Hàn Noãn - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-03-14 08:25:33
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
36
Hoàng thượng liếc xéo Triệu Hằng Diệu một cái sắc lẻm, ánh mắt lạnh như lưỡi dao. Giọng ngài trầm xuống, nghiêm nghị đến mức cả đại điện đều khẽ run lên:
“Làm Thái t.ử bao nhiêu năm mà con vẫn còn ngây thơ như trẻ con thế hả?”
“Bão tuyết là thứ chỉ cần móc bạc là thể cứu dân tị nạn ?”
Ông nghiêng về phía , ánh mắt quét khắp điện dừng Triệu Hằng Diệu.
“Trữ lượng than trong kinh thành hạn. Giữ mạng cho dân trong thành khó như lên trời, con lấy gì để cứu trợ vùng ven?”
“Cho dù trẫm lệnh điều than từ các quận huyện lân cận, nhưng tuyết rơi dày đặc, đường sá tắc nghẽn, xe ngựa thông. Con bảo họ vận chuyển kiểu gì để kịp cứu ?”
Trong điện lặng ngắt như tờ.
Triệu Hằng Diệu chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt thoáng chạm . Rồi đối diện với Hoàng thượng, giọng điệu vẫn bình tĩnh, kiêu căng cũng cúi luồn:
“Phụ hoàng, trong tay các thương nhân ở kinh thành ắt hẳn vẫn còn than tồn kho. Chỉ cần triều đình trả đủ bạc…”
Nào ngờ lời còn dứt, Hoàng thượng phất tay cắt ngang, giọng bùng lên như lửa:
“Hoang đường!”
“Đám thương nhân gian xảo thế nào con còn ?”
“Chỉ cần con mở miệng tuyên bố thu mua than, bọn chúng lập tức sẽ đầu cơ tích trữ, nâng giá lên tận trời.”
Ánh mắt Hoàng thượng lạnh buốt.
“Cho dù quốc khố đủ ngân lượng mua, nhưng nếu giá than vì thế mà đẩy lên đến mức bách tính trong kinh cũng mua nổi, thì con định làm thế nào?”
Ta rướn cổ lên, một ý nghĩ bỗng bật trong đầu .
Không chần chừ thêm nữa, phắt dậy khỏi ghế, bước khỏi bàn án, khom hành lễ thật sâu. Giọng vang lên trong trẻo, dõng dạc đến mức vọng khắp cả đại điện:
“Bẩm bệ hạ, thần nữ than.”
Một câu ngắn ngủi.
cả đại điện trong nháy mắt lặng phắc như bóp nghẹt cổ họng.
Ánh mắt của Hoàng thượng, của bá quan văn võ, của bộ vương công quý tộc… nhất tề đổ dồn về phía .
Ca ca khẽ mỉm , gật đầu nhẹ.
Triệu Hằng Diệu thì giấu nổi vẻ mừng rỡ trong mắt.
Hoàng thượng nhướng mày, ánh thoáng hiện vẻ suy tư. Một lát ngài mới chậm rãi : “Trẫm suýt nữa thì quên mất.”
“Hôm nay còn con cái của Mộ vương phi ở đây.”
Ánh mắt ngài dừng , giọng trầm xuống vài phần: “Ngươi đường đường là đích nữ của nhất phú thương thiên hạ.”
“Chẳng lẽ… ngươi ý kiến phản đối những điều trẫm ?”
Ta vội cúi đầu: “Thần nữ dám.”
“Thần nữ chỉ nguyện đem bộ than đen trong tay bán cho triều đình với đúng giá thu mua ban đầu. Quyết kiếm chác thêm một đồng nào.”
Ta dừng một nhịp tiếp: “Chỉ mong thể phụ Thái t.ử điện hạ một tay, giúp giải cứu bách tính đang chịu đói rét ở các vùng phụ cận kinh thành.”
Cuối cùng khóe mày Hoàng thượng cũng thoáng hiện một tia hài lòng.
gương mặt ngài vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, giọng trầm : “Quận chúa quả thật là cao nghĩa.”
“Xem trẫm đ.á.n.h giá thấp khí tiết của con cái Mộ gia .”
Ông nheo mắt .
“Chỉ là… trẫm , than trong tay quận chúa còn bao nhiêu?” Và giá thu mua ban đầu là mức nào?”
Ta liền rút từ tay áo tờ giấy biên lai tổng kết thu mua than mà lão chưởng quỹ đưa cho mấy hôm . Liếc qua một lượt, cung kính dâng lên bằng hai tay:
“Bẩm bệ hạ, vài hôm thần nữ thu mua một lượng than đen loại thường trị giá năm vạn lạng bạc.”
“Giá thu mua là một ngàn hai trăm đồng cho một ngàn cân.”
“Có biên lai giấy tờ đầy đủ làm chứng.”
Tiểu thái giám nhanh chóng tiến tới nhận lấy, trình lên cho Hoàng thượng.
Ngay lập tức, điện xôn xao như vỡ tổ.
“Ôi trời… giá thu chỉ một ngàn hai trăm đồng!”
“Giờ trong kinh thành ném bốn năm ngàn đồng cũng chắc mua nổi !”
“Khoan … một ngàn hai trăm đồng, vạn cân là mười hai lạng…”
“Vậy năm vạn lạng là bao nhiêu vạn cân? Ta tính nhẩm mà đầu óc cuồng luôn …”
Hoàng thượng cầm tờ biên lai lướt qua một lượt.
Đột nhiên ngài đập mạnh tay xuống thành ghế.
Chát!
Âm thanh vang dội khắp đại điện.
“Tốt!”
“Có tới hơn bốn ngàn vạn cân than!”
Ánh mắt Hoàng thượng rực sáng.
“Phen chỉ dân trong kinh thành, mà cả vùng phụ cận cũng phúc !”
Ông gật đầu, giọng thoáng dịu : “Trẫm cũng chèn ép ngươi.”
“Trẫm sẽ mua với giá mười lăm lạng bạc cho một vạn cân.”
Sau đó ông hỏi: “Chỉ là… than hiện đang cất ở ?”
“Bây giờ còn bao nhiêu?”
Ta bình tĩnh đáp: “Bẩm bệ hạ, bộ than đều đang cất trong kho ở ngoại ô thành.”
“Thần nữ dặn dò kỹ lưỡng chưởng quỹ, mỗi ngày chỉ bán một lượng hạn chế, phòng ngừa kẻ gian đầu cơ trục lợi.”
“Hiện tại trong kho ắt hẳn vẫn còn ít nhất ba ngàn vạn cân.”
Nghe , Hoàng thượng cuối cùng cũng thở phào một . Bao nhiêu căng thẳng gương mặt ngài dường như tháo gỡ.
Ông bật sang sảng: “Giỏi! Giỏi lắm!”
“Chừng than dư sức chống chọi cho đến khi tuyết tan, chờ các quận huyện khác vận chuyển than tới tiếp viện.”
Nói ông sang Triệu Hằng Diệu: “Nếu quận chúa chịu xả than với giá rẻ như , trẫm chuẩn lời thỉnh cầu của con.”
“Con cứ dẫn phát chẩn cứu trợ.”
Sau đó Hoàng thượng đầu sang Hoàng hậu đang bên cạnh, ánh mắt lạnh hẳn :
“Hoàng hậu. Nàng lập tức phái tra xét cho trẫm.”
“Vì giá thu mua than báo cáo lên cung trẫm đội lên tới hai ngàn đồng cho một ngàn cân?”
Giọng ngài trầm xuống, lạnh như băng.
“Đám thái giám dám lén lút ăn chặn công quỹ …”
“Một tên cũng để lọt.”
Ta khẽ nhướng mày.
Đám khốn kiếp áo vàng áo trắng từng trấn lột nhà ở kiếp …
Xem hôm nay cũng đến lúc trả giá .
37
Thấy Hoàng thượng sắp xếp xong xuôi việc triều chính, bèn lặng lẽ xuống vị trí của .
Nào ngờ m.ô.n.g còn kịp ấm chỗ, Hoàng thượng đột ngột gọi: “Quận chúa.”
Ta khẽ giật ngẩng đầu.
“Lần ngươi hành động trượng nghĩa, giúp triều đình tháo gỡ bế tắc. Ngươi trẫm ban thưởng điều gì?”
Trong điện lập tức ít ánh mắt tò mò hướng về phía .
Triệu Hằng Diệu an tọa xuống ghế liền phắt sang phía , nháy mắt liên hồi, hiệu vô cùng sốt sắng.
Ta chậm rãi dậy, ánh mắt chạm ánh nóng rực của trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, bình thản dời chỗ khác.
“Bẩm bệ hạ. Nếu , thần nữ chỉ xin một ân điển.”
“Chuỗi cửa hàng than của thần nữ… mong ban một tấm biển hiệu Hoàng thương.”
Trong điện vang lên vài tiếng xì xào.
Hoàng thượng khẽ gật đầu: “Việc xứng đáng.”
Ông nghiêng đầu.
“Còn điều gì nữa ?”
Ta thoáng sững , lắc đầu.
Hoàng thượng nheo mắt một lúc lâu, khóe môi chợt nhếch lên: “Ngươi… mở lời xin một vị trí Thái t.ử phi ?”
À.
Thì cái nháy mắt lúc nãy của Triệu Hằng Diệu là nhắm chuyện .
Ta liếc sang phía ca ca một cái, đ.á.n.h bạo mở lời: “Bẩm bệ hạ… nếu thần nữ chấp thuận liên hôn với Thái t.ử điện hạ…”
Ta dừng .
“Ngài thể thả ca ca thần nữ trở về Giang Nam ?”
Ánh mắt Hoàng thượng khẽ động.
Ta tiếp lời: “Thân thể ca ca thần nữ yếu nhược, chịu nổi khí lạnh khắc nghiệt của phương Bắc. Đợt rét đậm còn kéo dài đến bao giờ… thần nữ e rằng khó lòng cầm cự.”
Hoàng thượng xong liền phá lên sang sảng.
“Ha ha ha!”
“Vậy … là ngươi ưng thuận làm tức phụ của trẫm đúng ?”
Ta khẽ gật đầu.
“Người một nhà cả , khỏi cần khách sáo.”
Hoàng thượng phất tay: “Trẫm sẽ lập tức phái Thái y tới bắt mạch cho Thế tử. Nếu thấy thật sự , trẫm sẽ cử hộ tống mở đường đưa nó về Giang Nam.”
Ca ca bỗng bật dậy như lò xo: “A Noãn! Ca ca hết, ca ca còn …”
Ta lập tức cắt ngang, trợn mắt : “Huynh còn cái gì?”
Trong đầu lập tức hiện lên ba chữ – Tần Minh Châu.
Định tăm tia đúng ?
Còn lâu!
Ca ca chặn họng, đành lúng túng đổi giọng: “Ca ca còn … mặt phụ vương tận mắt chứng kiến thành hôn chứ.”
Ta nhạt: “Huynh cái cảnh thiên tai bão tuyết xem, giống như sắp cưới xin ?”
“Cho dù bắt đầu chuẩn ngay bây giờ, cũng dây dưa đến tận tháng ba tháng năm.”
“Đến lúc đó chạy lên kinh thành chẳng vẫn kịp ?”
Hoàng thượng lớn: “Quận chúa chí lý!”
“Đợi Thái t.ử phát chẩn cứu đói hồi kinh, trẫm sẽ chính thức ban hôn cho hai đứa.”
Triệu Hằng Diệu lập tức bật dậy, nụ rạng rỡ giấu nổi: “Nhi thần tạ ơn phụ hoàng!”
Hoàng thượng phất tay: “Được , nhiều nữa.”
“Khai tiệc!”
Không khí căng thẳng u ám trong đại điện dường như tan biến trong chớp mắt.
Thay đó là làn sóng náo nhiệt râm ran, dư vị của một cuộc đại hôn Thái t.ử sắp tới.
Quả nhiên.
Chẳng mấy chốc, đám tiểu thư khuê các bâu kín như kiến cỏ.
Chỉ điều …
Tần Minh Châu lặng im một góc, dáng vẻ như mất hồn mất vía. Ánh mắt nàng thỉnh thoảng lén lút liếc về phía chỗ của ca ca.
Ta uống cạn chén canh để đuổi bớt đám “ong bướm” vây quanh, lén sán gần nàng, ghé tai trêu chọc: “Sao trông ngươi như mất hồn thế?”
“Chẳng lẽ… nỡ rời xa ca ca ?”
Tần Minh Châu lập tức đỏ bừng mặt, trừng mắt lườm cháy xém: “Nói xằng bậy!”
“Mộ Tri Noãn, ngươi còn dám ăn hàm hồ nữa, lập tức tung hê hết mấy trò lố lăng của ngươi đấy!”
Ta lập tức giơ tay đầu hàng: “Thôi thôi, tẩu t.ử tương lai bớt giận.”
“Tiểu nữa là chứ gì.”
Nàng lập tức véo mạnh tay một cái đau điếng.
Ta nhăn nhó xoa tay, sang ca ca rên rỉ: “Ca ca … chỉ giúp đến mức thôi đấy.”
Triệu Hằng Diệu bục cao xuống, lắc đầu bật đầy bất lực.
Ca ca thì chẳng để ý gì nữa, xách theo cả bình rượu lẫn chén rượu lon ton chạy tới mặt Tần Minh Châu: “Minh Châu ! Hay là nàng theo về Giang Nam chơi một chuyến?”
“Ta cá với nàng, chỉ cần đặt chân tới đó một là nàng mê luôn.”
“Đến lúc mẫu phi nhất định sẽ đích xuống bếp nấu cho nàng ăn, nào là sườn xào chua ngọt, cá quế tùng thử, thịt viên gạch cua…”
Nghe ca ca b.ắ.n một tràng tên món ăn như pháo nổ, há hốc miệng.
Chẳng lẽ… Tần Minh Châu thật là một kẻ ham ăn?
Hôm hội đền mùng năm, ca ca bắt điểm yếu của nàng ?
Ta sang .
Quả nhiên!
Tần Minh Châu buông đũa xuống, ánh mắt dán chặt mấy món đặc sản kinh thành bàn vài giây, mới ngẩng lên, lắp bắp: “Ta… về xin phép phụ .”
Ca ca lập tức mừng rỡ.
Huynh vội vàng chạy sang khu vực khách nam tìm Tần Quốc công kính rượu.
Tần Quốc công từ nãy đến giờ vẫn âm thầm quan sát động tĩnh bên . Lão vuốt râu hỉ hả, nhưng vẫn quên liếc lên phía Thái hậu đang cao.
Hoàng hậu khẽ mỉm , gật đầu nhẹ.
Tần Quốc công lúc mới chậm rãi gật đầu đồng ý.
Ở một góc khác của đại điện.
Bách Lý Châu – kẻ thường xuyên kiếm chuyện móc mỉa trong bữa tiệc cung đình – hôm nay im lìm như thóc, một uống rượu giải sầu.
Ánh mắt gã thỉnh thoảng vẫn phóng về phía .
chỉ cần Triệu Hằng Diệu ném sang một ánh lạnh lẽo…
Bách Lý Châu lập tức cụp mắt, nơi khác.
Ta cảnh , trong lòng khẽ hừ lạnh.
Nghĩ đến việc vẫn giữ gã làm “động lực” cho A Hồng rèn luyện bản lĩnh…
Ta đành nuốt cục tức xuống, tạm thời kiềm chế vạch mặt gã ngay tại đây.
38
Sau bữa yến tiệc, Hoàng thượng quả nhiên giữ lời, sai Thái y đến bắt mạch cho ca ca.
Ba vị lão Thái y phiên chẩn mạch hồi lâu. Người thì nhắm mắt trầm ngâm, thì vuốt râu suy nghĩ, cúi đầu dò xét mạch tượng thật kỹ. Sau một hồi bàn bạc nhỏ giọng với , cả ba cuối cùng đều đưa cùng một kết luận:
“Bẩm bệ hạ, quả thực từ nhỏ Thế t.ử điện hạ mang bệnh nặng trong . Thể chất yếu ớt, chịu nổi khí lạnh.”
“Phương Bắc rét buốt thế , nếu lưu lâu ngày e rằng càng tổn hại nguyên khí.”
“Thần cho rằng… nhất nên sớm trở về phương Nam tĩnh dưỡng thì hơn.”
Nghe xong, Hoàng thượng khẽ gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/han-noan/chuong-8.html.]
“Đã …”
Ông sang ca ca, giọng điềm nhiên nhưng vẫn mang theo vài phần uy nghiêm của bậc quân vương:
“Ngươi nhớ mang theo bức hoành phi ‘Trung quân ái quốc’ mà trẫm bút ngự ban về Giang Nam.”
“Đồng thời chuyển lời thăm hỏi của trẫm tới Mộ vương gia và Mộ vương phi.”
Nói đến đây, khóe môi Hoàng thượng khẽ cong lên một chút.
“Bọn họ nuôi dạy một nữ nhi như , quả thực tệ. Trẫm sẽ coi nó như con đẻ của . Bảo bọn họ cứ yên tâm, cần lo lắng gì cả.”
Ta lập tức bước lên một bước, cúi thi lễ: “Thần nữ đa tạ bệ hạ khen ngợi.”
Hoàng thượng khẽ phất tay, sang ca ca.
Ánh mắt ông bỗng hiện lên vài phần thú vị: “Còn về phần Mộ Tri Hàn…”
“Nghe ngươi để ý đến đích trưởng nữ của phủ Tần Quốc công?”
Ca ca thoáng khựng .
Hoàng thượng tiếp lời, giọng mang theo chút trêu chọc hiếm thấy:
“Trẫm cũng chẳng rảnh mà tiếp tục sắp xếp mấy buổi đạp thanh mùa xuân cho ngươi nữa.”
“Cũng thèm thúc giục chuyện hôn sự của ngươi.”
Ông nhếch môi :
“Có chinh phục quả ớt nhỏ nổi danh khắp kinh thành … Còn xem bản lĩnh của ngươi.”
Ca ca lập tức trưng bộ mặt ỉu xìu, ai oán như trời sập:
“Bệ hạ…”
“Người tay thì làm cho trót luôn ?”
“Sao ban luôn thánh chỉ tứ hôn cho thần? Chẳng tiện hơn ?”
Khóe miệng Hoàng thượng giật giật.
Ông trừng mắt ca ca, giọng đầy khó chịu: “Hồi Hoàng hậu vất vả bày đường cho hai đứa làm quen.”
“Còn đặc biệt hỏi ý kiến ngươi. Chính miệng ngươi c.h.é.m đinh chặt sắt từ chối, cần!” Ông hừ lạnh một tiếng.
“Bây giờ còn dám há mồm đòi trẫm ban hôn?”
“Mơ !”
Ca ca lập tức cứng họng.
Ta vội mặt sang chỗ khác, cố gắng thẳng ánh mắt oán hờn của .
Ai mà ngờ …
Câu “tự vận động” mà Hoàng hậu từng khi . Đến hôm nay linh nghiệm đến chứ.
39
Bình minh ngày mười sáu tháng Giêng, Hoàng thượng điều động hẳn một ngàn cấm quân Vũ Lâm Vệ mở đường hộ tống, tiễn ca ca và Tần Minh Châu trở về Giang Nam.
Triệu Hằng Diệu cùng đội gió tuyết mịt mùng, lội qua lớp băng trắng dày đặc để tiễn họ tận cửa thành.
Gió bắc gào rít, tuyết bay mù mịt, mà tâm trạng hiếm khi nhẹ nhõm đến thế.
Ca ca sang vỗ mạnh lên vai Triệu Hằng Diệu một cái, hớn hở: “Lần gặp , nhớ mở miệng gọi một tiếng Đại cữu ca cho t.ử tế nhé.”
Khóe miệng Triệu Hằng Diệu giật khẽ.
ngay đó liền chỉnh sắc mặt, nghiêm trang đến mức chê : “Chúc Đại cữu ca thượng lộ bình an.”
“Nhớ đưa tẩu t.ử năng về kinh thăm .”
Tần Minh Châu đối diện ca ca xe ngựa, nhếch môi đầy đắc ý: “Biểu ca, tiếng tẩu t.ử gọi vẻ sớm đấy.”
Nàng khoanh tay, ngẩng cằm: “Có làm tẩu t.ử của vị thiên t.ử tương lai , còn xem tâm trạng của bổn cô nương đây thế nào .”
Sắc mặt ca ca lập tức xị xuống như cái .
Ta bước lên, nắm lấy tay Tần Minh Châu, trưng bộ mặt vô cùng chân thành: “Ca ca … tật nhiều một chút.”
“Sau đành phiền Minh Châu tỷ tỷ chiếu cố nhiều hơn .”
Tần Minh Châu siết tay nhẹ một cái, ánh mắt dịu : “Dễ thôi.”
Nàng liếc bầu trời xám xịt phủ đầy tuyết.
“Tuyết rơi dày lắm , hai về sớm .”
Đoàn xe ngựa từ từ lăn bánh.
Ta thành tuyết theo hồi lâu, cho đến khi bóng xe khuất dạng trong màn trắng mịt mù.
Đến trưa.
Triệu Hằng Diệu đích dẫn Thị lang Hộ bộ đến chuỗi cửa hàng than của để kiểm đếm khế ước thu mua.
Từng tờ khế ước đối chiếu cẩn thận. Ngân phiếu từ Hộ bộ cũng thanh toán ngay tại chỗ.
Triệu Hằng Diệu bên cạnh giám sát từ đầu đến cuối, bỏ sót một chi tiết nào.
Sau khi thủ tục tất, còn tự tay mang tới tấm biển hiệu Hoàng thương do ngự tứ.
Tấm biển treo lên, gió lạnh quét qua, chữ vàng ánh lên rực rỡ giữa trời tuyết trắng.
Sau đó mới dẫn cấm quân Vũ Lâm Vệ cùng ngoại ô, mở kho xuất than.
Đến lúc chia tay, nắm lấy tay . Bàn tay ấm nóng, siết chặt như truyền hết nhiệt độ sang .
“Chờ về.”
Hơi ấm xua tan cái lạnh buốt đang vây lấy .
Ta khẽ cong môi : “Bình an trở về nhé.”
Triệu Hằng Diệu gật đầu, xoay lên ngựa.
Đội quân nhanh chóng rời , chìm dần trong màn tuyết dày đặc.
Sau đó gom ba trăm lính canh phủ mà ca ca để , dồn bộ than đen loại và vụn than còn sót trong kho lên xe, chở thẳng về kinh thành.
Bọn khắp các khu xóm nghèo trong kinh đô.
Từng nhà một. Mỗi hộ phát hai mươi cân than đen và mười cân vụn than, đủ dùng chừng năm sáu ngày.
Ta còn dặn dò thật kỹ: “Nếu năm ngày nữa trời vẫn ấm lên…”
“Mọi cứ đến tiệm than của Mộ gia nhận thêm.”
Từng gia đình nghèo khổ run rẩy nhận than.
Từng bếp lửa lượt nhóm lên.
Giữa màn tuyết trắng mênh mông, những đốm than từ màu đen lạnh lẽo dần chuyển sang đỏ rực.
Ánh lửa lay động.
Cũng giống như nụ ấm áp chậm rãi nở gương mặt những bá tánh khốn khó.
Nhìn cảnh , lồng n.g.ự.c bỗng dâng lên một luồng ấm áp kỳ lạ.
Trời đông tuyết lạnh thấu xương nhưng lòng vẫn luôn hướng về ấm.
Khi lòng hướng về ấm, trong tim ắt sẽ ánh sáng.
Mà khi trong tim ánh sáng… thì phong ba bão táp của cõi đời , gì đáng sợ nữa .
40
Đến ngày mười tám tháng Giêng, trận bão tuyết kéo dài suốt mấy ngày ròng rã cuối cùng cũng chịu ngừng nghỉ. Tuy , cái lạnh vẫn chịu buông tha, gió bắc thổi qua vẫn buốt đến tận xương.
Những ngày đó, tiệm than củi của bắt đầu tung thị trường than đen loại còn trong kho, nhưng bán với cái giá rẻ đến khó tin, thấp hơn giá thị trường tận hai phần.
Chỉ cần mở cửa, dân tình ào ào kéo đến.
Chưa đầy chốc lát, than mua sạch sành sanh.
Loại than đen hảo hạng khi thu chỉ một ngàn rưỡi đồng một ngàn cân. lúc khan hiếm nhất giữa cơn bão tuyết, giá thị trường từng đẩy vọt lên tận sáu ngàn đồng.
Ban đầu, đám thương nhân buôn than trong kinh thành còn hùa kéo đến giành giật lượng than giá rẻ bán mỗi ngày của tiệm nhà .
Bề ngoài là mua cho dân, nhưng thực chất là để găm hàng, đầu bán với cái giá trời, hòng giữ cho giá thị trường sụp đổ.
Trong đám , nổi bật nhất chính là Bách Lý gia.
bọn họ chẳng ngờ rằng lượng than tồn kho trong tay khổng lồ đến .
Mỗi ngày, nới rộng thêm định mức bán .
Ngày hôm nhiều hơn ngày hôm .
Ngày kế tiếp nhiều hơn nữa.
Giá than vốn đang treo lơ lửng trời, rốt cuộc chính tay từng chút một ép tụt xuống thê thảm. Chuỗi cửa tiệm than của Bách Lý gia lập tức rơi cảnh dở dở .
Lúc họ vác bạc thu mua với giá cao ngất ngưởng.
Giờ c.ắ.n răng bán tống bán tháo với giá rẻ mạt, lỗ vốn đến mức mặt mày xám ngoét.
Khi bão tuyết dần tan, bầu trời bắt đầu hửng nắng, ai nấy đều thời tiết sắp ấm lên.
Than củi chẳng còn khan hiếm nữa.
Đám thương nhân rốt cuộc cũng còn đường lui.
Để xoay xở tiền mặt, bọn họ đành cuống cuồng bán tháo bộ kho hàng.
…
Đến ngày hai mươi tháng Giêng.
Trời bắt đầu ấm lên, ánh nắng vàng rải xuống khắp kinh thành. Tuyết đọng mái hiên và mặt đường cũng chầm chậm tan từng mảng.
Ta đích dẫn theo A Hồng khắp các con phố.
Từng cửa hàng than đang bên bờ phá sản, đều lượt thu mua với cái giá rẻ đến t.h.ả.m hại.
Không chỉ cửa tiệm, ngay cả than giá rẻ còn tồn trong kho của bọn họ, cũng nuốt trọn sạch sẽ, chẳng chừa một mống.
Trong chớp mắt mười cửa tiệm than của Bách Lý gia, bộ đều rơi tay .
Cũng từ giây phút , sự nghiệp buôn than củi của nhà Bách Lý ở kinh thành chính thức chấm dứt.
A Hồng lặng lẽ theo suốt cả chặng đường.
Nhìn từng cửa tiệm lượt đổi chủ, hai mắt con bé đỏ ngầu, sống mũi cay xè.
Ánh mắt nó … tựa như đang chiêm bái một vị thần minh giáng thế.
Sau trận càn quét thương trường , danh nghĩa Hoàng thương, chuỗi cửa tiệm than của từ vỏn vẹn ba nhà ban đầu, vọt thẳng lên hai mươi tám nhà.
…
Ngày mang mười vạn lạng ngân phiếu đến tiền trang để trả.
Lão chưởng quỹ thấy bạc thì trố mắt sững.
Ta cũng chẳng còn hứng thú với cái trò đếm ngân phiếu từng xấp để trấn an cảm giác bất an như nữa.
Phần lớn tiền dư , dứt khoát gửi thẳng sổ sách tiền trang.
Lão chưởng quỹ vui mừng đến mức ngoác tận mang tai.
Miệng ngừng tán tụng: Mô gia… quả nhiên kế nghiệp xứng đáng .
41
Ngày hai mươi lăm tháng Giêng, cuối cùng Triệu Hằng Diệu cũng thống lĩnh quân đội ca khúc khải hồi kinh.
Khi tin báo, ruổi ngựa đến thẳng cổng phủ của .
Chặng đường cứu trợ dài ngày khiến đầu tắt mặt tối, gió bụi phủ đầy. Khuôn mặt vốn tuấn tú nay hốc hác, phờ phạc, thần sắc mệt mỏi, chẳng còn vẻ phong lưu ngời ngời như thuở ban đầu gặp.
Thế nhưng ánh ban mai rạng rỡ, bộ giáp trụ vàng rực phản chiếu ánh sáng chói lòa, huy hoàng đến mức khiến khỏi chói mắt.
Chỉ trong khoảnh khắc, ánh của gần như thể rời khỏi .
Ta vội vã đón nhà, sai dâng lên một tách nóng.
Chàng nhận lấy, nâng lên nhoẻn miệng rạng rỡ: “Ta mới đặt chân thành thôi, bá tánh khắp nơi xúc tuyết râm ran truyền tụng.”
“Người bảo rằng quận chúa phủ Trấn Nam vương quả thực là Bồ Tát sống giáng trần.”
“Đi gõ cửa từng nhà phát than giữa trời tuyết lạnh.”
“Nhờ mà ít gia đình cơ hàn, mua nổi than sưởi, mới thể sống sót qua kiếp thiên tai .”
Chàng , ánh mắt đầy ý .
“Ai ngờ than đen loại nàng chừa … rốt cuộc dùng mục đích vĩ đại đến ?”
Ta lôi một xấp khế ước nhà đất đỏ au, đóng đầy triện quan phủ, đặt xuống bàn.
Khóe môi khẽ nhếch lên, ranh mãnh:
“Thế thì đúng là quá coi thường Mộ Tri Noãn .”
Triệu Hằng Diệu thấy xấp khế ước, lập tức trố mắt: “Cái… cái …”
“Sao nàng thể trong một lúc tậu nhiều cửa tiệm đến thế ?”
Ta cong mắt tít: “Ta phá của thế …”
“Không Thái t.ử điện hạ nuôi nổi đây?”
Triệu Hằng Diệu nhấp một ngụm liền sặc sụa ho khù khụ.
Ta đành đưa tay vỗ lưng cho : “Có đến mức .”
“Dọa ngài sợ mất mật ?”
“Ta bắt ngài gánh nợ mà lo.”
Triệu Hằng Diệu giơ tay áo lên quệt ngang miệng, vẫn còn ho nhẹ hai tiếng, :
“Không . A Noãn vui là .”
“Nếu Đông Cung của đủ trả nợ thì sẽ nhờ phụ hoàng gom thêm.”
Chàng nhún vai: “Ai bảo nàng là tức phụ do chính miệng ngài khâm điểm cơ chứ.”
Ta chợt nhớ một chuyện.
“À . Ta còn kịp hỏi ngài.”
“Cái đợt ngài đồng ý tuyển phi … Hoàng thượng chấm trúng đích danh ngay lập tức ?”
Triệu Hằng Diệu bỗng nhoẻn miệng cực kỳ đắc chí: “Đương nhiên là vì cứ thủ thỉ suốt ngày bên tai phụ hoàng.”
“Bảo rằng thà ở giá lấy thê tử. Có lấy… thì cũng chỉ ưng mỗi quận chúa phủ Trấn Nam vương thôi.”
Ta hỏi tiếp: “Vậy… Hoàng thượng khen là cần kiệm?”
Triệu Hằng Diệu bật : “Chuyện đó thì phụ hoàng rõ mười mươi từ những bức thư qua với ca ca nàng bao năm nay .”
Ta sững sờ: “Hai … mà âm thầm thư cho suốt ?”
“Ca ca gì ?”
Triệu Hằng Diệu nhịn : “Huynh bảo…”
“Đường đường là đích nữ của giàu nhất thiên hạ. Thế mà tiêu tiền thì dè xẻn chắt bóp từng đồng từng cắc. Cứ như thể nghèo đói ám ảnh từ kiếp .”
“Nếu nàng hờn dỗi vui…”
“Chỉ cần phát cho nàng một trăm tờ ngân phiếu mệnh giá mười lạng.”
“Nàng thể đếm cả ngày. Đếm xong là vui vẻ trở ngay, dễ dỗ vô cùng.”
Ta nghẹn họng.
Thì … Ca ca đoán từ sớm.
Rằng kiếp vì nghèo khổ, nên mới mang theo nỗi sợ hãi thiếu thốn đến tận kiếp .
Kỳ thực trong lòng chỉ mong những từng chịu cảnh bần hàn khốn khó, nếu kiếp … đều cơ hội trải nghiệm một phú quý vinh hoa.
Chỉ là… như cá bơi trong nước, lạnh ấm chỉ nó hiểu.
Mỗi đều mang vai những nỗi truân chuyên riêng.
Thôi thì cứ trân trọng những gì đang .
(Hết)