Tần Thiển: "Là ông Bạch ạ? Tôi là của Kỳ thị, đến ký hợp đồng với ông."
May mắn là cuối cùng sự chỉ dẫn của trong điện thoại, Tần Thiển tìm nơi cần đến. Đó là một nhà máy hoạt động, Tần Thiển xuống xe, theo phản xạ cảm thấy chút rợn .
Cô suy nghĩ một chút, cuối cùng gửi một định vị cho Kỳ Yến.
Cô là một cẩn thận, kinh nghiệm bắt cóc mấy , cô đến nơi vắng vẻ thế theo bản năng cảm thấy thoải mái, nên cô chút hối hận vì mang theo .
Kỳ Yến nhanh gửi cho cô một dấu chấm hỏi.
Tần Thiển: "Nếu nửa tiếng em nhắn tin cho , hãy đến đây tìm em."
"Là Tần tiểu thư ?"
Tin nhắn của Tần Thiển gửi , phía bỗng vang lên giọng của một đàn ông trung niên. Tần Thiển cất điện thoại, đầu về phía đàn ông.
Người đàn ông trông bốn năm mươi tuổi, mặc một bộ vest kẻ sọc màu trắng, phát tướng, nhưng bộ vest cắt may vặn giúp ông tăng thêm vài phần khí chất nho nhã.
Cô , lễ phép hỏi: "Là ông Bạch ?"
Người đàn ông hiền hậu, trông chút tính công kích nào. Tần Thiển yên tâm, thấy ông gật đầu, liền đưa tay : "Chào ông, là Tần Thiển, đến ký hợp đồng với ông."
"Chào cô, Bạch Đào." Bạch Đào khuôn mặt vuông vức, trông giống , Tần Thiển thở phào nhẹ nhõm.
Bạch Đào: "Vậy đến văn phòng của , chúng chuyện chi tiết."
Tần Thiển gật đầu, sự dẫn đường của Bạch Đào đến nơi gọi là văn phòng của ông . càng trong, trong lòng Tần Thiển càng thêm bất an.
Nhà máy sửa sang xong, chỉ làm đơn sơ, quan trọng nhất là ở đây ngay cả một nhân viên cũng , giống nơi bàn chuyện hợp tác.
Tần Thiển dừng bước, đầu Bạch Đào một cái: "Ông Bạch, khỏe, là chúng để hôm khác ký hợp đồng?"
Nói xong, đợi Bạch Đào lên tiếng, cô xoay ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-dien/chuong-430-lai-gap-nguy-hiem.html.]
Giác quan thứ sáu cho cô , nơi tuyệt đối vấn đề.
cô xoay vài bước, phía liền truyền đến tiếng bước chân dồn dập. Cô kinh ngạc đầu, còn thấy chạy đến là ai, dùng gậy gỗ đ.á.n.h mạnh gáy.
Trước khi mất ý thức, Tần Thiển thấy một giọng quen thuộc: "Con tiện nhân, mày tưởng mày còn chạy thoát ?"
Giọng rõ ràng là của Vu San San đột nhiên biến mất. Cô kẻ ngốc, trong chớp mắt đại khái hiểu rõ mạch lạc của bộ sự việc.
trớ trêu , bây giờ cô bất lực . Trong cơn mơ hồ, cô thấy khuôn mặt phần xí độc ác của Vu San San.
Cô còn thấy Bạch Đào ôm Vu San San lòng, dịu dàng lấy cây gậy gỗ trong tay cô , : "Cục cưng, chuyện như để làm là , em đừng làm bẩn tay!"
Nghe xong câu , Tần Thiển còn chống đỡ nữa, ngất .
Không qua bao lâu, cô bỗng cảm nhận một trận va chạm kịch liệt.
Rầm ——
Sau tiếng va chạm mạnh, Tần Thiển cuối cùng cũng tỉnh . Cô mơ màng mở mắt lắc lắc đầu, nhanh hiểu rõ tình cảnh của . Cô đang ở ghế của một chiếc ô tô, nhưng tay chân trói.
Còn ở ghế lái và ghế phụ phía , đó là ông Bạch nho nhã , và cả Vu San San.
Chưa kịp phản ứng, "Rầm" một tiếng, Tần Thiển lập tức lực tác động mạnh hất từ ghế xuống sàn xe.
Chiếc xe dường như đang xe khác tông mạnh, Vu San San và Bạch Đào phía rảnh bận tâm đến cô, nên cô lên tiếng, nghĩ cách thoát tay khỏi dây trói.
Rầm ——
Lại một cú va chạm nữa, chiếc xe do Bạch Đào lái dường như mất lái lao về một hướng, Vu San San phía nhịn hét lên: "Lão Bạch, đạp phanh, đạp phanh !"
"Mất phanh !" Giọng vốn trầm của Bạch Đào cũng mang theo một tia hoảng loạn.
Có lẽ là do ban nãy cô ngất xỉu nên Vu San San và Bạch Đào trói tay cô chặt lắm. Khi Tần Thiển thoát khỏi dây trói bò dậy từ sàn xe, thấy cảnh tượng bên ngoài, cô lập tức trợn tròn mắt.
Chiếc xe mất kiểm soát, mà phía đầu xe là thành cầu, bên là một dòng sông lớn.