HOẮC TIÊN SINH NGOAN NGOÃN SỦNG TÔI - Ôn Mạn + Hoắc Thiệu Đình - Chương 1021: Nhất định phải một mình sao, ốm cũng không có ai chăm sóc

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:42:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Bạch từ từ nắm chặt nắm đấm, nhưng phủ nhận.

Bác sĩ thêm vài câu, bảo thanh toán tiền thuốc, trở xe... tìm nước nóng cho Lục U uống thuốc, nhắc đến Chương Bách Ngôn, chỉ : "Nhất định một , ốm cũng ai chăm sóc."

Anh một cách uyển chuyển, nhưng Lục U hiểu ý .

Diệp Bạch ở bên cô.

làm thể?

Cô nhẹ nhàng tựa lưng ghế xe, khẽ nhắm mắt , một lúc lâu cô mới khẽ : "Lão Bạch, em thể..."

thể sinh con nữa.

Diệp Bạch là con trai độc nhất trong nhà, nhà họ Diệp cần nối dõi, cô thể và dám ở bên .

Diệp Bạch cô lo lắng điều gì.

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Anh ép cô, đặt cốc nước trở , đó nhẹ nhàng chạm má cô.

Rất dịu dàng!

Ngay đó, nghiêng về phía , trán chạm trán cô khẽ thở dài: "Không thử làm thể làm đến mức nào cho em! Lục U, em tự cũng là một đứa trẻ."

Nếu thật sự con, thì sẽ cưng chiều cô như một đứa trẻ.

Họ hợp , họ thể cùng du lịch, khắp thế giới.

Nếu cô cần chữa lành vết thương, thì cả đời để ở bên cô, để yêu cô, để cô quên đó... những tổn thương mà đó mang .

Anh đến mức, Lục U gần như dám nhận.

nỗi khổ của tình yêu, cô phụ lòng một với , cô từ chối... nhưng Diệp Bạch cho phép, nhẹ nhàng chạm đôi môi đỏ mọng của cô, đó những ngón tay thon dài khô ráp nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi đỏ mọng như nhung đó.

Ít nhiều, chút lãng mạn.

Họ quen nhiều năm, luôn như bạn bè, đây là đầu tiên như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-on-man-hoac-thieu-dinh/chuong-1021-nhat-dinh-phai-mot-minh-sao-om-cung-khong-co-ai-cham-soc.html.]

Lục U quen, cô khẽ động gọi một tiếng lão Bạch, cô lý trí một chút.

Diệp Bạch mạnh mẽ hơn bình thường.

Anh nắm lấy cổ tay cô, ấn hai bên cơ thể, đôi mắt đen của chằm chằm cô, giọng càng khàn khàn: "Anh cho hai thời gian ! Hai hề , ngược còn làm em đau, làm em ! Lục U, thử với ! Anh sẽ làm hơn , hơn một trăm ! Không làm em , làm em đau một , sẽ mãi mãi ở bên em, và cũng để em ở bên ."

Môi Lục U khẽ run rẩy.

Thực chút d.a.o động, nhà tâm lý học , khi một tổn thương sẽ bản năng tìm kiếm sự an ủi, Diệp Bạch chính là liều t.h.u.ố.c an ủi nhất, nhưng cô thể!

"Thử với !"

Diệp Bạch một tay ôm lấy gáy cô, cẩn thận và trân trọng ôm cô lòng, làm gì cả... chỉ ôm cô.

Vòng tay ấm áp, giống như mặt trời .

Trái tim Lục U, ngâm trong băng tám năm, cô cũng khao khát ánh nắng và sự ấm áp.

Cô từ từ, từ từ tựa mặt vai Diệp Bạch, khoảnh khắc chút ... Cô nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cổ Diệp Bạch, giọng nghẹn ngào: "Diệp Bạch, chúng thử !"

...

Cửa sổ xe hạ xuống một nửa, nam nữ tình cảm ôm , Lục U đón nhận ánh nắng thuộc về .

Ngoài xe, một bóng cao ráo lặng lẽ.

Anh nam nữ trong xe, cô gái năm xưa luôn chạy theo "Chương Bách Ngôn thật trai" đang nép lòng khác, cô thậm chí còn ôm đó.

Anh , cô run rẩy môi, khẽ hôn đàn ông.

Lòng bàn tay đau nhói.

Chương Bách Ngôn cảm thấy gì, cứ cô chằm chằm, một lúc lâu cúi mắt nhẹ... Tình yêu năm xưa thì là gì chứ! Đáng giá bao nhiêu tiền!

Cuối cùng cô cũng chọn một con đường phù hợp với .

Bốn mắt chạm , Chương Bách Ngôn rời ,Khi ngang qua thùng rác, ném t.h.u.ố.c dày trong tay đó...

Loading...