Bóng dáng đó thực sự quá quen thuộc.
Cô bỏ micro xuống, vội vã bước xuống sân khấu, bước nhanh về phía . mới nửa đường, cô chị Cao kéo : "Cô Tần, cô thế?"
Tần Thiển chỉ tay về phía : "Em thấy ở đằng một ."
Vừa dứt lời, cô liền nhíu mày. Người ?
Lúc nãy sân khấu, cô rõ ràng gốc cây ở chỗ đó mà. Hơn nữa, trông quen mắt. Sao thoắt cái biến mất ?
Chị Cao theo hướng cô chỉ, xòa: "Làm gì ai , cô nhầm ."
"Ra ăn cơm nhanh lên, bàn chính để sẵn chỗ cho cô đấy."
Nói xong, chị Cao kéo tay Tần Thiển về phía bàn tiệc chính. Tần Thiển vùng tay , cứ tiếp tục về phía . Người đó nhất định đang trốn gốc cây.
khi cô bước đến nơi thì chẳng ai cả. Cô xoay mấy vòng quanh chỗ đó, vẫn thấy một bóng .
Chị Cao bật : "Cô thấy , bảo cô nhầm mà."
Tần Thiển khẽ lẩm bẩm: "Thật sự là nhầm ?"
"Chắc chắn , mau ăn cơm !" Chị Cao kéo Tần Thiển một mạch đến bàn chính. Sau khi xuống, Tần Thiển vẫn cứ ngoái về hướng lúc nãy. Trong ánh mắt tràn đầy vẻ hoài nghi.
cô cũng nhanh chóng gạt . Chắc là nhầm thật, đó, thể xuất hiện ở đây cơ chứ.
Thời tiết mùa hè luôn đỏng đảnh thất thường. Phút trời còn nắng chang chang. Phút mây đen kéo đến giăng kín lối, còn kịp dọn bàn thì mưa lớn trút xuống. May mà chỗ ăn cơm căng bạt che mưa. ăn xong, ai nấy con đường lầy lội thể về nổi, chỉ trố mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-dien/chuong-759-bong-dang-quen-thuoc.html.]
Tần Thiển cũng ngoại lệ. Cô ngước bầu trời, mưa vẻ dấu hiệu ngớt.
Đang lúc cô đang băn khoăn thì Tiểu Ưu bỗng xuất hiện, cầm theo một chiếc ô.
"Cô Tần, em bảo mưa to quá, bảo em đưa cô về nhà , lát nữa em đón ."
Tần Thiển sang , hóa Tiểu Ưu chạy về nhà lấy ô mang .
Cô nghĩ ngợi một lát gật đầu: "Vậy cũng ." Nói xong, cô cùng Tiểu Ưu bộ về hướng trường học.
Từ chỗ về trường học qua một cây cầu. Cầu quá cao so với mặt nước, khi Tần Thiển và Tiểu Ưu đến nơi, hai cô trò lặng bên cầu. Bởi vì lúc cô đến, mặt cầu vẫn bình thường, giờ thì nước nhấn chìm .
Mưa tuy to nhưng thời gian mưa quá lâu, nước ngập mặt cầu, Tần Thiển rõ nước sâu bao nhiêu.
Tiểu Ưu bên cạnh ngó trái , nhặt một cành cây chân để đo độ sâu của nước, sang với Tần Thiển: "Cô Tần, chắc ạ, nước sâu lắm."
Tần Thiển: "Cẩn thận một chút nhé."
Vừa , cô cẩn thận bước theo Tiểu Ưu qua cầu. Chân chạm nước, Tần Thiển giật , dòng nước chảy xiết quá.
Cô định nhắc Tiểu Ưu đừng qua cầu nữa thì bé bước lên. Trong lòng Tần Thiển lo lắng, vội vàng vươn tay định kéo Tiểu Ưu , nhưng Tiểu Ưu trượt chân, cả ngã nhào xuống dòng nước.
"Tiểu Tần... Ực... Cô ơi..."
Nhìn Tiểu Ưu rơi xuống nước, Tần Thiển cảm thấy như rơi hầm băng. Không kịp suy nghĩ gì, cô lập tức định lao xuống cứu . tay còn chạm Tiểu Ưu, chính cô cũng ngã xuống nước.
Cô chút do dự bơi về phía Tiểu Ưu, nhưng cô còn rõ bé nữa. Chỉ bơi theo cảm tính, bản cô là bơi. Vùng vẫy trong nước bao lâu, cô sặc mấy ngụm nước lớn.
"Tiểu~ Ưu!"