"Đừng lo lắng, phòng giám sát xem cô ." Lúc Minh Triết tỏ bình tĩnh hơn Tần Thiển nhiều.
Cả hai phòng giám sát, khi thấy Tống Khiết đang một lên tầng thượng, Tần Thiển như điên cuồng lao vụt ngoài.
Ánh nắng sân thượng vô cùng chói mắt, Tống Khiết cứ thế đó, gió thổi làm quần áo cô tung bay phần phật. Khoảnh khắc thấy cảnh tượng , Tần Thiển lập tức nhớ đến cô gái tên Triệu Đệ. Triệu Đệ năm xưa cũng nhảy xuống ngay mặt cô như thế, bao trong những giấc mơ đêm muộn, cô đều thấy dáng vẻ lúc gieo của cô .
Cô lao tới, dứt khoát kéo mạnh Tống Khiết lùi .
Tống Khiết mặt cảm xúc: "Quản lý Tần, em , em chỉ lên đây tắm nắng chút thôi."
"Được, cả, chuyện sẽ qua, sẽ qua thôi!" Tần Thiển dắt cô về phía lối thoát hiểm, Minh Triết cũng đuổi kịp theo .
Chính Minh Triết là đưa cả hai đến bệnh viện. Có ở đó, việc kiểm tra và kết quả đều nhanh. Tần Thiển tờ báo cáo xét nghiệm, đôi bàn tay tự chủ mà run rẩy, trong khi đó gương mặt Tống Khiết từ đầu đến cuối vẫn chút biểu cảm nào, tựa như một con búp bê gỗ linh hồn.
Tần Thiển đột nhiên bật dậy ngoài. Minh Triết gần đó liền giữ cô : "Em định làm gì?"
"Đi tìm !" Nói xong, Tần Thiển chằm chằm Minh Triết: "Làm ơn giúp em chăm sóc Tống Khiết, em sẽ ngay."
Dứt lời, chẳng đợi Minh Triết kịp phản ứng, cô rảo bước rời . Cơn thịnh nộ trong lòng chỗ phát tiết, cô bắt buộc tìm bằng Hứa Tôn để đòi một lời giải thích, thậm chí là bắt trả giá.
Khi cô đến nơi thì là buổi chiều, Hứa Tôn đang họp. Tần Thiển xông thẳng phòng họp, tất cả những mặt đều đổ dồn ánh mắt về phía cô. Hứa Tôn quen cô, nên khi thấy cô đằng đằng sát khí trừng mắt , liền nhíu mày: "Cô là ai? Mau cút ngoài!"
Ánh mắt Tần Thiển quét một vòng quanh phòng họp, cuối cùng thấy một chiếc gạt tàn bàn, cô cầm lấy ném thẳng đầu Hứa Tôn. Cô vốn nổi giận đến mức , nhưng thấy khuôn mặt ghê tởm của gã, cô tài nào nhịn .
Không ai mặt tại đó ngờ Tần Thiển đột ngột tay. Hứa Tôn né kịp, đầu lập tức rách và chảy máu, dòng m.á.u đỏ tươi chảy dọc xuống trán trông khá đáng sợ.
"Bảo vệ, gọi bảo vệ mau!" Có hét lớn. Khung cảnh lập tức trở nên hỗn loạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh/chuong-290-ke-thu-khong-he-it.html.]
Có giữ chặt Tần Thiển , trong lúc vùng vẫy cô vẫn thấy Hứa Tôn gào thét đòi báo cảnh sát.
"Mày báo , báo ngay lập tức, thằng nào báo thằng đó là cháu!" Tần Thiển vốn là kiểm soát cảm xúc, nhưng gặp chuyện , ngọn lửa giận trong lòng cô cách nào đè nén .
Hứa Tôn ngẩn , hỏi cô: "Rốt cuộc cô là ai!?"
Tần Thiển khẩy: "Tôi là ai, lát nữa ông sẽ thôi."
Thực đường đến đây cô báo cảnh sát . Việc cô đến đây chỉ là tranh thủ lúc cảnh sát tới để dạy cho Hứa Tôn một bài học, dù thì một khi đồn cảnh sát cô sẽ khó lòng tay.
Quả nhiên, cô dứt lời thì mấy viên cảnh sát bước .
"Ai là Hứa Tôn!"
Nghe tiếng cảnh sát, trợ lý của Hứa Tôn vội vàng mời những khác ngoài, kéo theo cả Tần Thiển. Thấy , Tần Thiển chỉ thản nhiên với cảnh sát: "Thưa cán bộ, là báo án!"
Viên cảnh sát gật đầu, cuối cùng đến cạnh Hứa Tôn và : "Hứa , tố cáo ông liên quan đến một vụ cưỡng hiếp, mời ông về đồn cảnh sát để phối hợp điều tra."
Cuối cùng Tần Thiển cùng Hứa Tôn đưa lên xe cảnh sát. Trên xe, Hứa Tôn vẫn trưng bộ mặt phục, nhỏ giọng đe dọa cô: "Cô cứ đợi đấy cho ."
"Đợi tao ngoài, đứa họ Tống và cả cô đều xong với tao ."
Tần Thiển nghiến răng nhẫn nhịn lâu mới tung một cú đá mặt gã ngay mặt cảnh sát. Cô chỉ lạnh lùng đáp : "Vậy thì để xem ông còn cơ hội mà ngoài ."
Lời tuy đanh thép là , nhưng Tần Thiển nhà họ Hứa ở Kinh Thành cũng chút thế lực, nếu gã Hứa Tôn chẳng dám ngang tàng như thế. Cô chắc chắn nhà họ Hứa sẽ còn giở trò, điều quan trọng nhất lúc là tìm một luật sư giỏi. Dù thế nào nữa, cô cũng đòi công bằng cho Tống Khiết.
full ib zalo e nha 0963.313.783