Nghe xong những lời mỉa mai của Dương Ý, lúc Triệu Hi ngay cả tâm trí để gõ chữ cũng còn nữa. Cô ném mạnh điện thoại lên sofa, khuôn mặt vốn luôn thanh thuần giờ đây trở nên vặn vẹo dữ tợn.
Thấy xung quanh ai, cô định c.h.ử.i một câu "Mẹ kiếp" thì đột nhiên chuông cửa vang lên.
Phản ứng đầu tiên của Triệu Hi là giúp việc về!
Chẳng bảo bà canh chừng cánh săn ảnh !
Triệu Hi nén giận mở cửa, ngờ ở cửa chính là ruột của .
"Mẹ!"
Bà Triệu vì thấy tin tức mạng, lo lắng cho con gái nên mới tới đây. Hiện tại cửa mở , thấy sắc mặt con gái quả nhiên , trong lòng bà càng thêm sốt ruột, khuôn mặt già nua đầy vẻ đau xót.
"Hi Hi, con ..."
Chữ "chứ" cuối cùng còn kịp thốt , Triệu Hi đen mặt ngắt lời bà: "Mẹ, tìm đến đây?"
Bố cô chỉ cô mua căn hộ ở trung tâm thành phố, cả khu nhà, nhưng cô bao giờ cho họ ở căn nào!
Bà Triệu ngờ lòng đến thăm con gái nhận một câu chất vấn, bà ngẩn , nhưng thấy sắc mặt con gái trắng bệch, bà nỡ truy hỏi tại con đối xử với như , chỉ đành kiên nhẫn thuật sự thật.
"Mẹ hỏi bảo vệ cổng." Bà Triệu trong, đóng cửa quan sát con gái.
Triệu Hi xong, sắc mặt càng tệ hơn, cô nôn nóng : "Mẹ còn hỏi bảo vệ! Vậy hỏi thế nào?"
Bà Triệu khó hiểu: "Điện thoại con , còn cách nào khác để hỏi ? Mẹ chỉ là tới tìm con gái Triệu Hi, bảo vệ đó còn nhiệt tình, con là minh tinh nên chỉ cho tòa, tầng, phòng, còn một tự xưng là ở tòa soạn bên cạnh chụp ảnh nữa đấy!"
Nói đoạn, bà Triệu thấy sắc mặt cô càng lúc càng , vội vàng đỡ lấy cô : "Có con nghỉ ngơi nên sắc mặt mới kém thế , nào, để đưa con , chúng từ từ !"
"Nói cái gì mà !" Triệu Hi chỉ cần nghĩ đến việc cánh săn ảnh chụp với khuôn mặt tiều tụy, thể lộ diện công chúng của , cảm xúc kìm nén từ tối qua đến giờ cuối cùng cũng bùng nổ.
Cô hất mạnh tay đang đỡ , khuôn mặt hung tợn: "Ai mượn tới! Mẹ tới đây làm cái gì?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/hon-le-cung-ngay-toi-om-bung-ga-cho-anh-em-cua-nguoi-cu/chuong-659.html.]
Lực đẩy của Triệu Hi mạnh, hơn nữa bà Triệu hề phòng , bà đẩy mạnh đến mức vững, ngã nhào xuống đất, đầu đập cạnh chậu cây phú quý lớn đặt gần cửa, phát một tiếng động trầm đục.
Bà Triệu sững sờ, theo bản năng đưa tay xoa gáy. May mà va chạm quá nghiêm trọng, chỉ là đau một lúc cơn đau cũng qua .
thứ đau nhất chính là trái tim bà.
Bà thể tin nổi đứa con gái đang trừng mắt với : "Hi Hi, con đẩy ?"
Triệu Hi hiện tại trong đầu là chuyện cánh săn ảnh chụp ruột, cộng thêm việc Dương Ý mỉa mai, đầu óc cô rối loạn vô cùng, thể suy nghĩ bình tĩnh . Cô chỉ một điều, hiện tại việc của cô đều thuận lợi, còn tới đây làm cô thêm bực , cô tức giận!
Lồng n.g.ự.c cô phập phồng, cũng thèm đỡ dậy, bực bội tới lui tại chỗ, tiếp tục chỉ trích.
"Đẩy thì ? Ai mượn tới! Mẹ ở cửa đó là của tòa soạn ! Hắn là paparazzi! Mẹ công nhiên tới tìm con! Còn để chụp , ngày mai sẽ đưa lên mạng, một làm giúp việc!"
Bà Triệu thấy rõ sự chán ghét của con gái dành cho , lòng bà chợt lạnh ngắt.
Con gái ghét bỏ xuất của đến thế ?
nghĩ đến việc con gái hiện tại là minh tinh, bà Triệu nhanh chóng tự an ủi , lẽ là con sợ dư luận thôi. Cư dân mạng đáng sợ thế nào tối qua bà chứng kiến, rõ ràng con gái m.a.n.g t.h.a.i con của Tần Xuyên, hai là tự nguyện, mà đám cư dân mạng hiểu chuyện mắng con gái quyến rũ Tần Xuyên, phân biệt trắng đen.
Bà đau lòng cho con gái , bản thể làm con thêm phiền lòng nữa.
"Mẹ xin , ngờ chuyện thành thế , ... giờ làm ?" Bà Triệu tự dậy, thấp thỏm đến mặt con gái, bà dám thêm động tác nào khác vì sợ kích động đến cô .
Triệu Hi đau đớn day thái dương, tức giận mắng mỏ: "Chụp cũng chụp , còn làm gì nữa! Lúc cần thì chẳng thấy ai quan tâm, giờ thì chỉ giỏi tới gây thêm phiền phức!"
Nói thì , Triệu Hi vẫn lập tức gọi điện cho Mộng Mộng, bảo cô hỗ trợ xử lý chuyện . Chẳng qua là mua tin tức thôi, chỉ cần đủ tiền thì thành vấn đề.
Xử lý xong, Triệu Hi ném điện thoại lên sofa, khuôn mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn!
Bà Triệu thấy con gái bỏ tiền cho cánh săn ảnh, lòng càng thêm áy náy: "Mẹ xin , sẽ như . và bố con thực sự lo cho con nên mới tới xem . Nếu bên ngoài paparazzi thì tạm thời về nữa, ở đây chăm sóc con, con đang mang thai, thực sự yên tâm!"
Nhìn thấy hết đến khác nhún nhường, Triệu Hi dù lửa giận lớn đến mấy cũng phát nữa. Cô xuống sofa để bình cảm xúc, nhắc đến bố, nghĩ đến thái độ của bố đối với đây, cô khẽ nhếch môi.