EM TRONG LÒNG BÀN TAY ANH - Tần Thiển + Lục Tây Hành - Chương 382: Cướp đoạt

Cập nhật lúc: 2026-02-26 09:05:11
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu là đây, Tần Thiển sẽ lập tức nở nụ chào đón, coi như mười mấy ngày biến mất lý do từng xảy .

bây giờ, cô đột nhiên nữa.

, vẻ mặt cô nhàn nhạt, tay đóng cửa dừng , : "Đến bao lâu ?"

Lục Tây Diễn thấy cô vẻ vui, những tức giận, khóe môi ngược còn nhếch lên, ngay cả vẻ mệt mỏi trong mắt cũng biến mất.

Tần Thiển rõ, chút bực bội trừng mắt hỏi: "Anh như làm gì?"

Lục Tây Diễn tới, đẩy cô cửa, hình cao lớn thon dài bao trùm cô trong bóng tối.

"Anh đang nghĩ, em như thế trông đáng yêu hơn nhiều!" Anh đưa tay vuốt nhẹ sống mũi Tần Thiển, giọng điệu cưng chiều.

Tần Thiển nghẹn lời, cảm thấy Lục Tây Diễn đàn ông quả nhiên khác với những đàn ông khác, đang giận ?

Cô mím môi, định đầu thể hiện sự bất mãn thì Lục Tây Diễn giữ cằm, đó nụ hôn đầy tính xâm lược liền rơi xuống môi cô.

Kỹ thuật của Lục Tây Diễn cao, trong chuyện nam nữ , Tần Thiển mặt luôn sức chống cự.

Chỉ vài hiệp, thở của Tần Thiển dần trở nên nặng nề.

Khi tỉnh , Lục Tây Diễn đẩy ngã xuống ghế sofa.

Cô vội vàng đưa tay chặn bàn tay xương xẩu của Lục Tây Diễn đang cởi cúc váy của cô: "Đừng làm loạn..."

"Làm loạn?" Lục Tây Diễn khẽ, mang theo từ tính đặc trưng của giọng nam, tai, khiến lòng ngứa ngáy.

"Vậy thì lẽ cần cho em thấy, rốt cuộc thế nào là làm loạn."

Tần Thiển: "..."

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Nếu nhầm thì,"""Cô nhớ Lục Tây Diễn ăn cơm ?

Một giờ , cô co ro chiếc ghế sofa mềm mại, Lục Tây Diễn tràn đầy sức sống mà nước mắt.

Rõ ràng lúc nãy gặp mặt còn vẻ mệt mỏi rã rời, mà bây giờ trông no đủ, thỏa mãn như ăn thứ gì đó đại bổ .

lúc cất vẻ cưỡng đoạt , đầu cô: "Đói ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-hanh/chuong-382-cuop-doat.html.]

Tần Thiển gì.

Thế là dứt khoát cúi bế Tần Thiển lên, Tần Thiển dùng tấm chăn len ghế

sofa che , nhíu mày kinh ngạc kêu lên: "Anh làm gì ?"

"Tắm, tắm xong ngoài ăn cơm."

Tắm xong , Lục Tây Diễn thậm chí còn cầm máy sấy tóc cẩn thận sấy khô tóc cho cô.

Tần Thiển khuôn mặt cúi xuống của Lục Tây Diễn trong gương, và vẻ mặt nghiêm túc của , cảm thấy thật vô dụng.

Chỉ một hành động nhỏ của Lục Tây Diễn khiến cô cảm thấy những suy đoán đây

của chút nhỏ nhen.

Cô mím môi, nghĩ rằng lẽ Lục Tây Diễn thực sự chuyện gì đó nên mới liên lạc với , dù cũng bận rộn như .

Cô ngẩng đầu, xuyên qua làn nước mờ ảo Lục Tây Diễn, hỏi: "Lát nữa ăn gì?"

Da cô vốn , đặc biệt là khi tắm xong, nước làm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng, kết hợp với đôi mắt đào hoa

sáng ngời, ướt át, khiến kìm trêu chọc một chút.

Đồng t.ử của Lục Tây Diễn co , cuối cùng nhịn , cúi đầu hôn cô một cái nữa, đó khẽ : "Đừng bằng ánh mắt đó, nếu lát nữa lẽ chúng ngoài chỉ thể ăn khuya thôi."

Mặt Tần Thiển đỏ hơn một chút.

Hai khó khăn lắm mới dính lấy tắm xong khỏi nhà, Lục Tây Diễn để Tiểu Viên lái xe, mà tự lái xe chở Tần Thiển thong thả chọn nhà hàng.

Cuối cùng chọn một nhà hàng phương Tây.

Vừa xuống, bên ngoài bắt đầu sấm sét, cùng với tiếng sấm vang lên, còn điện thoại của Lục Tây Diễn đặt bàn.

Lục Tây Diễn vốn còn đang cầm thực đơn hỏi Tần Thiển ăn gì, giây tiếp theo điện thoại reo, vô thức qua, lông mày khẽ nhíu .

Sau đó ngẩng đầu chút áy náy đưa thực đơn cho Tần Thiển: "Em xem ăn gì , điện thoại."

Nhìn Lục Tây Diễn với vẻ mặt y hệt ngày hôm đó, Tần Thiển ngưng mắt , thần sắc khựng , cuối cùng vẫn nhận lấy thực đơn.

Điện thoại riêng của Lục Tây Diễn thực nhiều lắm, điện thoại công việc thường gọi đến thư ký và trợ lý của , vì việc thể khiến Lục Tây Diễn lộ vẻ mặt như chắc chắn là công việc.

Loading...