Khi Tần Thiển phòng bao lấy túi xách chuẩn về, cô thấy Lục Tây Diễn đang cúi đầu trò chuyện với Kỳ Tuệ, mặt nở nụ nhạt, dịu dàng tựa gió xuân.
So với dáng vẻ mặt cô thì đúng là hai khác biệt . Cô mỉa mai nghĩ thầm, quả nhiên một con luôn nhiều mặt.
Thấy cô định , Minh Liên đang mải hát nên lên tiếng, Kỳ Tuệ hỏi cô: "Tần tiểu thư, chơi nữa ?"
Tần Thiển lắc đầu: "Tôi đau đầu, về nhà ngủ thôi, mai còn làm nữa."
"Vậy ." Kỳ Tuệ trông vẻ thất vọng: "Vậy hẹn thời gian cùng chơi nhé."
Tần Thiển đáp, chỉ mỉm lịch sự. trong lòng cô đang nghĩ, hy vọng những buổi tụ tập như thế sẽ vĩnh viễn .
Lục Tây Diễn chằm chằm bóng lưng rời của cô với thần sắc tối sầm, những ngón tay thon dài vân vê chiếc điện thoại, đôi mắt sắc bén khẽ lóe lên.
Đợi đến khi bóng dáng Tần Thiển biến mất, mới sang với Kỳ Tuệ: "Đêm nay còn việc, đây, em chơi vui vẻ nhé."
...
Tần Thiển uống rượu, lúc lái xe đưa Minh Triệt về đến khu nhà của , Minh Triệt xuống xe ngay. Anh ở ghế phụ, dùng tay chống đầu, lông mày nhíu chặt .
"Bác sĩ Minh, chứ?" Tần Thiển vỗ vỗ vai .
Minh Triệt chỉ kịp đáp bằng một tiếng "oẹ" còn phản ứng gì nữa.
"Bác sĩ Minh!?" Tần Thiển cạn lời vỗ thêm cái nữa: "Nhà đến !"
Lúc nãy Minh Triệt uống nhiều lắm nhỉ, một cao lớn thế mà tửu lượng kém đến mức cơ chứ?
Tần Thiển thở dài, chỉ đành đỗ xe cẩn thận vòng sang ghế phụ, đỡ Minh Triệt từ xe xuống, tới chỗ bảo vệ hỏi xem nhà ở căn nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh/chuong-259-nguoi-dot-nhien-xuat-hien.html.]
Gia cảnh nhà Minh Triệt cũng thuộc hàng bề thế, vốn sống dựa chút lương bác sĩ đó, nên ngay cả ở Kinh Thành, cũng sống trong một khu biệt thự cao cấp.
Đội an ninh đều nhẵn mặt , thấy Tần Thiển một dìu Minh Triệt trông chật vật, liền đến giúp một tay.
Ban đầu Tần Thiển định giao cho bảo vệ mặc kệ, nhưng Minh Triệt cứ nắm chặt lấy áo cô buông, cô đành dìu tận cửa nhà.
Dùng vân tay của Minh Triệt mở cửa xong, nhân viên an ninh thở phào: "Tiểu thư, chúng xin phép ạ."
Nói đoạn, bảo vệ hì hì một tiếng: "Bác sĩ Minh ở đây lâu như , nhưng bao giờ thấy đưa cô gái nào về nhà cả."
Tần Thiển họ hiểu lầm nhưng cũng lười giải thích, cảm ơn xong liền đóng cửa phòng, đưa Minh Triệt phòng ngủ.
"Nhà bảo mẫu ?" Tần Thiển vỗ vỗ mặt .
Minh Triệt trả lời, cô bỗng thấy hối hận vì lúc nãy để Minh Liên đưa về, nhưng giờ hối hận cũng muộn .
Bởi vì cô định rời , Minh Triệt bỗng nhiên nhổm dậy "oẹ" một tiếng.
Như thì Tần Thiển thể nhắm mắt làm ngơ mà . Nên rằng nếu say rượu mà chất nôn làm tắc đường hô hấp thì dễ nguy hiểm đến tính mạng.
Cô nhíu mày thở dài, đỡ Minh Triệt nghiêng, rót cho một ly nước ấm.
Minh Triệt uống, Tần Thiển chỉ đành canh bên cạnh giường , ngủ từ lúc nào .
Chỉ là khi tiếng thở đều đặn của cô vang lên, Minh Triệt – đang say đến "bất tỉnh nhân sự" – bỗng mở choàng mắt. Anh chằm chằm khuôn mặt khi ngủ của Tần Thiển ánh đèn ngủ màu cam mờ ảo.
Anh dùng tay chọc nhẹ mặt cô một cái.
Thấy Tần Thiển vẻ sắp tỉnh, vội vàng nhắm mắt , còn thuận miệng "hừ" một tiếng đầy khó chịu.
Mà lúc , con đường bên ngoài khu nhà của Minh Triệt, một chiếc Bentley màu đen lặng lẽ đỗ ở đó, dường như hòa làm một với màn đêm tĩnh mịch.