Sau khi câu đó, cô đôi mắt đang cụp xuống của Minh Triệt, bỗng cảm thấy thật .
Minh Triệt là xuất sắc như , thế mà cô hề động lòng, e là bản cô bệnh thật .
Minh Triệt đợi câu tiếp theo của cô, kìm ngẩng đầu : "Thực cái gì?"
Tần Thiển hồn, do dự một chút gượng gạo : "Thực , giữa chúng lẽ thực sự ..."
"A..."
Lời cô còn hết, tay Minh Triệt dùng lực một cái, mắt cá chân trật của cô lập tức trở về vị trí cũ, phát một tiếng "rắc" giòn tan.
Tần Thiển đau đến mức hít sâu một lạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh tế nhăn vì đau đớn.
"Em xem thử xem, bây giờ còn đau ?"
Tần Thiển cử động thử, gật đầu: "Không đau nữa."
Tay nghề của Minh Triệt cô giờ đều rõ.
Cô mang giày dậy, suy nghĩ một chút vẫn cảm thấy nên rõ ràng với Minh Triệt.
"Minh Triệt, em là thực chúng thật sự ..."
"Đối diện tiệm bánh ngọt ngon, em đợi chút, mua cho em một miếng bánh." Minh Triệt xong liền xoay ngay.
Tần Thiển: "..."
Minh Triệt đợi cô trả lời, lưng thẳng, để Tần Thiển một tại chỗ.
Đây là đầu tiên Minh Triệt ngắt lời cô, Tần Thiển hiểu rõ Minh Triệt cô gì. Chỉ là mà thôi.
Tần Thiển cúi đầu, thở dài một xuống ghế dài, nhưng cách đó xa bỗng truyền đến tiếng phanh xe gấp gáp.
"Két..."
Tiếng phanh xe chói tai vang lên.
Ngay đó là ai hét lên một tiếng: "Tai nạn , t.a.i n.ạ.n xe ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-dien/chuong-701-dung-so.html.]
"Có đ.â.m !"
Tần Thiển sững sờ, ngẩng đầu về phía , trong lòng bỗng nhiên thắt .
Bởi vì hướng xảy t.a.i n.ạ.n chính là hướng Minh Triệt rời . Cô khựng một giây, đó dậy chạy về phía hiện trường vụ tai nạn, thậm chí còn kịp mang giày t.ử tế.
Tần Thiển chạy tới, liền thấy Minh Triệt - mua bánh ngọt cho cô - lúc đường, nhắm nghiền mắt, sống c.h.ế.t . Cô chỉ cảm thấy sắp ngất .
cô dám, đặc biệt là khi thấy gáy Minh Triệt dần chảy một vũng máu, thở của Tần Thiển như ngừng trong khoảnh khắc.
Giây tiếp theo, cô quỳ xuống mặt Minh Triệt: "Minh Triệt, chứ Minh Triệt."
Minh Triệt trả lời.
Tần Thiển suy sụp hét lên với qua đường: "Mau, mau giúp gọi xe cấp cứu, cầu xin , mau giúp gọi xe cấp cứu."
Đám đông vây xem lúc mới phản ứng , giúp đỡ gọi điện thoại cấp cứu.
Xe cấp cứu đến nhanh, Tần Thiển phối hợp với nhân viên y tế đưa Minh Triệt lên xe, cả cô đều hoảng loạn.
"Bác sĩ, mau cứu , ?" Đầu óc Tần Thiển giờ rối như tơ vò, chỉ hối thúc bác sĩ.
Bác sĩ kiểm tra Minh Triệt một lượt, còn kịp gì thì lông mi Minh Triệt run lên.
Tần Thiển kích động ghé sát : "Minh Triệt, tỉnh !?"
"Anh mau tỉnh , đừng dọa em nữa!"
Khi những lời , giọng Tần Thiển run rẩy, nước mắt cũng tự chủ mà rơi xuống.
Minh Triệt mở mắt, thấy Tần Thiển đầm đìa nước mắt, mỉm yếu ớt một cách khó hiểu.
"Em ?"
"Đừng sợ." Anh giơ tay giúp Tần Thiển lau nước mắt, nhưng tay nhấc lên nổi.
"Em sợ!" Tần Thiển mất quá nhiều .
Tuy bản ý định kết hôn với Minh Triệt, nhưng Minh Triệt đối với cô là một bạn hiếm . Cô thật sự sợ Minh Triệt xảy chuyện.
Kết quả giây tiếp theo, Minh Triệt liền : "Tần Thiển, đừng từ chối nữa ?"