Nhóm bọn họ ăn xong, lái xe đến quán karaoke đặt .
Rượu quá ba tuần, Tần Thiển một ngoài hóng gió, khi , cẩn thận mở nhầm cửa phòng bao.
Trong phòng bao tiếng ồn ào, nhưng cô vẫn liếc mắt một cái là thấy Lục Tây Diễn đang ở giữa.
Ánh đèn mờ ảo nhập nhòe, nhưng Tần Thiển vẫn thấy Lục Tây Diễn lúc đang vui vẻ cô gái bên cạnh.
Cô gái ghé sát bên Lục Tây Diễn, dáng vẻ e thẹn.
Ánh mắt Tần Thiển khựng , đó theo phản xạ đóng cánh cửa lỡ tay đẩy , lao nhà vệ sinh trong phòng bao của .
Trái tim đập loạn nhịp kìm nén .
Cô ngờ gặp Lục Tây Diễn ở đây.
Viết tiểu thuyết cũng dám trùng hợp đến thế, cô nãy Lục Tây Diễn thấy , xổm xuống bình tâm trạng xong, cô dậy bước khỏi nhà vệ sinh.
"Tối nay khỏe, chơi vui vẻ nhé, đây."
Nói xong Tần Thiển lấy một tấm thẻ đưa cho Tống Khiết, cũng chính là cô gái hôm nay đến hỏi cô, với cô : "Lát nữa quẹt thẻ của là ."
Tống Khiết nhận lấy thẻ xem xét, còn giữ , nhưng Tần Thiển rời .
Ra khỏi cửa phòng bao, ánh mắt Tần Thiển dừng cửa phòng bao nơi Lục Tây Diễn đang trong giây lát, rón rén bước .
Dáng vẻ đó trông như thể trong phòng bao là Lục Tây Diễn, mà là một con thú dữ.
xui xẻo , cô qua góc ngoặt, liền thấy tiếng mở cửa phía , tiếp đó một giọng nữ nũng nịu truyền tai cô.
"Lục thiếu, muộn thế , em dám về nhà một , đưa em về nhà ?" Giọng phụ nữ ngọt ngào đến tận xương tủy, Tần Thiển mà khỏi nổi da gà.
Không cần nghĩ, Lục thiếu trong miệng phụ nữ , ngoài Lục Tây Diễn còn ai khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-dien/chuong-242-trung-hop.html.]
Quả nhiên, giây tiếp theo cô thấy giọng trầm thấp dễ của Lục Tây Diễn vang lên đó: "Về nhà?"
"Em chắc chứ?"
Lục Tây Diễn quả thực là một đàn ông hiếm , trai, giọng cũng đủ .
Giọng trầm thấp rơi tai phụ nữ, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng: "Đáng ghét..."
Những lời đó, Tần Thiển rõ nữa, bởi vì cô tăng tốc bước chân, khỏi quán karaoke liền nhanh chóng lên xe.
Khi Lục Tây Diễn ôm eo phụ nữ , chỉ thấy đèn đuôi xe của Tần Thiển, nheo mắt chiếc xe của Tần Thiển biến mất khỏi tầm mắt.
Sau đó, sắc mặt càng trở nên thâm trầm.
Người phụ nữ đang ôm cánh tay vẻ mặt hạnh phúc thấy Lục Tây Diễn im động đậy, cũng phản ứng gì, liền ngẩng đầu : "Lục tổng, thế?"
Lục Tây Diễn kịp trả lời, Tiểu Viên lái một chiếc Cullinan dừng mặt Lục Tây Diễn.
Khi thấy chiếc Cullinan, trong mắt phụ nữ lóe lên tia sáng tinh ranh.
Tiểu Viên xuống xe mở cửa cho Lục Tây Diễn, Lục Tây Diễn sa sầm mặt lên xe, phụ nữ ngay lập tức theo lên xe thì Lục Tây Diễn đưa bàn tay to lớn thon dài đóng sầm cửa xe .
Người phụ nữ sững sờ, lập tức làm nũng với Lục Tây Diễn: "Lục tổng, còn lên mà."
Tiểu Viên nhướng mày, lắc đầu tiếc nuối, đó lẳng lặng về ghế lái của , tiện tay khóa cửa xe .
Lục Tây Diễn móc từ trong túi một xấp tiền mặt, cũng đếm, đầu cũng ngoảnh đưa ngoài cửa sổ xe, trầm giọng : "Tối nay còn việc, tự bắt xe về ."
Lúc giọng lạnh lùng, khác hẳn với dáng vẻ .
Người phụ nữ ngớ , chằm chằm Lục Tây Diễn trong xe nhất thời quên cả phản ứng.
Lục Tây Diễn mất kiên nhẫn, ngón tay buông lỏng, những tờ tiền màu đỏ bay múa trong gió.
"Lái xe!"