"Bác sĩ Minh, lời gì cứ thẳng ."
"Tôi đều là dạo qua quỷ môn quan một vòng , còn gì là thể chịu đựng nữa chứ?"
Giọng Tần Thiển nhẹ nhàng, khi lời với vẻ quan tâm, còn .
Minh Triệt rõ ràng mấy phần thê lương trong giọng điệu của cô.
Tần Thiển, cũng trải qua chuyện , Tần Thiển sẽ kiên cường hơn .
Cho nên nghĩ ngợi : "Cũng chuyện gì to tát, chỉ là thể cơ thể cô sẽ để một di chứng."
"Ví dụ như khi cảm xúc kích động hoặc là đau lòng buồn bã, tim thể sẽ đau." Anh Tần Thiển, trong mắt thoáng qua tia xót xa.
Là một bác sĩ nội tim mạch, ai rõ sự giày vò như khó chịu đến mức nào hơn , nhiều đàn ông còn chịu nổi, huống hồ Tần Thiển còn là phụ nữ.
Tần Thiển thản nhiên: "Khá , đau lên mới quên tại nó đau."
Rõ ràng khi cô lời thần thái thoải mái, giọng điệu thản nhiên.
ngón tay tự chủ mà cuộn chặt .
Móng tay lâu cắt đ.â.m rách da, truyền đến cơn đau nhói mê .
Minh Triệt nhạy bén phát hiện động tác của cô, tiến lên kiểm tra tay cô thì Tần Thiển giấu tay xuống chăn, ngẩng đầu rạng rỡ với Minh Triệt: "Bác sĩ Minh làm việc , ở đây chuyện gì, nếu việc sẽ gọi ."
Minh Triệt khựng , thấy Tần Thiển bộ dạng như việc gì, đành gật đầu: "Được, xong việc sẽ đến thăm cô."
Tần Thiển nhếch khóe môi, theo Minh Triệt rời .
Đi đến cửa, Minh Triệt đầu phòng bệnh của Tần Thiển một cái, suy tư một lát, mới cất bước rời .
Minh Triệt , Tần Thiển đưa đứa bé cho Thạch thẩm: "Bà bế nó ngoài dạo ."
Thạch tẩu gật đầu: "Vâng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-dien/chuong-619-cam-mieng.html.]
Khi cửa phòng đóng , trong phòng bệnh chỉ còn một , biểu cảm mang theo nụ nhạt mặt Tần Thiển lập tức biến mất.
Thay đó, là sự đờ đẫn.
Cô lấy bàn tay giấu trong chăn , lòng bàn tay đ.â.m rách da dính đầy m.á.u tươi ngẩn , cô mà cảm thấy đau.
Ngược cảm thấy trong lòng một loại khoái cảm khó tả.
Cô chằm chằm một lúc, đầu con d.a.o Thạch tẩu gọt hoa quả cho cô, cầm d.a.o lên cứa thêm một đường lòng bàn tay.
Máu tươi lập tức chảy dọc theo lòng bàn tay, tí tách nhỏ xuống sàn nhà giường bệnh.
Cô , nụ thuần khiết tươi .
"Tần Thiển!" Giọng mang theo chút tức giận truyền đến, Tần Thiển sững .
Cô ngẩng đầu Minh Triệt , tay cũng theo bản năng giấu lưng.
"Anh... ?" Cô chút chột , giống như làm chuyện gì mờ ám thể cho ai thấy , mặt hiện rõ vẻ chột .
Minh Triệt cau mày, lên kéo tay cô hỏi: "Cô đang làm gì !?"
"Không..." Tần Thiển rút tay về, nhưng thời gian cô liệt giường suốt cơ thể quá yếu.
Không mạnh bằng Minh Triệt, chỉ đành để mặc lấy giấy vệ sinh băng bó đơn giản cho cô, đó đưa tay ấn chuông gọi y tá đầu giường : "Mang đồ băng bó đến đây, bệnh nhân thương ."
"Tôi thực sự ." Tần Thiển : "Tôi chỉ cẩn thận cứa một đường thôi, vết thương tính là..."
"Câm miệng!" Tần Thiển hết câu, giọng rõ ràng tức giận của Minh Triệt ngắt lời cô.
Minh Triệt luôn ôn hòa nho nhã, ngược ít khi dùng giọng điệu như chuyện với Tần Thiển.
Tần Thiển sững , ngậm miệng , ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt thâm sâu của Minh Triệt.