Mấy họ coi như là thu hoạch đầy ắp mà về.
Khi về đến trường học, Tần Thiển ngạc nhiên phát hiện cửa phòng thêm một con gà rừng đang thoi thóp.
"Oa, gà ở thế , đem hầm canh nấm đấy."
Tần Thiển khẽ mím môi, suy nghĩ một lát với Tiểu Ưu và Tiểu Tú: "Đồ rõ nguồn gốc thì ăn, cũng lấy. Đem vứt ."
"Tiểu Tú, cô đưa tiền cho em, em nhà bà Vương mua một con gà về tối nay chúng hầm, tiện thể gọi em sang ăn cơm cùng luôn." Tần Thiển đặt nấm lên bồn rửa tay, đầu với Tiểu Tú.
Dạo cô cứ sang ăn chực nhà chị Cao, vẫn mời chị bữa nào. Lâu nấu ăn, Tần Thiển cũng thấy ngứa tay. lúc hôm nay hứng thú, cô thể trổ tài.
Chỉ là cô , ngay khi cô dứt lời, đàn ông ẩn nấp trong bóng tối lập tức lộ vẻ mặt xót xa.
Tiểu Tú gật đầu: "Vâng ạ!" Nói xong liền chạy .
điều Tần Thiển ngờ là, tối nay chị Cao đến, còn dẫn theo một đàn ông. Người đàn ông trông cao đến mét tám, ngoại hình cũng tạm , chỉ là khi thấy Tần Thiển thì vẻ bẽn lẽn.
Chị Cao bất lực trừng mắt một cái, sang với Tần Thiển: "Cô Tần, đây là đứa cháu trai mà chị từng kể với cô đấy. Lần nó về thăm ."
Tần Thiển: "..."
Chị Cao đúng là quá nhiệt tình .
mặt cô vẫn giữ nụ lịch sự: "Vào nhà chị, cơm sắp chín ."
Người đàn ông tiến lên định nhận lấy rổ nấm tay Tần Thiển: "Để làm cho, mấy việc làm."
Giọng lớn. Tần Thiển khựng , cũng từ chối: "Vậy ."
Chẳng hiểu , đàn ông bỗng cảm thấy nóng ran, cứ như tia laser đang b.ắ.n . Anh ngó quanh quất nhưng chẳng thấy gì, đành cúi đầu rửa nấm. khi đầu , Tần Thiển bên cạnh biến mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-dien/chuong-752-bi-thuong-roi.html.]
Trong nháy mắt, trong lòng trào dâng vài phần hụt hẫng.
Tần Thiển đang ở trong bếp xem canh hầm đến , bếp thì chị Cao theo .
"Cô Tần, cô thấy cháu chị thế nào?" Chị Cao đầy ẩn ý.
Trên mặt Tần Thiển vô cùng bình thản, cô rũ mắt nồi canh gà đang sôi sùng sục bốc khói, mỉm : "Cảm ơn ý của chị Cao, nhưng hiện tại em thực sự ý định tìm kiếm nửa ."
"Ây da, cứ tìm hiểu cũng mà!" Chị Cao thở dài. Chị thật sự thích Tần Thiển, xinh hiểu thư đạt lý, y như minh tinh tivi .
Tần Thiển mỉm lắc đầu.
Chị Cao thở dài: "Ây, là thằng cháu nhà chị phúc phần ."
Tần Thiển: "Phúc phần của còn ở phía cơ! Chị mau dọn bát đũa , em xào đĩa nấm nữa là ăn cơm ."
Chỉ là cháu trai của chị Cao rõ ràng suy nghĩ của Tần Thiển, cứ lăng xăng chạy quanh giúp đỡ cô. biểu cảm của Tần Thiển từ đầu đến cuối đều nhạt nhòa.
Ăn xong bữa cơm thì trời cũng chập tối.
Tiễn nhóm chị Cao về, Tần Thiển bàn làm việc bắt đầu chấm bài. chẳng bao lâu, Tiểu Ưu và Tiểu Tú bỗng nhiên .
Tần Thiển khá bất ngờ hai em: "Sao hai đứa ? Có chuyện gì thế?"
Tiểu Ưu mếu máo: "Cô Tần, bảo bọn em sang ngủ với cô một đêm. Mẹ đưa họ bệnh viện."
Tần Thiển ngạc nhiên: "Sao ? Lúc về vẫn bình thường mà?"
Không lẽ nấm độc!? cô ăn nhiều. Nghĩ đến đây, cô vội vàng dậy với hai đứa trẻ: "Chúng cùng đến bệnh viện thôi, lỡ ngộ độc nấm mà trễ thì kịp !"
Tiểu Ưu : "Không ạ. Vừa nãy bảo em với họ mang ít trái cây sang cho cô, kết quả hiểu vấp ngã thương, đến bệnh viện kiểm tra."
Tần Thiển: "..."