếu vô tình nhật ký của con gái, e rằng ngay cả bà cũng lừa !

Ngô Dư ở cửa, phân tích "âm mưu" của Khương Thiên Tầm, nắm đ.ấ.m siết chặt, răng hàm nghiến chặt đến phát tiếng kêu, trong mắt hiện lên tia sát ý.

Bên trong phòng bệnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/hon-le-cung-ngay-toi-om-bung-ga-cho-anh-em-cua-nguoi-cu/chuong-817.html.]

Hoàng Tiêu Tiêu điện thoại một lát xuống, nhắm mắt ngủ.

ngủ yên giấc, mới chợp mắt một lúc đột ngột giật tỉnh dậy, cả bật dậy như lò xo, khiến Ngô Dư – lặng lẽ bên giường gọt táo – cũng giật b.ắ.n .

Quả táo tay bà rơi bịch xuống đất.

"Tiêu Tiêu! Con chứ?"

Thấy con gái bật dậy, ngơ ngác như mất hồn, ánh mắt vô thần về phía , Ngô Dư cuống quýt bỏ mặc quả táo, đặt con d.a.o gọt hoa quả lên chiếc bàn gần giường nhất, lao tới nắm lấy cánh tay con gái, lo lắng hỏi.

"Có con gặp ác mộng ?"

Hoàng Tiêu Tiêu như thấy gì, gọi vài tiếng, cô mới chậm chạp cổ , đôi mắt đỏ hoe : "Mẹ? Mẹ gì cơ?"

Nhìn thấy dáng vẻ thất thần của con gái, Ngô Dư sững sờ, trực tiếp ôm chầm lấy cô : "Tiêu Tiêu! Mẹ đang chuyện với con mà, con thấy ? Con rốt cuộc làm ! Đừng dọa mà!"

Con gái bà ... chẳng lẽ phát điên ?

Vốn là lo âu, Ngô Dư tự vẽ khả năng tồi tệ trong đầu, nước mắt rơi như mưa.

Hoàng Tiêu Tiêu ngơ ngác đang lóc một hồi lâu, khuôn mặt tái nhợt của cô mới chậm rãi hiện lên một tia khổ, dùng giọng điệu cực kỳ dịu dàng để trấn an:

"Mẹ! Con ! Mẹ đừng lo lắng quá."

"Hu hu hu, con như thế thì làm lo cho !" Ôm con gái một hồi, Ngô Dư đột nhiên : "Chúng lập tức chuyển viện, chờ chuyển viện xong, đổi bác sĩ tâm lý giỏi hơn, con nhất định sẽ khá lên! Con xuống , để xem ba con làm thủ tục đến ."

Nói xong, Ngô Dư buông con gái , nhặt quả táo đất lên định ngoài.

Trên giường bệnh, Hoàng Tiêu Tiêu sụt sịt, cầm lấy điện thoại, mở WeChat của Khương Thiên Tầm và gửi một tin nhắn.

【 Thiên Tầm, đến ? 】

Chưa đầy hai giây khi tin nhắn gửi , Khương Thiên Tầm trả lời.

【 Tiêu Tiêu, tụi đến lầu bệnh viện . 】

Hoàng Tiêu Tiêu xem xong, mặt hiện lên một nụ an tâm. Cô đưa tay đặt điện thoại cạnh con d.a.o gọt hoa quả, đột nhiên gọi nhặt táo xong : "Mẹ, con vệ sinh, đỡ con một chút ?"

Lúc , Bành An cũng vặn cầm tài liệu từ ngoài cửa bước , thấy con gái vệ sinh, ông vội vàng bảo vợ.

Loading...