Tần Thiển: "..."
Cô hé miệng, định gì đó thì qua đường nào thích hóng hớt đẩy cô một cái từ phía . Trọng tâm vững, cô ngã nhào lòng Minh Triệt.
Tần Thiển sững . Khi ngẩng đầu lên định thoát khỏi vòng tay , cô bắt gặp ánh mắt mang theo ý của Minh Triệt: "Vậy, em thế là đồng ý ?"
Tần Thiển: "..."
Cô còn kịp lên tiếng, xung quanh vang lên những tiếng hò reo và vỗ tay chúc mừng.
Minh Triệt ôm chặt lấy Tần Thiển, thì thầm bên tai cô: "Thiển Thiển, sẽ đối xử thật với em."
Tần Thiển bao giờ ngờ tới, Minh Triệt đến đón cô xuất viện bày màn . Mãi cho đến khi lên xe, cả cô vẫn còn mơ hồ.
Một tài xế lái xe phía , Minh Triệt phía , vươn tay nắm lấy tay Tần Thiển. Tần Thiển theo phản xạ rụt tay .
Minh Triệt sững , sang cô.
"Không , từ từ thôi, sẽ ngày em chấp nhận ." Minh Triệt vẫn tự tin bản .
Chỉ là khi thấy vẻ xa cách của Tần Thiển, trong lòng vẫn cảm thấy chút khó chịu.
Tần Thiển hé môi, một lúc lâu mới : "Minh Triệt, thực em..."
Chưa hết câu, Minh Triệt ngắt lời cô: " , trưa nay em ăn gì?"
"Món Trung? Hay là món Âu?"
Tần Thiển khựng một chút: "Món Trung ."
Minh Triệt sang mỉm với cô: "Được, ăn món Trung."
Ánh mắt cưng chiều của Minh Triệt lọt mắt Tần Thiển, lông mi cô khẽ run rẩy, những lời định đành nuốt ngược trở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-dien/chuong-677-di-gap-khach-hang.html.]
Cô khẽ mím môi, sườn mặt của Minh Triệt.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Minh Triệt là một , thậm chí thể là một hiếm khó tìm. Tần Thiển đưa tay sờ lên trái tim đang đập bình thản của , thầm nghĩ, lẽ thể thử xem .
Chẳng bao lâu , Minh Triệt bảo tài xế đỗ xe một nhà hàng món Trung.
"Chỗ ngon, từng đến ăn một ." Minh Triệt xuống xe, giơ tay đỡ Tần Thiển xuống.
Tần Thiển gật đầu, hai bước nhà hàng. Không lâu , điện thoại của Tần Thiển reo lên.
Lấy xem, là thư ký Lâm gọi đến. Cô buổi chiều lịch hẹn gặp khách hàng.
Minh Triệt bên cạnh nội dung cuộc điện thoại, ánh mắt khẽ lóe lên. Đợi Tần Thiển cúp máy, với cô: "Chiều nay rảnh, lát nữa cùng em nhé."
Tần Thiển định xua tay từ chối, Minh Triệt tiếp: "Đừng vội từ chối, dù chiều nay cũng rảnh. Hơn nữa, em mới xuất viện, bác sĩ như cùng vẫn hơn."
Minh Triệt , Tần Thiển cũng khó lòng từ chối.
Ăn xong, Minh Triệt cùng Tần Thiển đến gặp khách hàng.
Tần Thiển cứ nghĩ địa điểm gặp khách hàng sẽ là một câu lạc bộ hoặc công ty của đối phương, ngờ là một phòng khám tư nhân.
Tần Thiển và Minh Triệt xuống xe, ngước dòng chữ tiếng Anh biển hiệu, rơi trầm tư. Bởi vì đó "Bệnh viện tư nhân Tư vấn Tâm lý Kevin".
Ánh mắt Minh Triệt khẽ động. Tần Thiển thì sang hỏi thư ký Lâm đến từ : "Không gặp khách hàng ?"
Thư ký Lâm bước lên, gượng : "Phó tổng giám đốc Tần, khách hàng ở ngay bên trong, mời cô đàm phán."
Tần Thiển cau mày, suy nghĩ một lát, làm lỡ dở công việc nên cuối cùng vẫn cất bước . Minh Triệt phía cô cũng định bước lên, nhưng khi đến đại sảnh, thư ký Lâm gọi : "Anh Minh."
Thư ký Lâm gọi một tiếng, Minh Triệt dừng bước sang: "Sao ?"
Thư ký Lâm bước tới với : "Anh thể ."