Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng Hải Vân hổ đến nỗi á khẩu luôn câu nào. Tống Thanh Phong với Trần Anh Hùng với ánh mắt ngạc nhiên tột độ như thể tin nổi tai . Một lát mới thể mở miệng hỏi :
- Không ghét khác chạm ? Vậy mà cũng thể làm chuyện đó với…
Trần Ngọc Linh trả lời mà hỏi tiếp:
- Còn cách nào ? Cách đó hiệu quả.
Tống Thanh Phong liền trả lời với giọng nửa đùa nửa thật:
- Hiện tại thì cách. Biết làm nhiều sẽ .
Trần Ngọc Linh sang phía Hoàng Hải Vân, điềm nhiên :
- Không ngại.
Hoàng Hải Vân vội vàng xuống:
- Cậu ngại nhưng ngại.
Trần Ngọc Linh vẫn trơ mặt :
- Chị ngại cái gì. Chỉ cần hưởng thụ, làm hết, thì ngại cái gì.
Hoàng Hải Vân nghiến răng ken két:
- Cậu… Túm ở trong thể xác của nữa. Suốt ngày truy sát, c.h.ế.t mất xác lúc nào.
Trần Ngọc Linh nghiêm túc bảo:
- Chị là của . Tôi sẽ bảo vệ chị, bảo vệ cả thể xác của chị.
Hoàng Hải Vân á khẩu cãi tiếp thế nào. Thằng nhóc hứa sẽ bảo vệ thể xác của cô cũng khiến cô yên tâm phần nào.
Mọi người theo dõi mình nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
Cùng lúc đó, robot Nhiễu Hân liền bê thức ăn đặt lên bàn. Cô cùng 3 ăn sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/hoan-doi-linh-hon/chuong-27-lam-1-lan-khong-duoc-thi-lam-nhieu-lan.html.]
Ăn sáng xong, Trần Ngọc Linh liền bảo cô cùng với . Cả 4 liền đến bãi cỏ hôm . Hoàng Hải Vân an tĩnh , vẫn hiểu dẫn cô đến đây để làm gì.
Trần Anh Hùng liền lệnh cho đám robot ngừng tập luyện và xếp hàng. Xong xuôi, gần chiếu 1 tia sáng mắt từng vệ sĩ và chỉ thị:
- Cô gái mặt các từ bây giờ sẽ là đồng chủ nhân của các .
Đám robot đồng loạt cúi chào Trần Ngọc Linh:
- Chào cô chủ.
Trần Ngọc Linh gần, chọn lấy 5 robot bảo:
- Tạm thời chọn 5 theo .
Hoàng Hải Vân nhớ đoạn hội thoại hôm thì giật hỏi Trần Ngọc Linh:
- Cậu tính làm gì?
Trần Ngọc Linh lưng bước :
- Làm việc làm thôi.
Hoàng Hải Vân vội vã chạy theo, hỏi dồn:
- Cậu hứa với là g.i.ế.c cơ mà.
Trần Ngọc Linh thấy phiền quá liền bảo:
- Tôi là sẽ g.i.ế.c .
Hoàng Hải Vân vẫn định làm gì, nhưng cũng chán buồn chạy theo nữa, liền dừng . Có lẽ, cô nên quanh đảo nữa, tự thị sát, xem cách nào thể trốn khỏi đây .
Trần Ngọc Linh thấy cô dừng thì nhanh chóng nắm lấy tay cô kéo :
- Đi thôi. Chị luôn ở cạnh , mới thể tìm cách hoán đổi trở .