Người đó ai khác, chính là Minh Triết.
Cô ngẩn một lúc, kịp lên tiếng thì Kỳ Nam Sơn mỉm vẫy vẫy tay với cô: "Thiển Thiển, đây."
"Đây là bác sĩ Minh, làm phẫu thuật cho ba. Tuổi còn trẻ mà sự nghiệp thành đạt, con nhất định làm quen cho đấy."
Kỳ Nam Sơn thế , chẳng lẽ là đang bắt cô xem mắt với Minh Triết ? Cô chợt nhớ lúc ăn sáng hai ngày , Kỳ Nam Sơn tìm vài trai cho cô gặp mặt. Đi xem mắt mà gặp đúng bạn , Tần Thiển chút bối rối đến chân tay lúng túng.
Minh Triết ngược tự nhiên, dậy chìa tay về phía Tần Thiển, : "Tần tiểu thư, ngưỡng mộ lâu!"
"Người trẻ các con ngoài dạo , đừng đây tiếp một lão già như nữa." Kỳ Nam Sơn phất tay một cái, dứt khoát đuổi Tần Thiển ngoài.
Ngoài hoa viên, Tần Thiển chút hổ thẹn Minh Triết: "Sao đến mà chẳng với một tiếng nào thế?"
Minh Triết nhún vai: "Là Kỳ Đổng ông thấy trong khỏe, với tư cách là bác sĩ điều trị chính, nghĩa vụ đến thăm khám mà."
"Ai ngờ đến, ông bảo cô con gái cực kỳ xinh vẫn còn độc , hỏi bạn gái ."
Tần Thiển hổ đến mức độn thổ, cô ngượng ngùng: "Anh đừng ba bừa, ông cứ lo hão thôi."
Minh Triết nhướng mày: "Sao là lo hão, thấy mắt của Kỳ Đổng đấy chứ."
Tần Thiển: "Hả?"
Minh Triết: "Tôi đủ rõ ? Ý là, Kỳ Đổng làm , !"
Tần Thiển kinh ngạc đầu , vặn va đôi mắt sâu thẳm, sáng ngời mà dịu dàng gọng kính . Lúc trời ngả tối, đèn đường trong hoa viên bật sáng, ánh sáng từ đỉnh đầu Minh Triết hắt xuống như khoác lên một lớp thánh bào trắng tinh khôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh/chuong-293-tu-minh-tim-den-cua.html.]
Minh Triết là một vô cùng dịu dàng, khác biệt với Lục Tây Diễn.
Tần Thiển ngẩn ngơ, thậm chí một khoảnh khắc cô xao động. nhanh cô định thần , với Minh Triết: "Bác sĩ Minh đừng đùa nữa, xứng đáng với hơn."
"Thế nào là hơn? Tôi thấy cô ."
Minh Triết vẫn chằm chằm Tần Thiển, mỉm : "Tần tiểu thư, thẳng nhé, hẹn hò với cô, cô đồng ý ?"
Dựa theo tính cách của Minh Triết, hiếm khi "đánh thẳng" như . Vừa , bước tới mặt Tần Thiển, ép cô liên tục lùi bước.
Tần Thiển còn đường lui, đành khựng ngẩng đầu : "Bác sĩ Minh, chẳng chúng là bạn ?"
Minh Triết : "Là bạn, nhưng càng cô làm bạn gái của hơn."
Hơi thở Tần Thiển nghẹn , đang định mở lời gì đó thì một giọng mấy hòa hợp phá tan bầu khí ngượng ngùng xen lẫn mập mờ giữa hai .
"Chị ơi, chị và bác sĩ Minh..."
Tần Thiển đầu , ngoài thấy Kỳ Tuệ, cô còn thấy cả Lục Tây Diễn đang cạnh cô .
Lục Tây Diễn đang cô với ánh mắt tối sầm đầy u ám. Trong lòng Tần Thiển nảy sinh một nỗi hoảng loạn vô cớ, cô vội vàng kéo giãn cách với Minh Triết, nhưng để ý phía là một bồn hoa. Kết quả là khi lùi , cả cơ thể cô ngã ngửa . Minh Triết nhanh tay lẹ mắt định kéo cô nhưng kịp, cả hai cứ thế ngã nhào xuống.
Minh Triết cao lớn, cứ thế đè thật chặt lên Tần Thiển.
Ánh mắt Lục Tây Diễn tối sầm , bàn tay đút trong túi quần tự chủ mà siết chặt, mặt tuy cảm xúc nhưng những ai hiểu đều , lúc , đang tức giận.
"Suỵt..." (Tiếng rít vì đau)
Tần Thiển cảm thấy lưng chút đau nhói, chắc là do cành cây trong bồn hoa đ.â.m da thịt, chút đau đớn.