Trên tấm ảnh, An Dĩnh đắc ý như một con gà chọi thắng trận.
Tần Thiển rằng, giờ đây điên . Hắn làm như chẳng qua là để khoe khoang với cả thế giới rằng tất cả những gì Lục Tây Diễn từng sở hữu. Còn cô, cũng chỉ là một món chiến lợi phẩm mà thôi—một món chiến lợi phẩm mà cướp từ tay Lục Tây Diễn.
Trên tin tức, An Dĩnh tuyên bố vì Lục Tây Diễn qua đời nên đám cưới sẽ tổ chức trong vài ngày tới. Ngay lập tức, tin tức về họ leo thẳng lên top tìm kiếm.
Trước Lục Tây Diễn, Minh Triệt, giờ thêm An Dĩnh, những lời công kích mạng dành cho cô thể là độc địa đến cực điểm. Cư dân mạng bộ sự thật, nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến việc họ đưa đủ loại suy đoán ác ý về Tần Thiển. Thậm chí, còn tấn công cá nhân cô.
Thế nhưng khi những điều , lòng Tần Thiển một chút gợn sóng, trong đầu cô lúc chỉ là ý nghĩ khi nào mới thể gặp con .
"Cộc cộc..."
Khi tiếng gõ cửa vang lên, con ngươi của cô mới khẽ cử động một chút.
"Tần Thiển, mở cửa." Là giọng của Kỳ Yến.
Có lẽ thấy những lời đồn đại mạng nên đến để xác nhận. Tần Thiển cử động đầu ngón tay, nhưng vẫn sức lực để rời khỏi giường mở cửa cho Kỳ Yến. Tiếng gọi ngoài cửa mỗi lúc một lớn hơn, Tần Thiển khựng một hồi lâu mới dùng giọng khàn đặc với Kỳ Yến đang ngoài cửa: "Anh, em nghỉ ngơi một lát."
Kỳ Yến rời , trực tiếp gọi quản lý khách sạn đến mở cửa phòng, tới giường và xuống cô: "Thông tin mạng là thế nào? Em thực sự đồng ý gả cho An Dĩnh ?"
Tần Thiển mím môi, hồi lâu mới Kỳ Yến : " em còn cách nào khác. Cứ tạm thời như , chuyện đợi gặp con tính ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-dien/chuong-782-duoc.html.]
Kỳ Yến nhíu mày giận dữ cô: "Em điên ?"
Tần Thiển trầm mặc, thở dài một tiếng: "Anh, ngoài ." Nói xong, cô mặt chỗ khác nữa.
Giây tiếp theo, chiếc điện thoại đặt tủ đầu giường bỗng nhiên rung lên. Cô cầm lên , ngón tay khựng một chút mới bắt máy. Vừa nhấn nút , đầu dây bên vang lên giọng trầm thấp của An Dĩnh: "Xuống lầu."
Tần Thiển im lặng một lát, liền thấy An Dĩnh : "Chị , đừng thử thách lòng kiên nhẫn của nhé."
Cô rõ, cho đến thời điểm hiện tại, bản vốn liếng để đàm phán với An Dĩnh, vì một lúc im lặng, cô đáp: "Được."
Nói xong, cô cúp điện thoại, phòng vệ sinh gương mặt tái nhợt của trong gương. Cô mở vòi nước, vốc một vốc nước tạt lên mặt để cố gắng giúp tỉnh táo hơn.
Xuống lầu, cô thấy một chiếc Maybach màu đen đang đỗ cửa khách sạn. Bên cạnh xe vài tên vệ sĩ dáng vẻ nghiêm nghị canh gác, còn An Dĩnh thì đang tựa nghiêng xe, đầu ngón tay kẹp một điếu t.h.u.ố.c cháy hết.
Hắn diện một bộ vest đen, mái tóc dài chải chuốt gọn gàng đầu. Nhìn từ vẻ bề ngoài, An Dĩnh trông giống hệt một quý công t.ử phong độ ngời ngời, nhưng chỉ Tần Thiển— quá hiểu —mới ẩn lớp vỏ bọc là một tâm địa như thế nào.
Bây giờ lúc chọc giận An Dĩnh, Tần Thiển rũ mắt để che giấu cảm xúc, tiến lên hỏi : "Có chuyện gì ?"
An Dĩnh mỉm , xoay mở cửa xe cho Tần Thiển một cách đầy lịch lãm. Những cô gái ngang qua thấy cảnh tượng đều khỏi lộ ánh mắt ngưỡng mộ dành cho Tần Thiển. chỉ Tần Thiển mới thấy sự đe dọa trong mắt .
Quả nhiên, ngay khi cô lên xe, ánh mắt nham hiểm của An Dĩnh quét qua cô: "Chị , đừng để đợi lâu như ."