Lời lọt tai Kỳ Nam Sơn dễ , ông : "Cảm ơn nhiều."
Nói xong liếc Kỳ Tuệ, mới với Lục Tây Diễn: "Nghe Tuệ Tuệ , gần đây hai đứa chung sống ?"
Lục Tây Diễn đưa tay sờ mũi, phủ nhận.
Kỳ Nam Sơn liền tiếp tục : "Đã như , phụ lòng Tuệ Tuệ đấy. Hôm nào thời gian thì đến nhà chơi, ăn bữa cơm chuyện trò cho đàng hoàng."
"Vâng!" Trước mặt Kỳ Nam Sơn, thái độ của Lục Tây Diễn khiêm tốn.
Kỳ Nam Sơn coi như khá hài lòng về . Dù khắp cả kinh thành , cũng mấy hậu bối trẻ tuổi thể so sánh với Lục Tây Diễn. Tuy đó từng kết hôn một , nhưng cũng coi là một ứng cử viên tồi.
Đang chuyện thì Kỳ Yến vội vã chạy tới, vẻ như mới xử lý xong việc gì đó.
Vào ngày quan trọng như hôm nay mà giờ mới đến thì rõ ràng là đủ coi trọng, Kỳ Nam Sơn cau mày : "Có chuyện gì ?"
"Có chút việc gấp cần xử lý ạ." Kỳ Yến cúi đầu ngẩng lên Kỳ Nam Sơn: "Con bố tìm con gái thất lạc bên ngoài ?"
Anh nhận tin đường nên mới chạy xộc đến mặt Kỳ Nam Sơn một cách lỗ mãng như .
Kỳ Nam Sơn ừ một tiếng: "Con cũng quen đấy, là Tần Thiển."
Nói xong ông mới sực nhớ , một lúc lâu thấy Tần Thiển .
Thế là ông đầu dùng ánh mắt tìm kiếm trong đám đông, tìm hỏi: "Tần Thiển !?"
Ánh mắt Lục Tây Diễn khẽ lóe lên, gì.
"Chị nãy uống chút rượu, lẽ tìm chỗ nào đó để tỉnh rượu ạ." Kỳ Tuệ bên cạnh ngoan ngoãn với Kỳ Nam Sơn.
Thấy Kỳ Tuệ gọi Tần Thiển là chị ngọt xớt như , Kỳ Nam Sơn cũng khá hài lòng gật đầu với cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-dien/chuong-267-tai-khach-san.html.]
Sau đó ông vẫy tay gọi bác Lý đang cách đó xa: "Đi tìm Tần Thiển về đây."
"Vâng!" Bác Lý tìm, nhưng tìm một vòng từ lầu xuống lầu, bao gồm cả sân vườn và phòng khách đều thấy Tần Thiển, bèn với Kỳ Nam Sơn: "Thưa ông, cô Tần thấy cả. Điện thoại cũng máy."
"Cái gì?" Kỳ Nam Sơn nhíu mày: "Cho tìm , con bé thể tự nhiên biến mất ."
"Bố, bố đừng lo lắng, chắc chị thấy tiếng điện thoại thôi." Kỳ Tuệ giống như đóa hoa giải ngữ dịu dàng, khẽ khàng an ủi bên tai Kỳ Nam Sơn.
cô cụp mắt xuống, che giấu cảm xúc rõ ràng trong đáy mắt.
Bác Lý dẫn tìm một vòng nữa, vẫn thấy . Các vị khách cũng dần dần phát hiện điều bất thường, khung cảnh dần trở nên yên tĩnh.
Trong đám đông, Lục Tây Diễn ngẩng đầu về phía sân thượng, cau mày, dường như nghĩ điều gì đó, sải bước lên lầu.
Kỳ Tuệ đang cạnh , thấy thế bèn đầu theo: "Tây Diễn, ?"
Trả lời cô là tiếng bước chân ngày càng nhanh của Lục Tây Diễn.
Khi Lục Tây Diễn đến phòng chứa đồ nhỏ tầng thượng, chỉ thấy Tần Thiển đang co quắp sàn, hai mắt nhắm nghiền, nhưng tay vẫn ôm chặt lấy bụng .
Anh vội vàng bế Tần Thiển từ đất lên xuống lầu.
Khi đến tầng hai thì thấy Kỳ Tuệ đang trố mắt ngạc nhiên , và cả Tần Thiển đang trong lòng .
"Tây Diễn, ..."
"Vừa nãy thấy cô hình như lên sân thượng." Lục Tây Diễn lạnh lùng giải thích một câu, : "Hình như ngất , đưa đến bệnh viện ngay."
Kỳ Tuệ thấy mặt cũng lộ vài phần lo lắng, tránh đường cho Lục Tây Diễn.
Khi Tần Thiển tỉnh nữa, cô đang giường bệnh trong bệnh viện.