Khi Tần Thiển lên đến sân thượng, cô thấy Kỳ Tuệ cứu lên. Cô ngất xỉu, bên cạnh là Vu San San đang lóc nức nở, thở .
"Nhanh, mau gọi bác sĩ." Giọng Vu San San khàn đặc gầm gừ, giống như một con thú dồn đường cùng.
Tần Thiển chằm chằm Kỳ Tuệ, cô thấy rõ ràng mí mắt của Kỳ Tuệ đang nhắm nghiền khẽ động đậy, dường như nhãn cầu đang chuyển động.
Cô lạnh lùng màn kịch mắt, trong lòng chút gợn sóng. Cô lờ mờ đoán , Vu San San và Kỳ Tuệ bày trò , chắc chắn là nhắm .
Bác sĩ gia đình đến nhanh, đưa kết luận, đầu Kỳ Tuệ va đập, nhưng vấn đề gì lớn. Vấn đề lớn nhất vẫn là do sốc tâm lý, cần tịnh dưỡng cho .
Đồng thời cũng nhấn mạnh rằng, hiện tại tình hình bệnh nhân rõ ràng, nhất nên tùy tiện di chuyển.
Vu San San đến mức hai mắt đẫm lệ, đầu Kỳ Nam Sơn vẫn đang trầm ngâm.
"Nam Sơn, cứ để ở chăm sóc Tuệ Tuệ , ... thực sự yên tâm về con bé."
Tần Thiển cũng về phía Kỳ Nam Sơn, liền thấy ông khẽ nhíu mày, đôi mắt sắc bén khẽ nheo , Vu San San một hồi lâu mới gật đầu.
"Được!"
"Vậy cô chăm sóc Kỳ Tuệ cho ."
Nói xong, Kỳ Nam Sơn rời .
Tần Thiển cụp mắt, cuối cùng vẫn vô cùng lịch sự gật đầu chào Vu San San: "Dì Vu bảo trọng, cháu cũng làm phiền Kỳ Tuệ nghỉ ngơi nữa."
Nói xong, cô theo Kỳ Nam Sơn cùng khỏi cửa.
Cho đến khi xa, Kỳ Nam Sơn mới đầu nhạt với Tần Thiển: "Chuyện của Kỳ Tuệ, con nghĩ ?"
Tần Thiển mím môi một cái, mới : "Kỳ Tuệ tuổi còn nhỏ, bốc đồng một chút cũng là bình thường."
"Nhỏ!?" Kỳ Nam Sơn một tiếng: "Nó cũng chỉ nhỏ hơn con vài tháng thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-dien/chuong-351-nham-vao-minh.html.]
Tần Thiển liền gì nữa. Nghe ý của Kỳ Nam Sơn, dường như ông vì Kỳ Tuệ mà trách móc cô. Cô thầm thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng khỏi khâm phục tấm lòng rộng lượng của Kỳ Nam Sơn.
"Sáng nay hot search của con là chuyện gì ?" Kỳ Nam Sơn bỗng nhiên chuyển chủ đề.
Hôm qua lúc Tần Thiển trở về, cô hề nhắc đến chuyện của Hứa Tôn. Cô khẽ thở dài, kể sơ qua quá trình sự việc cho Kỳ Nam Sơn .
Sắc mặt Kỳ Nam Sơn lập tức trở nên thâm trầm hơn: "Hừ, một tên Hứa Tôn mà cũng dám cưỡi lên đầu nhà họ Kỳ mà làm càn."
Tần Thiển thu ánh mắt, khẽ : "Không ạ, chuyện đều qua , hơn nữa, cũng nhận hình phạt thích đáng."
"Là Lục Tây Diễn làm ?" Kỳ Nam Sơn cất giọng lớn nhỏ hỏi bên tai cô.
Tần Thiển né tránh, ừ một tiếng: "Vâng."
khi Tần Thiển xong, Kỳ Nam Sơn im lặng. Khi đến cửa thư phòng, ông mới đầu Tần Thiển, giọng điệu nặng nề: "Tần Thiển, con là một cô gái hiểu chuyện."
" ai hiểu đàn ông hơn đàn ông, một đàn ông như Lục Tây Diễn đối với phụ nữ quả thực là một sự cám dỗ c.h.ế.t ."
" đồng thời, nếu một khi lòng đổi , kết cục của con thể tưởng tượng ." Kỳ Nam Sơn cô, dường như qua cô thấy một khác.
"Vinh hoa phú quý đều thể cho con, nhưng chỉ mong con cả đời bình an suôn sẻ, Lục Tây Diễn ... là !"
Đây là đầu tiên Kỳ Nam Sơn với Tần Thiển những lời như .
Tần Thiển nhất thời trả lời thế nào. Dây dưa với Lục Tây Diễn bao nhiêu năm nay, cô thậm chí còn cảm thấy đây chính là định mệnh của .
Cô mím môi, đang định thêm điều gì đó thì Kỳ Nam Sơn xua tay: "Thôi thôi, những lời con đều lọt tai, con giống hệt con ."
" con may mắn hơn bà , vì con ."
Trái tim Tần Thiển làm bằng đá, lời của Kỳ Nam Sơn khiến cô chút xúc động. Cô mấp máy môi định gì đó, thì Kỳ Nam Sơn hạ lệnh đuổi khách.
"Con mau về nghỉ ngơi cho khỏe , cũng làm việc ."
Nói xong, ông định thư phòng, Tần Thiển vội vàng gọi ông : "Chủ tịch Kỳ, con thưa với ngài một việc."