Dì Trương cô làm cho nghẹn họng.
"Đại tiểu thư, ..."
Tần Thiển để ý đến dì Trương mặt mày hoảng hốt, thẳng về phía Kỳ Nam Sơn đang ở trong vườn.
"Chủ tịch Kỳ." Cô gọi nhỏ một tiếng.
Kỳ Nam Sơn đang cầm một cuốn sách xem ngẩng đầu cô: "Sao ?"
"Đây là yến sào dì Trương chuyên tâm hầm, mang đến cho ngài."
Dì Trương lúc đuổi tới, vội vàng bổ sung: "Đây là chuyên tâm hầm cho đại tiểu thư, phần của lão gia múc cho ngài."
Nói định giằng lấy bát, Tần Thiển né sang một bên, lạnh trong lòng, dì Trương gan to thật, xem bát yến sào trong tay là giả sai .
Cô Tần Thiển tuy thấy qua sự đời gì, nhưng cũng những thích nhất là nâng cao đạp thấp, nếu chỉnh đốn một chút, e là những ngày tháng của ở đây chỉ càng khó sống hơn.
Tuy cô nhất định ở nơi lâu, nhưng cô cũng thấp hèn đến mức ai cũng thể giẫm lên một cái.
Vì thế cô : "Chủ tịch Kỳ, ngài ăn thì cũng ăn nữa."
Cô đến thế , dù cũng là một tấm lòng hiếu thảo, Kỳ Nam Sơn vui mừng còn kịp, thể từ chối, bèn vội vàng nhận lấy bát yến sào trong tay cô : "Được, ăn ."
Khóe mắt Tần Thiển thấy sắc mặt dì Trương từng chút một xám ngoét .
Kỳ Nam Sơn khi nếm thử một miếng, khóe môi vốn đang nhếch lên trễ xuống, đó nhíu mày, lẽ là chắc chắn lắm, nếm thêm một miếng nữa.
Sau đó liền ném mạnh cái bát sứ thanh hoa trong tay xuống cái bàn bên cạnh, bàn làm bằng kính nên phát một tràng tiếng va chạm leng keng.
"Sao ?" Tần Thiển Kỳ Nam Sơn với vẻ mặt hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-dien/chuong-275-co-cach.html.]
Kỳ Nam Sơn hừ một tiếng, trả lời Tần Thiển mà sang dì Trương: "Cái là cô tự tay hầm?"
Dì Trương mở miệng giải thích, Tần Thiển cướp lời : " , dì Trương nãy là dì tự tay hầm đấy ạ, hầm ngon ?"
"Tối qua dì Trương còn hầm cho một bát, thấy mùi vị cũng mà."
Kỳ Nam Sơn , mặt xanh mét.
Người giúp việc trong nhà ăn bớt chút tiền thì cũng , chỉ cần quá đáng thì chủ nhà thường mắt nhắm mắt mở cho qua, dù cũng là dùng quen tay .
dì Trương cho Tần Thiển ăn yến sào giả, nghi ngờ gì nữa là chạm giới hạn của Kỳ Nam Sơn, Tần Thiển là con gái ông tìm , bất luận thích , sự nhiệt tình ba phút trong lòng vẫn nguội.
Sự khinh thường của bà đối với Tần Thiển, mới là chỗ khiến Kỳ Nam Sơn tức giận nhất.
Lúc Kỳ Nam Sơn đang tức giận thì Lý Bá tới: "Lão gia, ạ?"
Kỳ Nam Sơn nhíu mày, vẫy tay với Lý Bá: "Chuyện dì Trương ông xử lý ."
"Còn nữa, từ nay về trong nhà nếu còn ai dám khinh thường Tần Thiển, đều sa thải hết, vĩnh viễn nhà họ Kỳ."
Dì Trương chân mềm nhũn ngã phịch xuống đất.
Nhà họ Kỳ việc ít, đãi ngộ , bà ở nhà họ Kỳ mười mấy năm , lúc đối với bà mà nghi ngờ gì là cú sốc lớn.
Bà cuối cùng cũng sợ , lóc cầu xin: "Lão gia, tha cho , dám nữa, nhà còn đứa con đang học đại học."
Tần Thiển nhướng mày lùi một bước, lặng lẽ màn kịch mắt.
Sự cầu xin của dì Trương rõ ràng tác dụng gì, cuối cùng vẫn Lý Bá đưa , tuy Lý Bá và dì Trương làm việc cùng lâu, nhưng cũng cầu xin cho dì Trương.
Màn kịch kết thúc, khí lập tức trở nên vắng lặng.
Tần Thiển đang định cáo từ rời , Kỳ Nam Sơn cầm cuốn sách xem lên, ngước mắt cô một cái.