Nửa tiếng , chiếc Maserati của Giang Cảnh Hành dừng cổng nhà cũ họ Thẩm.
Lúc , bên ngoài nhà cũ xe cảnh sát và xe cứu thương của bệnh viện bao vây kín mít.
Giang Cảnh Hành xuống xe liền lập tức lao trong nhà cũ.
Bạch Trà theo sát phía , đồng thời sắp xếp hai vệ sĩ áp giải Thẩm Vũ Tình .
Trong sân nhà cũ họ Thẩm, Bạch Tuyết Kha mặt tái nhợt trong chiếc lều tạm dựng, các bác sĩ đang khẩn trương cầm m.á.u và tiêm huyết thanh cho cô.
Thẩm An Ninh sắc mặt trắng bệch bệt đất, hai tay nắm chặt lấy tay Bạch Tuyết Kha.
Trên chân, đùi cô còn đầy những vết thương do lúc nhảy xuống hồ đá vụn rạch .
Vết thương vẫn ngừng rỉ máu, nhưng cô dường như cảm nhận , vẫn bất động, vô hồn Bạch Tuyết Kha.
Như thể chỉ cần cô dời ánh mắt một chút thôi, Bạch Tuyết Kha sẽ c.h.ế.t mất, sẽ còn ở bên cô nữa.
Phía , gần khu hồ nước, cảnh sát và nhân viên của cơ quan bảo vệ động vật hoang dã địa phương đang mặc đồ bảo hộ, từng chút một vớt những con rắn độc lên để xử lý an .
Khi Giang Cảnh Hành bước , cha của Bạch Tuyết Kha cũng kịp chạy tới.
Hai vợ chồng nức nở cảnh tượng mắt, thậm chí đủ dũng khí để lao tới bên Thẩm An Ninh, gần hơn để chứng kiến cảnh con gái đang cấp cứu.
Bà Bạch dựa n.g.ự.c chồng, nước mắt ngừng rơi.
Ông Bạch ôm chặt lấy bà, nhỏ giọng an ủi, đỏ hoe đôi mắt về phía Bạch Tuyết Kha.
“Thế nào ?”
Giang Cảnh Hành vội vàng tiến , cúi xuống bên cạnh Thẩm An Ninh, hạ giọng hỏi.
“Đã tiêm huyết thanh .”
Thẩm An Ninh cúi đầu Bạch Tuyết Kha. Dù đang trả lời , ánh mắt cô vẫn hề rời .
Cô chằm chằm gương mặt trắng bệch :
“ một phần độc tố ngấm máu…”
Giọng cô run rẩy, nghẹn ngào, nhưng khẽ:
“Bác sĩ … theo dõi thêm, xem tình hình thế nào…”
“Loại rắn độc giống bản địa ở thành phố Dung, bác sĩ ở đây ngoài việc tiêm huyết thanh và xử lý sơ bộ , cũng làm gì hơn.”
“Họ cũng vạn năng, thể chính xác loại nọc rắn xử lý …”
Nói tới đây, nước mắt cô kìm mà rơi xuống:
“Nếu…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/giang-tong-phu-nhan-anh-hen-ho-voi-nguoi-khac-giang-canh-hanh/chuong-366-tat-ca-nhung-gi-em-tran-quy-deu-da-khong-con.html.]
Cô hạ thấp giọng:
“Nếu Tuyết Tuyết xảy chuyện gì, cả đời em sẽ bao giờ tha thứ cho chính .”
Rõ ràng đáng lẽ gặp chuyện là cô.
Rõ ràng Thẩm Vũ Tình bắt là cô!
Tại để Bạch Tuyết Kha — sợ rắn đến như — gánh chịu nỗi đau ?
“Cô sẽ …”
Giang Cảnh Hành thở dài, định mở lời an ủi, thì từ xa bỗng vang lên tiếng điên loạn của Thẩm Vũ Tình:
“Ha ha ha ha!”
Thân Thẩm An Ninh chợt cứng .
Cô cau mày, lạnh lùng ngẩng đầu, về hướng phát âm thanh.
Thẩm Vũ Tình đang hai vệ sĩ giữ chặt, cách cô chừng năm sáu mét, thẳng mặt cô, ngông cuồng:
“Thẩm An Ninh.”
Thấy Thẩm An Ninh sang, vẻ mặt Thẩm Vũ Tình càng trở nên điên dại.
Cô chằm chằm gương mặt cô, giọng như tẩm độc:
“Dù tao thua , nhưng nếu thể khiến Bạch Tuyết Kha c.h.ế.t, cũng đáng lắm!”
“Mày sống nặng tình như , cô c.h.ế.t , mày sẽ tự trách, đau khổ cả đời!”
“Ha ha ha ha!”
Giọng cô càng lúc càng lớn:
“Thẩm An Ninh, mày xem, bên cạnh mày còn cái gì?”
“Con thì mất , ông bà ngoại cũng mất , bố thì c.h.ế.t từ hơn mười năm .”
“Giang Cảnh Hành ly hôn với mày.”
“Giờ thì đến cả Bạch Tuyết Kha cũng cứu nổi!”
Cô chòng chọc Thẩm An Ninh:
“Tất cả những gì mày coi trọng, mày trân quý — đều còn nữa!”
“Ha ha ha ha!”
“Cho dù tao thất bại, thì mày cũng là một kẻ đáng thương còn t.h.ả.m hại hơn tao!”