Tính cách Ngu Ngư vốn phóng khoáng, bao nhiêu năm qua thể khiến cô lộ bộ dạng , ngoại trừ mối tình đầu thì cũng chỉ Hoắc Thành mà thôi.
Nghe thấy tên Hoắc Thành, Ngu Ngư tiền đồ mà mếu máo một cái, đó kiêu ngạo ngẩng cao đầu, với Tần Thiển: "Hoắc Thành á, tớ đá ."
"Từ nay về , vạn nghìn trai tớ thể tùy ý thưởng thức !" Khi câu , cô đột nhiên bật dậy, nhảy lên ghế sofa và vung tay đầy khí thế như đang lập lời thề non hẹn biển.
Động tác khiến Tần Thiển liên tưởng đến cảnh Mị Nguyệt đang cổ vũ tinh thần cho quân đội nhà Tần.
Cô cúi đầu khẽ chạm chóp mũi, xua những hình ảnh kỳ quái trong đầu, ngước Ngu Ngư đang trực tiếp cầm cả chai rượu dốc miệng.
"Được , uống rượu hại gan lắm, uống ít thôi." Tần Thiển đưa tay định giật chai rượu.
Ngu Ngư nhất quyết đưa, Tần Thiển càng cướp thì cô càng né tránh như đang đối nghịch , cho đến khi uống cạn sạch rượu trong chai cô mới đặt xuống, thỏa mãn ợ một cái.
Tần Thiển cái vẻ cố tỏ phóng khoáng của Ngu Ngư, cô lòng bạn thực hề nhẹ nhàng như vẻ bề ngoài. Nhiều khi, tâm trạng thì con cần một nơi để giải tỏa cảm xúc, Ngu Ngư thể phát tiết là điều , ít nhất sẽ dồn nén đến mức khó chịu.
Cô dậy, đang định kéo Ngu Ngư thì Ngu Ngư bỗng nhiên ngẩng đầu cô với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Thiển Thiển, hai đứa chị em ?"
Tần Thiển cạn lời gật đầu: "Phải."
Ngu Ngư cuối cùng cũng hài lòng, nắm lấy tay Tần Thiển : "Đã là chị em thì tìm cho tớ cái 'trai bao' xịn nhất quán tới đây!"
Tần Thiển: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh/chuong-328-xay-ra-chuyen.html.]
Ngu Ngư cái gì cũng , chỉ điều là khi men bốc lên thì những việc cô làm thường khiến rớt cả hàm. Cô mím môi, cúi đầu ôn tồn khuyên nhủ: "Ngư Nhi, tớ thấy uống nhiều đấy, thoải mái ? Về , tớ làm canh giải rượu cho ."
Ngu Ngư thấy thì xị mặt: "Cậu lừa tớ, quên lúc và Lục Tây Diễn chia tay, tớ tìm cho bao nhiêu trai !?"
Tần Thiển: "..."
Cô cảm thấy đau đầu, một Ngu Ngư say rượu nhưng say hẳn thực sự khó đối phó. Ngay lúc cô đang nghĩ nên tìm sự trợ giúp từ bên ngoài thì Ngu Ngư bỗng đổ gục xuống ghế sofa.
Tần Thiển thở phào nhẹ nhõm, dìu Ngu Ngư khỏi quán bar, đưa cô lên xe và chở về khách sạn nơi cô đang ở. Trong lúc cử động cẩn thận chạm vết thương, vẫn còn đau nhưng vẫn trong tầm chịu đựng .
Đặt Ngu Ngư lên giường, gọi khách sạn mang canh giải rượu lên cho cô uống xong, Tần Thiển mới thời gian thở dốc thì cảm thấy chỗ vết thương chút đau nhói. Cô đưa tay lên sờ thì thấy dính đầy máu.
Cô chắc là do những động tác lúc nãy làm rách vết thương mới đóng vảy. Nhìn Ngu Ngư ngủ say, xác định cô vấn đề gì, cô mới dậy trở về nhà họ Kỳ. Cô cần bôi thuốc, mà ngặt nỗi t.h.u.ố.c đều để ở nhà họ Kỳ cả.
Lúc về đến nhà gần một giờ sáng, Tần Thiển cứ ngỡ ngủ say, ngờ trong phòng khách vẫn . Người làm là chị Trương hiểu nửa đêm ngủ, cứ canh ở ngay cửa lớn tối om.
Tần Thiển thấy thì dọa cho giật thót , mãi đến khi bà lên tiếng cô mới đó là .
"Đại tiểu thư, thấy cô nửa đêm về, lo lắng đến mức ngủ , nên định đây đợi cô." Chị Trương lời lẽ khẩn thiết, vô cùng chân thành.
Vừa bà đưa tay định cầm lấy túi mua sắm tay Tần Thiển, đó là bộ lễ phục Minh Triệt mới mua cho cô tối nay.
Tần Thiển vốn chẳng mấy thiện cảm với bà nên nghiêng tránh : "Không cần , chị ngủ sớm ."
"Đại tiểu thư, cô vẫn còn giận chuyện ?" Chị Trương thấy liền cúi đầu, làm vẻ mặt vô cùng uất ức.