“Ai bảo chứ! Sớm hôm nay Minh Ngộ mời đến là để xem bọn họ khoe ân ái thế , tớ thà đến còn hơn! Tớ vốn định hôm nay cưỡi ngựa đấy!”
“Tớ thật sự nổi nữa ! Bây giờ về còn kịp ?”
Nói là về, nhưng một phụ nữ nào chịu nhấc chân , tất cả đều dán mắt về phía Khương Thiên Tầm.
Còn cánh đàn ông thì ai nấy đều kinh ngạc độ chịu chơi của Hình Minh Ngộ, thầm hận bản thực lực và năng lực như !
Dưới lớp áo vest, hai nắm đ.ấ.m của Tần Xuyên siết chặt đến mức kêu răng rắc.
Khi nhận lời mời tham dự hoạt động từ trợ lý của Hình Minh Ngộ, cũng thật sự nghĩ rằng đó chỉ là một buổi tụ tập đơn giản. Vì gặp Khương Thiên Tầm, gác công việc để đến đây cô một cái.
Đến nơi mới , hóa là…
Hình Minh Ngộ còn mời cả đội ngũ chuyên nghiệp đến để làm cho cô một chiếc đàn piano nhỏ, bù đắp những món quà sinh nhật mà cô thiếu hụt suốt 21 năm qua.
Chẳng đây chính là sự bù đắp dịu dàng nhất cho những gì Khương Thiên Tầm trải qua trong quá khứ ?
Anh cũng thể làm mà!
Gương mặt tú tràn đầy đau khổ, Tần Xuyên hai đang cạnh , lao rằng cũng làm !
… còn cơ hội nữa !
Một bước sai, vạn dặm sai!
Tần Xuyên tuyệt vọng nhắm mắt , cảm thấy mỗi giây trôi qua đều như cực hình. Ở phía bên , mỗi cử chỉ hành động của Khương Thiên Tầm đều như một nhát d.a.o sắc lẹm, từng nhát từng nhát đ.â.m tim ! Giống như lăng trì, một đao c.h.ế.t ngay nhưng khiến đau thấu tâm can.
Còn ở đằng , Khương Thiên Tầm suy nghĩ của . Nàng chiếc đàn piano nhỏ, tưởng tượng cảnh lúc hai tuổi, t.h.ả.m tập bò, đôi bàn tay nhỏ nhắn “bạch bạch” gõ lên phím đàn, nhịn mà bật .
Người đàn ông quả thực tâm.
“Xem em thích.” Trong đôi mắt sâu thẳm của Hình Minh Ngộ hiện lên ý : “Mau xem món tiếp theo .”
Khương Thiên Tầm chớp hàng mi dài, tiếp tục mở chiếc hộp tiếp theo.
“Là một lâu đài ma thuật thu nhỏ. Cái chắc chắn em sẽ thích, từ nhỏ em thích chơi xếp hình !” Khương Thiên Tầm .
Trong phòng vẽ tranh ở nhà họ Khương đây vẫn còn giữ những món đồ chơi từ hồi nàng đầy bảy tuổi, là dì Lan giữ giúp nàng.
Tiếp theo là món quà thứ tư…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/hon-le-cung-ngay-toi-om-bung-ga-cho-anh-em-cua-nguoi-cu/chuong-1128.html.]
Thứ năm…
Cứ thế xem tiếp, Khương Thiên Tầm phát hiện đàn ông cực kỳ tinh tế. Mỗi món quà bù đắp cho từng năm đều là thứ nàng sẽ thích, hơn nữa nàng nhận chủ đề quà tặng của rõ ràng.
Từ một đến năm tuổi là về sự bầu bạn và ước mơ, với đủ loại đồ chơi mà các bé gái yêu thích.
Từ sáu đến mười tuổi là về giáo d.ụ.c và sở thích, với hộp nhạc thủ công, kính viễn vọng nhỏ đắt tiền và những cuốn sách vỡ lòng về kiến trúc.
Từ mười một đến mười lăm tuổi, hy vọng dạy cho nàng sự độc lập và tự tin, với thông tin liên lạc của các huấn luyện viên dã ngoại chuyên nghiệp hoặc các nhà vô địch thế giới, cùng những loại nước hoa mà thiếu nữ yêu thích.
Từ mười sáu đến hai mươi tuổi là sự trưởng thành và xây dựng ước mơ, ví dụ như những bộ lễ phục thiết kế cao cấp, những cuốn sách kiến trúc hiếm , và thông tin liên lạc của các đại sư kiến trúc.
Khương Thiên Tầm cứ thế xem hết một lượt. Mỗi khi thấy một món quà, trong đầu nàng tự động hiện lên hình ảnh lớn lên tại nhà họ Hoàng, dáng vẻ cũng giống như chị gái, và mỗi năm đều một trai thế gia lớn hơn nàng mười tuổi, luôn lạnh lùng nhưng tặng quà cho nàng.
Nghĩ , từ năm bảy tuổi trở , mỗi năm sinh nhật nàng đều tổ chức, chẳng khác gì ngày thường. Bởi vì mỗi khi đến ngày đó, đứa trẻ bơ vơ nơi nương tựa như nàng, hễ nghĩ đến khuất là lòng đau thắt.
Sau lớn lên gặp Tần Xuyên, sinh nhật cũng chỉ là một ngày nàng chọn đại, chẳng ý nghĩa gì lớn lao.
Càng cần đến việc nhận những món quà thế .
Vậy mà đàn ông mặt tỉ mỉ bù đắp từng món quà sinh nhật cho nàng. Điều chỉ bù đắp cho tuổi thơ thiếu thốn, mà còn dùng hành động để thể hiện tình yêu và sự ủng hộ dành cho nàng trong mỗi giai đoạn trưởng thành.
Đây chỉ là sự xa hoa về vật chất, mà còn là sự thâm trầm và tinh tế trong tình cảm, như thể mỗi món quà đều đang kể một câu chuyện giữa họ, bù đắp những tiếc nuối trong cuộc đời nàng, là chương lãng mạn nhất trong câu chuyện tình yêu của hai .
Đặt lọ nước hoa đặt làm riêng cho tuổi hai mươi xuống, khi Khương Thiên Tầm ngẩng đầu lên, mắt nàng nhòe lệ. Qua làn nước mắt m.ô.n.g lung, nàng đàn ông đang mặt, khắc sâu tim nàng.
“Cảm ơn , những thứ em đều thích.”
Hình Minh Ngộ đưa tay lau giọt nước mắt nơi khóe mắt nàng, để nàng : “Thích thì vui lên, . Những thứ chỉ là bù đắp thôi, em gì cứ ước với là . Chỉ cần em , chỉ cần , đều sẽ đáp ứng em.”
Khương Thiên Tầm bật , đồng thời tiến về phía chiếc hộp cuối cùng.
“Đây là món quà cho tuổi 21 ?”
Hình Minh Ngộ ôm lấy eo nàng: “Mở xem thử , xem em thích ?”
Khương Thiên Tầm chiếc hộp cuối cùng, nàng nén nhịp tim đang đập loạn, gỡ cánh hoa bên .
lúc , chỉ thấy hai tiếng “đoàng đoàng”, nàng còn kịp rõ bên trong là gì thì xung quanh bóng bay nổ tung, vô dải ruy băng rực rỡ bay xuống, phần lớn là màu vàng kim, còn cả màu hồng và màu xanh, rơi đầy lên Khương Thiên Tầm.
Khương Thiên Tầm theo tiếng động, thấy Lăng Việt và Từ Lễ vốn đang ở cửa, mỗi một bên trái , tay cầm một ống pháo giấy màu đỏ.